Ân tình 10 năm không bằng suất “con rể sếp”

0

Sếp nói, nếu anh đồng ý làm con rể sếp, sếp sẽ cho anh làm phó giám đốc, và tặng anh một căn nhà 4 tầng mặt tiền. Anh sợ cái cảnh chui ra chui vào trong căn nhà chật chội ở quê và cái phòng trọ bé tí tẹo này rồi.

Sau 10 năm yêu nhau khi cái thai trong bụng cô đang lớn dần anh vẫn bỏ mặc cô để thân mật bên người con gái khác. Anh nói với cô: “Anh xin lỗi, nhưng cô ta là con gái sếp công ty anh làm. Cô ta yêu anh, nhưng anh không yêu. Sếp nói, nếu anh đồng ý làm con rể sếp, sếp sẽ cho anh làm phó giám đốc và một căn nhà 4 tầng mặt tiền …”.

Cô và anh yêu nhau từ năm lớp 9, khi đó, cả hai 15 tuổi. Cái tuổi bồng bột ấy, tình yêu ngỡ chỉ đơn thuần là thứ tình cảm của đứa học sinh non nớt. Nhưng không, cô đã ở bên anh tới tận 10 năm sau. Trong 10 năm ấy, giữa 2 người đã có biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp, bao nhiêu hạnh phúc và cả những giận hờn. 10 năm, cả hai bên nhau như thành thói quen không thể bỏ được.

Ân tình 10 năm không bằng suất “con rể sếp” - anh 1

Anh muốn giàu có?

Khi tốt nghiệp cấp 3, anh đã dẫn cô về nhà và dõng dạc tuyên bố với ba mẹ: “Đây là người yêu của con”. Khi ấy, ba mẹ anh không bất ngờ lắm vì họ đã biết mối quan hệ của hai người lâu rồi. Nhưng họ buồn, bởi lẽ gia đình cô và anh đều nghèo như nhau thì sau này làm sao phụ giúp được cho vợ chồng trẻ nếu chúng cần. Người lớn cứ hay lo xa như vậy…

Rồi cả hai cùng đăng kí vào một trường đại học, chỉ khác ngành, cô học sư phạm (vì gia đình không có điều kiện để cho tiền cô đóng học phí), anh học lập trình máy tính. 4 năm học chung trường, cả hai quấn nhau như sam. Bạn bè ai cũng ngưỡng mộ tình yêu đẹp như cổ tích ấy. Nhưng không như bao cặp đôi khác, anh và cô thống nhất sẽ ở kí túc xá chứ không sống thử. Anh sợ và cô cũng sợ, anh còn nói sẽ cố gắng giữ gìn cho cô đến ngày 2 người chính thức là vợ chồng. Cô đã hạnh phúc và hãnh diện biết bao khi có anh.

Ra trường, trong khi cô long đong xin việc thì anh nhanh chóng xin được vào một công ty liên doanh với mức lương khởi điểm là hơn 5 triệu. Ngày nhận được email mời làm việc, cả hai đã mừng đến nỗi nhảy lên ôm chầm lấy nhau. Anh hăm hở đi làm, còn cô, cô vẫn tiếp tục tìm những việc làm khác trái nghề để chống đỡ cảnh thất nghiệp.

Tháng lương đầu tiên, anh dẫn cô đi mua mấy bộ quần áo cô thích rồi hai người đi ăn. Lần đầu tiên cô được vào một nhà hàng sang trọng như vậy và cũng lần đầu tiên cô nhấp hương vị của một li rượu vang. Cô say, say đến nỗi anh đưa cô vào khách sạn, biến cô thành đàn bà, cô cũng không hề hay biết.

Chỉ biết rằng, sáng hôm sau tỉnh dậy, đã thấy anh ôm cô trên chiếc giường trắng tinh. Anh giật mình, hoảng hốt biện minh chỉ vì mình say quá nên không thể kiềm chế, tự chủ được bản thân. Anh vò đầu bứt tóc: “Vậy là anh đã sai lời thề, anh đáng bị trời đánh”. Cô chỉ nhẹ nhàng ôm anh, cô bảo: “Chúng ta đã lớn rồi, em cũng không trách anh đâu, dù sao, chúng ta đã bên cạnh nhau hơn 7 năm rồi mà. Em hiểu anh không cố ý đâu!”. “Anh hứa sẽ đem lại cho em những gì tốt đẹp nhất, để em không phải hối hận vì yêu anh. Và để anh không dằn vặt bản thân vì chuyện hôm nay nữa”, anh thề. Đương nhiên cô tin, tin anh sẽ không làm cô đau, dù chỉ một chút.

Sau đó 2 tháng, cô phát hiện cơ thể mình có những dấu hiệu bất thường. Anh đưa cô đi khám. Cô và anh như không thể tin nổi khi bác sĩ thông báo cả hai đã có con. Cô bàng hoàng, anh hoảng hốt, chỉ mới một lần… “Anh nghĩ chúng ta không thể giữ đứa con này được. Gia đình chúng ta quá nghèo, em lại đang thất nghiệp.

Còn anh, anh có việc làm đấy, nhưng chưa ổn định, còn trong giai đoạn thử việc. Em nghĩ xem, bây giờ chúng ta cưới nhau, rồi em có con thì cuộc sống của chúng ta sẽ như thế nào. Chỉ tội thêm cho đứa trẻ khi chúng ta không thể lo cho nó đầy đủ bằng bạn bằng bè”. Cô im lặng, nghe anh nói nhưng trái tim như đang gào xé. Cô không muốn bỏ con, nó đâu có tội tình gì. Nhưng nếu sinh ra thì sẽ như anh nói, cô, anh và cả đứa trẻ đều khổ. Thế rồi chính anh đã chở cô đi bỏ đứa bé, chính anh đã chăm sóc cô trên giường bệnh khi cô đang đau đớn nhất cả về thể xác lẫn tâm hồn.

Sau khi mất con, cô với anh sống chung như vợ chồng trong một căn phòng trọ nhỏ xíu tầm 15m2. Nhưng cô cảm thấy anh càng lúc càng lạnh nhạt với cô. Anh không còn quan tâm nhiều khi cô bệnh nữa, cũng không lo lắng quá khi cô vẫn thất nghiệp nữa. Anh cứ đi làm, tối về ăn uống rồi đi chơi. Nhiều lần cô nói thì anh tỏ vẻ không vui, thậm chí có khi còn cao giọng: “Cô chưa là vợ tôi mà đã bắt đầu lắm điều rồi đấy. Khôn hồn thì biết đường sống, tôi còn nuôi cho vài bữa nữa”. Cô ngạc nhiên đến độ không thể thốt nên lời khi nghe câu nói đó từ miệng anh, người cô thương yêu nhất. Khi đó, cô và anh yêu nhau đã 9 năm, cô đã 24 tuổi.

Cô nhiều lần bàn đến chuyện cưới xin nhưng anh không đồng ý, khi thì anh im lặng, khi lại bảo bây giờ chưa thể cưới được, khi thì nói thẳng vào mặt cô: “Thất nghiệp ra đấy, cưới về cạp đất mà ăn à?”. Chẳng hiểu từ bao giờ, giữa cô và anh như tồn tại một bức tường vô hình cao ngất. Cô dần nhận ra anh đã thay đổi. Anh đi đâu cô không được biết, anh làm gì cô không thể rõ, anh nghĩ gì thì cô càng không thể hiểu được. Chỉ biết rằng, cô muốn một sự đảm bảo an toàn cho tình yêu 9 năm trời của mình.

Mùa hè năm sau, cô xin được việc làm. Cô mừng đến độ phát khóc, và người đầu tiên cô báo tin là anh. Cô đã tưởng tượng đến cảnh anh mừng quýnh lên và chuẩn bị cho đám cưới của hai người. Nhưng mọi chuyện lại quá khác xa với suy nghĩ của cô, làm cô như kẻ đang đi trên mây bị kéo xuống hố đen một cách tàn nhẫn.

Hớn hở cầm tờ giấy báo trúng tuyển công chức về phòng, cô đã không chú ý một chiếc xe ô tô đang lao tới. Cô ngã, và người tài xế bước xuống dựng xe cô dậy, hỏi han cô đủ điều. Nhưng cô không thể nghe những gì người ta hỏi nữa, cô chỉ biết nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang ôm một người con gái xinh đẹp bên cạnh. Lấy hết sức, cô chạy nhào tới cửa kính nhìn vào. Anh ta cũng tỏ vẻ hốt hoảng khi thấy cô nhưng nhanh chóng bảo tài xế lái xe đi.
Cô đứng đó, nước mắt chảy dài. Tối, anh về. Anh ngồi xuống đối diện cô: “Anh xin lỗi, nhưng cô ta là con gái sếp công ty anh làm. Cô ta đi du học về 2 năm nay. Cô ta yêu anh, nhưng anh không yêu. Sếp nói, nếu anh đồng ý làm con rể sếp, sếp sẽ cho anh làm phó giám đốc, và tặng anh một căn nhà 4 tầng mặt tiền. Anh sợ cái cảnh chui ra chui vào trong căn nhà chật chội ở quê và cái phòng trọ bé tí tẹo này rồi. Anh vẫn còn yêu em, cưới vợ nhưng anh sẽ bên em, chu cấp cho em mọi thứ nếu…”.

Cô tát anh một cái thật mạnh bằng tất cả sức bình sinh của mình. 10 năm bên nhau, đối với anh còn thua cả cái ghế phó giám đốc và căn nhà 4 tầng ở mặt đường. Giờ anh còn muốn cô làm người tình của anh nữa sao. Anh thật quá trơ trẽn. Anh bỏ đi, còn cô nằm khóc suốt đêm đó. Thế là hết.

Hai tháng sau, cô phát hiện mình lại có thai. Cô đau đớn nhận ra, số phận mình thật nghiệt ngã, nhưng cô sẽ không bỏ con lần nữa. Cô sẽ là mẹ đơn thân, nhưng lúc này cô không sợ. Anh đã cưới vợ và chuyển về sống trong căn nhà 4 tầng như đã nói. Đối với cô bây giờ, niềm tin dành cho đàn ông đã mất. 10 năm bên nhau còn chẳng tin được nhau, còn phản bội, làm đau lẫn nhau, thì tình yêu vài năm có nghĩa lý gì nữa. Cô chỉ băn khoăn, mình giữ con lại có phải là đúng, khi cô chỉ mới có việc làm, còn đang thời gian tập sự, khi gia đình cô quá nghèo và cô chưa có chồng…

>>> Xem thêm:

Siêu mẫu Hà Anh lý giải: Vì sao đàn ông ngoại tình?

Ngán ngẩm khi vợ như “rau sạch ở văn phòng”

Của mình không giữ nổi, đừng đổ lỗi cho người thứ 3

Him.vn/Theo Khỏe & Đẹp



Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu