Rơi nước mắt câu chuyện về người đàn bà không chồng

0

Cha đứa bé là một người đã trưởng thành, anh dũng cảm gánh vác mọi trách nhiệm, không lâu sau liền rước cô về nhà một cách danh chính ngôn thuận.
Cô mang thai ở tuổi mười tám. Cha đứa bé là một người đã trưởng thành, anh dũng cảm gánh vác mọi trách nhiệm, không lâu sau liền rước cô về nhà một cách danh chính ngôn thuận. Gia đình anh khá giả, cha mẹ chồng cũng tử tế, những tháng ngày tưởng chừng như rắc hoa tươi êm ả trải đều dưới bước chân cô.

Đứa trẻ ra đời trong sự chào đón của hai bên thông gia, đó là một bé trai nặng gần ba kí. Anh tận tình chăm sóc cô từ miếng ăn đến cái mặc, cuộc sống hạnh phúc tưởng chừng là một chiếc bánh mật rát vàng. Thời gian thấm thoát thoi đưa, nhóc con dần dần lớn mập. Anh yêu hai mẹ con cô tha thiết, tuy công việc bận rộn nhưng chẳng bao giờ anh quên mái ấm nhỏ đang đợi mình ở nhà.

Thế nhưng, cuộc đời biết đâu chữ ngờ. Rồi một ngày nọ tai họa bỗng ập đến. Chiếc tàu thủy của anh gặp tai nạn trong chuyến công tác thường kỳ, anh ra đi để lại hai mẹ con cô côi cút, biến cô thành góa phụ tuổi hai mươi.

Trong quá khứ, vì dại dột và dễ mủi lòng trước những thứ gọi là sự mù quáng giữa giới hạn yêu thương bình thường và cho đi tất cả, cô lầm lỡ trao anh đời con gái khi chỉ mới mười tám tuổi đầu, cô còn nhớ như in cái ngày cả dòng họ phát hiện ra chuyện tày đình này, thế là họ bắt đầu xa lánh, dè bỉu, mắng cô là thứ con gái hư hỏng, chửi rủa cha mẹ cô không biết cách dạy con. Đau lắm, ức lắm chứ, nhưng cô làm gì có quyền lên tiếng kêu oan bào chữa, kẻ sai là cô kia mà, mãi tận lúc dứt áo lên xe hoa, cô vẫn hoang mang sợ hãi, sợ bị cha mẹ chồng rẻ rúng, khinh thường giống người thân xung quanh. Thật may mắn khi anh có một gia đình biết thấu hiểu và yêu thương con cái, mẹ chồng cô là một phụ nữ đảm đang và dịu dàng, trước kia bà từng làm ở bệnh viện thần kinh thành phố, sau này nghỉ hưu bà chỉ ở nhà nội trợ. Mẹ anh tâm lý cô từ bữa ăn đến chiếc cốc uống nước, tình thương của bà không khác gì là cha mẹ ruột cô, bà nói bà hiểu nỗi khổ của những cô gái lầm lỡ, chỉ vì một phút nông nổi mà đánh mất cả tuổi xuân đầy hoài bão phía trước.

Rơi nước mắt câu chuyện về người đàn bà không chồng - anh 1

Ngày anh mất, mẹ anh như suy sụp hoàn toàn, cô thấy bà ôm chầm lấy xác anh, nước mắt tựa suối không ngừng ngưng chảy. Tang lễ anh diễn ra trong một ngày mưa lạnh giá giữa tiết tháng đông, cô ôm con nép sát người, đồng tử cuộn trào những hình ảnh đẹp đẽ trong quá khứ, có anh, có con và cả biển sóng, lúc ấy anh thường thì thầm bên tai cô lời nguyện ước bé nhỏ.

"Nếu có một ngày anh biến mất khỏi thế giới, em và con hãy đến nơi có biển tìm anh. Anh sẽ bảo vệ hai mẹ con trong vòng tay của biển, sẽ vỗ về và ủ ấm trái tim em, em nhé."

Nhìn bia mộ lát đá bao quanh tấm ảnh gương mặt anh, cô mím môi để không bật thành tiếng khóc. Ngày trước anh hay nhăn nhó lạnh lùng, cô bảo anh phải cười nhiều lên, khi anh cười cô thấy nắng tràn ngập khắp lồng ngực, nắng phủ kín những mảnh vỡ vì yêu anh không điều kiện. Cô thích nhìn anh cười mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây, cô muốn nắng không bao giờ tắt trong lòng mặc kệ trời đã tối, cô tham lam chiếm hữu nụ cười của anh như một liều thuốc vô giá, và giờ đây cô lại phải trả giá khi nhìn tấm di ảnh luôn mỉm cười nơi anh. Anh cười nhiều rồi đấy, mãi mãi cười với cô như điều mà cô thích.

Cô có hài lòng không?

"Đừng mãi nhìn em vô cảm như vậy, thứ em cần là anh kia kìa." Dằn lòng thôi không gào thét, cô ngã quỵ giữa muôn vàn khách khứa đến tiễn đưa anh về cõi thiên đường.

Đứa trẻ nhỏ khóc nấc lên ôm lấy mẹ, cảnh tượng tang thương như xé nát trái tim của mọi người chứng kiến. Chiếc cấp cứu nhanh chóng giúp cô lấy lại hơi thở, bác sĩ nói cô vì quá đau lòng nên mới tạm thời ngất đi.

Ngày biển không còn nắng, hai bóng dáng cô độc một lớn một nhỏ ung dung dắt nhau tản bộ trên bãi cát mịn trắng muốt. Hoàng hôn ngụp lặn như gã thợ đánh cá lành nghề, cô đọng dáng vẻ yếu ớt của hai con người tựa bức tranh sơn dầu bị ố vàng bởi ánh mặt trời khuất biển, vừa e lệ lãng mạn, vừa lẻ loi buồn tẻ.

Ngước mắt lên nhìn mẹ, cậu nhóc nhỏ thơ ngây hỏi.

"Sao ba lâu về quá vậy mẹ? Con nhớ ba nhiều lắm."

Ánh mắt người phụ nữ trẻ phảng phất nét buồn, gượng nhìn xa xăm về lòng biển rộng lớn, cô ôn tồn xoa đầu con trai, tặng thằng bé cái nhìn ấm áp và trìu mến nhất.

"Cha sẽ quay về khi biển không còn sóng. Đợi sóng thôi không đánh nữa, mẹ con ta cùng chờ ba trở về nhé."

Cậu nhóc ngoan ngoãn gật đầu mặc dù chẳng hiểu mẹ nói gì, cậu không muốn hỏi quá nhiều, mẹ cậu sẽ buồn thêm nếu cậu cứ hỏi tiếp, người ba ấy đã bị biển cả đánh cắp, mẹ cậu nói khi nào biển không tức giận nữa, biển sẽ trả ba lại cho cậu.

Lặng im nắm chặt tay mẹ, cậu bé tiếp tục cuộc hành trình rong ruổi những suy nghĩ thơ dại luôn quẩn quanh trong trí óc.

Cô bình thản nhìn về phía chân trời xa vút, một mảnh tình riêng tuy sứt nhưng chưa vỡ hẳn, nụ cười anh tươi tắn ẩn hiện sau những tia nắng hoàng hôn cuối ngày, lại một ngày nữa trôi qua không có anh.


>>> Xem thêm:

Chị đào hôn, tôi lấy... "anh rể hụt"

Phụ nữ ạ, đừng cố giữ chồng...

Vợ lập facebook giả thử chồng và cái kết bất ngờ!


ST

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu