Rớt nước mắt trước tâm sự giấu kín của nàng dâu nạ dòng

0

Vừa dứt lời xong, Thảo đã xin phép về luôn vì có việc bận. Bà Na từ đầu tới cuối không nói được câu nào vì sững sờ. Cô con dâu mà bà vẫn ghét bỏ vừa cứu sống bà ư?

Chồng mất sớm, bà Na ở vậy nuôi hai người con trai khôn lớn. Tuấn là anh, Tú là em. Cả hai anh em yêu thương và hòa thuận với nhau nên bà khá yên tâm. Trưởng thành, cả hai đứa trẻ đều không làm bà phải thất vọng khi đều ngoan ngoãn, hiếu thuận và thành đạt. Bà vẫn tự hào và ưng lòng với hai cậu con trai của mình lắm.

Duyên phận của Tú đến sớm nên Tú đã xin phép anh trai cưới vợ trước. Tuổi trẻ tài cao, Tuấn gật đầu đồng ý. Con dâu út của bà Na tên Thảo, xuất thân là tiếu thư danh giá, con nhà có điều kiện lại ngoãn ngoãn nên bà Na ưng lắm. Kết hôn xong, vợ chồng Tú dọn ra ở riêng luôn để không tránh những phiền phức sau này.

Tú cưới vợ không được bao lâu thì Tuấn cũng đưa người yêu về ra mắt. Nhưng vừa giới thiệu về Hương, bà Na đã giận tím mặt và mắng Tuấn xa xả:

- Con gái chết hết rồi hay sao mà mày lại chọn cái thứ gái nạ dòng này hả?

Câu nói của bà Na khiến Hương suýt bật khóc vì tủi thân. Dù cho bà Na nhất quyết phản đối nhưng Tuấn vẫn một lòng quyết tâm lấy Hương làm vợ. Tuấn là con trai cả nên tất nhiên vợ chồng Tuấn sẽ phải chung sống cùng bà Na. Và khỏi cần phải nói chắc mọi người cũng hiểu được thái độ của bà Na lúc này. Vốn không ưa gì Hương nên bà ghét Hương ra mặt. Trước mặt Hương, bà luôn nhắc đến Thảo – cô con dâu út của bà:

- Thằng Tú có phúc khi lấy được con bé Thảo làm vợ. Ngoan ngoãn, lễ phép, lại là gái trinh. Chứ có như ai kia, nạ dòng mà còn trèo cao, không biết lượng sức mình.

Biết mẹ chồng ám chỉ mình nhưng Hương vẫn nhẫn nhịn. Cho dù bà Na có mắng, có nói Hương thế nào Hương cũng không bao giờ cãi lại. Hương không muốn là Tuấn khó xử, hơn nữa, phận dâu con, cãi lại mẹ chồng thì còn ra thể thống gì nữa.

Hương đảm đang, tháo vát, khéo léo nên hàng xóm xung quanh ai cũng nức tiếng khen ngợi. Vậy mà bà Na vẫn coi Hương như kẻ tội đồ làm ô uế dòng họ nhà bà. Cho tới ngày ấy.

Rớt nước mắt trước tâm sự giấu kín của nàng dâu nạ dòng  - ảnh 1

Hương vừa bước vào phòng, bà Na đã ôm chầm lấy Hương mà khóc. (Ảnh minh họa)

Huyết áp cao nên bà Na bị chóng mặt, ngã từ trên cầu thang xuống. Tỉnh dậy, bà thấy Hương với nét mặt lo lắng, thất thần đang ở bên cạnh giường. Bà còn thắc mắc không biết vợ chồng Tú đâu thì Thảo đã bước vào:

- Xin lỗi mẹ, chị Hương gọi điện nhưng lúc ấy con đang bận đi mua vài thứ cho sếp nên chưa thế tới ngay được.

Quay sang Hương, Thảo nói:

- Chị giỏi thật đấy, cũng may chị nhanh chí gọi taxi rồi cõng mẹ vào cấp cứu chứ chờ xe cấp cứu đi vào cái ngõ bé xíu nhà mình thì thì chắc đã…

Vừa dứt lời xong, Thảo đã xin phép về luôn vì có việc bận. Bà Na từ đầu tới cuối không nói được câu nào vì sững sờ. Cô con dâu mà bà vẫn ghét bỏ vừa cứu sống bà ư? Những ngày bà Na nằm viện, Tuấn bận đi công tác không về kịp, vợ chồng Tú thì cáo bận liên miên, chỉ có mình Hương là chạy ra chạy vào lo lắng, chăm sóc cho bà. Trong bà Na bắt đầu có những suy nghĩ khác về Hương.

Tối đó, Hương nói ra ngoài nghe điện thoại, bà Na tưởng Hương đi xa nên đã đứng dậy đi loanh quanh trong phòng cho đỡ mỏi. Bước chân lại gần cửa phòng bệnh, tai bà ù dần đi trước những lời được nghe thấy:

- Em không mệt anh ạ. Anh cứ yên tâm công tác tốt đi. Ở nhà em lo được hết. Mẹ không mắng gì em đâu. Làm mẹ ai chẳng thương con. Ở vào hoàn cảnh của mẹ, chưa chắc em đã chấp nhận một đứa con dâu nạ dòng đâu anh. Em còn phải cảm ơn mẹ vì ít ra mẹ cũng cho em được ở bên anh nên báo hiếu mẹ thế này sao đã đủ.

Mắt bà Na nhòe dần đi trước những lời tâm sự của Hương với Tuấn. Cô con dâu nạ dòng mà bà vẫn hắt hủi lại là người hiểu đạo lý đến vậy. Đúng là hoạn nạn mới biết lòng nhau. Bà Na cảm động và hối hận vô cùng vì đã khinh rẻ và hắt hủi Hương trong suốt thời gian qua.

Hương vừa bước vào phòng, bà Na đã ôm chầm lấy Hương mà khóc. Cuối cùng thì tấm chân tình của Hương cũng được bà Na đón nhận. Hạnh phúc trọn vẹn đã chính thức mở cửa đón Hương rồi!

BTV

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu