Sợ hãi tìm chỗ trốn mỗi khi nghe tiếng chồng về

0

Sau khi đã dạy vợ đến nơi đến chốn, chồng tôi đi xuống dưới nhà nhưng chốt cửa bên ngoài lại. Tôi sợ đến mức cứ ngồi im không biết làm gì cả.

Tôi và chồng kết hôn được gần 1 năm. Chúng tôi vốn là bạn từ hồi nhỏ, yêu nhau khi hai đứa học năm cuối phổ thông trung học. Anh là chàng trai hiền lành, ít nói nhưng lại sống tình cảm và luôn quan tâm tới người khác. Vào đại học, tôi và anh phải tạm xa nhau khi tôi học ngoài Bắc, anh học trong Nam. Thế nhưng tình cảm tôi và anh dành cho nhau không hề thay đổi.

Năm cuối đại học gia đình anh có chuyện. Bố anh vì làm ăn thất bại nên thường xuyên rượu chè về nhà sinh chuyện đánh vợ con. Suốt mùa hè năm ấy anh ở nhà không rời mẹ và em gái nửa bước vì sợ bố có hành động dại dột. Nhiều hôm bố uống say đuổi 3 mẹ con anh ra khỏi nhà, phải sang nhà ông bà nội ngủ nhờ.

Vì bố anh không dám sang nhà ông bà nội quấy phá nên ông bà bảo mẹ và em anh ở lại đó luôn, rồi động viên anh vào học nốt năm cuối. Lúc đầu anh do dự không muốn đi, nhưng sau vì mẹ anh khóc lóc ghê quá nên anh mới miễn cưỡng đi vào học nốt. Có lẽ những lần nhìn thấy bố đánh mẹ đã ảnh hưởng trầm trọng tới con người anh mà sau này tôi mới nhận ra.

Khi anh học xong, chính tôi đã nói với bố mẹ xin việc cho anh. Biết chúng tôi yêu nhau, lại thương cho hoàn cảnh của anh bố mẹ tôi đã đồng ý. Sau khi hai đứa có công việc ổn định, bố mẹ tôi lại đứng ra tổ chức lễ cưới cho bọn tôi vì khi đó gia đình anh gần như không còn tài sản gì đáng giá bởi đã phải bán hết để trả nợ cho lần làm ăn thất bại của bố anh.

Cũng may là từ khi anh trở ra Bắc làm việc, bố anh đã bớt rượu chè hơn, mẹ và em gái đã có thể trở về nhà sống như trước đây. Tuy nhiên, có lẽ vì thời gian dài ông chìm trong men rượu nên thần kinh đã bị ảnh hưởng, thỉnh thoảng ông lại đuổi vợ con đi.

Sợ hãi tìm chỗ trốn mỗi khi nghe tiếng chồng về - ảnh 1

Có lẽ những lần nhìn thấy bố đánh mẹ đã ảnh hưởng trầm trọng tới con người anh mà sau này tôi mới nhận ra. (Ảnh minh họa)

Sau khi cưới được nửa năm, chúng tôi thuê nhà ra ở riêng vì anh nói rằng không muốn sống chung cùng bố. Tôi nghĩ chồng có lý do của riêng mình nên cũng không hỏi han gì thêm. Lúc ấy bố mẹ tôi cũng ngỏ ý cho vay tiền để mua nhà nhưng hình như chồng tôi ngại vì đã nhờ vả nhà ngoại quá nhiều.

Cứ nghĩ ra ngoài vợ chồng sẽ được sống tự do thoải mái hơn. Ai ngờ thời gian ấy, tôi lại phải chứng kiến sự thay tính đổi nết của chồng. Một lần đi làm về, khi tôi đang đứng nói chuyện cười đùa với con nhỏ nhà anh hàng xóm đâu ngõ thì chồng cũng về tới. Chồng quát và bắt tôi về nhà ngay lập tức. Vừa bước vào nhà, anh đã hùng hùng hổ hổ:

- Từ giờ anh cấm em đứng đó nói chuyện kiểu đó với lão Hùng.

- Ơ, anh làm sao thế. Em chơi với cái Bông chứ có làm gì đâu mà anh nổi xung lên?

- Chơi với con hay lợi dụng tình tứ với bố? Không nói nhiều, anh bảo không được là không được.

Từ hôm ấy tôi thấy chồng thay đổi hẳn, không còn là người đàn ông hiền lành bao nhiêu năm qua mà tôi biết nữa. Anh đột nhiên dữ tợn và kiểm soát vợ chặt chẽ hơn, và đặt biệt rất dễ nổi cơn ghen.

Tuần trước, một buổi sáng tôi dắt xe ra cổng đi làm. Vô tình lại gặp anh Hùng, chúng tôi gật đầu chào nhau một cái xã giao, tôi còn chẳng dám ngước mặt lên xem anh ấy nhìn mình thế nào nhưng ngay lập tức bị chồng kéo xe lôi thẳng về nhà:

- Anh làm gì vậy, để em đi làm.

- Không làm gì cả, ở nhà ngay. Cô đi làm mà vừa ra tới ngõ đã đưa mắt tình tứ với giai thế kia thì đến công ty chắc là cũng chỉ làm cái việc đó thôi.

- Anh… anh ăn nói cho tử tế. Tôi thật không ngờ.

Tôi vừa rơm rớm nước mắt vừa định dắt xe đi làm không ngờ chồng đã nhanh tay khóa xe lại và cầm chìa khóa. Anh lôi tôi vào nhà, chúng tôi giằng co một hồi, tôi định chạy ra ngoài thì chồng lại chặn được. Lần này anh khóa luôn cửa và kéo tôi lên tầng 2 của ngôi nhà trọ.

- Này thì cãi lại này, không nghe thì ông cho 1 trận phải nghe thì thôi. Khôn hồn thì phải nghe lời, không từ mai ông cho ở nhà luôn, không làm gì hết.

Chồng vừa nói vừa đánh tôi tới tấp. Tôi có la hét giãy giụa cũng chẳng ai biết. Mãi sau tôi phải xuống nước van xin anh mới chịu tha. Tôi choáng váng hoàn toàn, không biết tại sao chồng tôi lại thay đổi đến như vậy.

Sau khi đã dạy vợ đến nơi đến chốn, chồng tôi đi xuống dưới nhà nhưng chốt cửa bên ngoài lại. Tôi sợ đến mức cứ ngồi im không biết làm gì cả. Từ đó đến chiều, thỉnh thoảng anh lại lên xem tôi thế nào, lúc mang cho tôi chai nước, lúc mang cho tôi cái bánh mì. Anh không đánh tôi lần nào nữa nhưng cứ nghe tiếng chân chồng bước lên cầu thang là tôi sợ hãi tìm chỗ trốn.

Tối hôm ấy anh lại biến thành con người khác hẳn. Anh xin lỗi rồi lau rửa vết thương cho tôi. Anh cầu xin tôi đừng nói với bố mẹ tôi về chuyện này, anh hứa sẽ không bao giờ đánh đập tôi nữa.

Từ đó đến nay đã 5 hôm, những vết bầm do anh gây ra vẫn chưa mờ hết. Tôi vẫn xin nghỉ ở nhà và giấu chuyện bố mẹ. Nhưng tôi luôn sống trong lo sợ không biết chồng có còn như vậy nữa không. Tôi sợ anh mắc bệnh nên mới hành xử như vậy chứ bình thường anh rất yêu tôi. Tôi có nên đưa chồng đi khám hay là chuyển về nhà bố mẹ đẻ sống để tránh trường hợp xấu nhất? Mọi người cho tôi lời khuyên với.

BTV

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu