Ngày Nay số 201

TẠPVĂN 21 NGAYNAY.VN Số201 - ThứNăm, ngày 5.9.2019 TÂMTÌNH FACEBOOK N hớ lại ngày trước, ở chợHàng Bè gần nhà tôi, hoặc vào phiên chợ quê những vùng tôi đi sơ tán chốngMỹ, cómấy bà bán hàng cá khômắm tômngồi nơi cuối chợ. Mắm tômđể vào các chậu sành to tướng. Bốc mùi nặng chình chịch. Thếmà người mua khá đông. Cứ đùmnắm to rồi lại nắmnhỏ vào những chiếc lá sen già rồi bọc sợi rơm vàng bên ngoài. Ngày ấy chưa có túi nilon tràn lan như bây giờ. Người thành phố sính ănmắm tôm nhưmột thứ gia vị độc đáo. Mắm tôm ăn với chả cá, ăn với bún thang, bún ốc, bún riêu. Mắm tômăn với vịt dấmghém. Nhất là cái tang thịt chó hay lòng lợn, mà lại thiếu đi bát mắm tômvắt chanh ngầu bọt, thì chả cònmuốn đụng đũa làmgì. Đầumùa hè, nắng non oi ả. Cắt ra mấy quả cà tímsống, hoặcmuối một âu cà pháo, muối xổi thôi, chừng non nửa buổi vớt ra. Hai món ấymà đemchấm mắm tôm, thêmmấy lát ớt tươi vàmấy nhánh rau kinh giới, thì ăn biết làmsao cho vừa. Hoặc như xào raumuống, rau bí, thiếu tí tỏi với tí mắm tôm, rau đã kém xanhmàu, mà ăn nó cứ thiêu thiếu thế nào ấy. Nhưngmón khoái khẩu nhất của tôi chính làmắm tômchưng. Thời chiến tranh bao cấp khó khăn, mẹ tôi thường chưng hàng cânmắm tôm với thịt vụn và tópmỡ để gửi về chỗ sơ tán cho chị em tôi ăn dần. Mặn đến rụt lưỡi. Thếmà so với mọi nhà xung quanh, vẫn thấy sướng nhất. Sau này dù cuộc sống khá hơn nhiều, thì các anh chị em nhà tôi vẫn kết mónmắm tômchưng, rất là khi thời tiết sangThumát mẻ hay vào Đông rét mướt. Dễ dàng lắm. Chỉ cần dămbẩy lạng thịt vai lợn giắt chút mỡ, nếu có tí sụn sườn nữa là nhất, đembămký cách trên thớt. Bămdối thôi, chả cần kỹ. Phi mỡ lợn với chút hành khô tới xémvàng, rồi mới đổ thịt bămsườn sụn vào. Đảo cho thịt chín hẳn. Rồi cho độmột muôi mắm tôm to. Nhớ phải đảo thịt chín kỹmới cho mắmnhé. Mẹ tôi dạy rằng, phép nấu ăn, trừ khi đã ướpmắmmuối từ trước thì thôi, chứ đã nấu thịt, phải đợi cho thịt chín hẳn mới nêmmắm. Mắmgì cũng thế. Nếu chomắmvào lúc thịt chưa kịp chín, thịt sẽ rất nặngmùi, khó ăn lắm. Quay trở lại món thịt chưngmắm tôm, Phải đảo tất cả thật kỹ. Rất lâu đấy. Chừng vừa sémchảo, vừa sém thôi, không thì khét cháy khiến cả nhà ho sặc lên đấy. Khi nào nướcmỡ từ đáy chảo tươm ra trong văn vắt là được. Ăn ngay thì thái ít hành hoa cho vào, nhắc ra. Nếu để dành ăn hàng tháng, thì khi chưngmắm, nhớ đừng cho khế chua với hành hoa, mắmchưng dễ hỏng đấy. Cơmgạomới thổi xuê xuê, xới ra bát. Hay là cơmđể thật nguội cũng được. Trộn một thìamắmchưng thịt vào. Chỉ cần thế thôi, hết bát nọ ắt là sang bát kia không thể dừng được. Nói thì bảo xấu hổ, chứ tôi đã nhiều lần ănmột lúc tới 5 bát cơm chỉ với một món độc nhất làmắm tôm chưng đó. Nhưngmắm tômmà người thành phố ăn thì kỹ kén lắm. Đó là loại mắm tômsanh sánh, màu hơi tim tím. Mắm tômThanhHóa là nhất hạng đấy. Chưa rót đã bốcmùi thơm lựng. Mắm tômxứ Nghệ thì cũng rất khá. Và chỉ rẻ bằng nửa mắm tômThanhHóa nhưng bao giờ cũng chỉ được xếp hạng nhì. Vì mùi thơm không thể bằngmắm tômThanhHóa. Chắc là do bí quyết ngảmắmcủamỗi vùng có chút khác nhau. Bây giờ, đi cả chợ, chả còn bao giờ thấy lại cái chậumắm tômbốcmùi nằng nặng đến phát sợ như ở các phiên chợ quê ngày trước. Vậymàmột số vị Việt kiều xa nước lâu năm, cứ hỏi tìm thứmắm tôm xắn cục đó. Thếmới hay chứ. n Người Sài Gòn Ở Sài gòn gần tuần. Hầu như tối nào cũngmưa. Ngày bận, tối mới gọi Grab đi loanh quanh. Không có nhu cầumua bán hay ăn uống gì. Chỉ là tôi muốn trải nghiệm những phút giây thảnh thơi hiếmhoi giữamột thành phố xa lạ và ồn ào. Tối mưa, không lạ nhưng bất ngờ là to hơnmọi khi. Có cả chớp. Khi đó tôi đang ở trongmột tiệmchuyên váy đũi. Tiệmở tầng 2. Tầng 1 là cửa hàng bán chăn ga gối đệm. Tôi bước vào, chưa kịp hỏi thì anh chàng bán hàng còn rất trẻ, tóc túmđuôi gà, có lẽ đọc được vẻ ngạc nhiên trên gươngmặt tôi, nói, giọng Sài gòn dễ thương:“Chắc cô lên tiệmváy, ở trên lầu cô à”. Chừngmột tiếng sau. Đã khuya. Mưa to ầmầm. Tôi xuống tầng trệt. Gọi Grabmấy cuộc đều bị hủy. Chàng trai tóc đuôi gà, chắc thấy tôi giọng Bắc, nên hỏi:“Con giúp gì được cho cô?”. Thật ra thì tôi muốn nhờ cậu ấy gọi taxi ngay từ cuộc Grab đầu tiên bị hủy nhưng ngại vì tôi không phải là khách hàng của cậu ấy. Tôi nói may quá, cháu cho cô xin số hãng xe nào đó. Cậu ấy nói cô chờ con xíu, con checkmạng rồi lấy số cho cô. Mấy phút sau cậu ấy đưa cho tôi một mẩu giấy ghi rõ số điện thoại taxi, địa chỉ đón. Tôi gọi, nhưngmạng di động sao đó, lại trượt. Cậu ấy nói, con cómáy điện thoại bàn đây, để con gọi giùmcô nha. Cô cứ ngồi chờ xíu. Trời mưa, chắc xe đến hơi trễ cô à. Ít phút sau, xe tới. Qua cửa kínhmưa nhòe nhoẹt, mắt kém, tôi không nhìn rõ xe đậu ngay cửa. Cậu ấy lại che ô, tiễn tôi ra xe. Dù, tôi không là khách hàng của cậu. Chỉ thế thôi mà tôi bỗng thấy yêu Sài Gòn hơn. Dù, trước đó tôi luôn nghĩ, thành phố ồn ào đấy không thể thích hợp với mình. ĐẶNGHUYỀN VŨ THỊ TUYẾT NHUNG CHUYỆNMẮM TÔM Mắmtôm- thứnước chấmtuyệt hảo củangườiViệt. IT Búnđậumắmtôm. IT Ảnhminhhọa

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==