Tin Mới

Những ốc đảo 5 sao

[Ngày Nay] - Những năm gần đây, du lịch ở Việt Nam được kỳ vọng rất nhiều, đầu tư cũng lớn. Rất nhiều dự án nghỉ dưỡng đẳng cấp thế giới đã được xây dựng, song có cảm giác tất cả các dự án đó đều giống như các ốc đảo biệt lập, chẳng thể nào kết nối liền lạc với hạ tầng du lịch chung.

Sapa, Phú Quốc, Đà Nẵng, Nha Trang, hay Hạ Long... ở đâu cũng có những dịch vụ 5 sao nhưng đều là những vì sao lạc giữa bối cảnh hỗn loạn của hạ tầng du lịch các địa phương, nơi mà mạnh ai nấy làm, thiếu đồng bộ. 

Du khách đến Phú Quốc có thể ở những resort đẹp nhất thế giới nhưng ra khỏi khuôn viên sẽ là những con đường mịt mù bụi đỏ, là những bãi rác khổng lồ không có nơi xử lý. 

Du khách đến Sapa có thể ở khách sạn 5 sao tân cổ điển, đi cáp treo tiện nghi lên nóc nhà Đông Dương, nhưng trước hết phải vượt qua mấy chục km đường nhỏ hẹp thường xuyên ùn tắc và tai nạn. 

Du khách ở Đà Nẵng, hay Nha Trang có thể tắm trong những vịnh biển đẹp nhất thế giới nhưng ban đêm muốn nghe nhạc thì chỉ có cách về phòng mở TV. 

Việt Nam có thể có những khu nghỉ dưỡng đắt tiền, có thể có những trung tâm vui chơi giải trí hiện đại, có thể có những điểm checkin hot nhất thế giới nhờ sự chịu chơi của những doanh nghiệp lớn. Song, nền kinh tế du lịch không chỉ là phong cảnh trời cho, không chỉ là những khách sạn, với những khu vui chơi cao cấp, mà là một hạ tầng đồng bộ để đáp ứng nhu cầu đa dạng của du khách. Đó là điều mà không thể chỉ dựa vào sự chịu chơi của các doanh nghiệp. Hạ tầng của một nền kinh tế du lịch nhiều tham vọng cần có một nhà đầu tư xứng tầm với tham vọng đó.

Và nhà đầu tư đó, không phải ai khác, mà chính là bàn tay của nhà nước. 

Không có nhà đầu tư nào ngoài một chính sách đồng bộ của nhà nước mới có thể biến một thị trấn nhỏ ở vùng núi heo hút tỉnh Vân Nam, Trung Quốc thành một điểm du lịch tuyệt vời như Lệ Giang, nơi mà người ta có thể đến bằng đường không, đường bộ, hay đường sắt đều dễ dàng và tiện nghi. 

Người ta cũng có thể đi bộ mấy ngày trong thị trấn nhỏ bé đó mà không biết chán. Du khách đến Lệ Giang tiêu tiền theo từng bước chân bởi họ có quá nhiều thứ hấp dẫn để mua sắm, để vui chơi, để trải nghiệm khi mỗi nhà dân bên đường đều là một điểm checkin mà chủ nhà thì biểu diễn nghệ thuật truyền thống trước cửa như một niềm vui riêng.

Xung quanh hồ Thủ Độ trong lõi rừng quốc gia Phổ Đạt Thố hoa cỏ mọc tưng bừng mà không bị ai dẫm. Bởi xung quanh hồ là con đường gỗ trên cao mà người tàn tật cũng có thể nhẹ nhàng lăn xe, và dễ dàng chụp ảnh. 

Du khách đến Thái Lan có thể tiêu số tiền trung bình gấp đôi so với đến Việt Nam bởi vì cũng thổ nhưỡng và khí hậu tương tự nhưng sản phẩm nông nghiệp của họ được chế biến thành muôn loại món quà, và những khu du lịch thì sôi động suốt đêm. 

Ước mơ về một nền kinh tế du lịch ở Việt Nam là một điều dễ hiểu. Song, ước mơ đó cần có một hạ tầng tương xứng. Đã đến lúc, du lịch Việt Nam cần có một sự đầu tư đúng mức về hạ tầng một cách đồng bộ và tập trung thay vì phó thác khát vọng cho các doanh nghiệp mạnh ai nấy làm trong những dự án ốc đảo 5 sao của mình.

Ý kiến bạn đọc

Kéo xuống để xem tin tiếp theo