Ngày Nay số 228
TẠPVĂN 21 NGAYNAY.VN Số228 - ThứNăm, ngày 25.6.2020 TÂMTÌNH FACEBOOK 1. Chuyện cha tôi: Nhà tôi nghèo, hồi tôi học Đại học Bách khoa Hà Nội thì cha tôi - một kỹ sư có 2 bằng đại học ngành hệ thống điện và ngành tự động hóa làm cán bộ nhà nước với mức thu nhập tầm 800.000 đồng - 1 triệu mỗi tháng, nhưng ông dành 500 nghìn cho tôi: 300 nghìn tiền ăn và 200 nghìn học phí + tiêu vặt. Đến tháng sinh nhật của tôi thì ông sẽ gửi thêm cho tôi 200-300 nghìn nữa với nhắn nhủ: Con tổ chức sinh nhật và mời bạn bè chung vui. Bản thân ông rất tiết kiệm (một cách khá hà khắc) nhưng lại luôn dặn tôi phải luôn giữ tiền trong túi để chi tiêu. Cha tôi không bao giờ áp đặt việc chi tiêu của tôi mà thay vào đó ông cho tôi biết số tiền chi phí cho tôi nhiều hơn số tiền ông dành lại cho gia đình, để tự tôi phải biết điều chỉnh nhu cầu chi tiêu của mình. Đó là sự thấu hiểu, là niềm tin của ông dành cho tôi. Bằng cách đó ông đã dạy tôi cách quản lý đồng tiền, cách chi tiêu và đối xử với đồng tiền. Khi tôi đi làm kiếm được tiền lần duy nhất bố xin tiền từ tôi mà tôi lại từ chối là lần ông thấy trong ví tôi có mấy tờ 100 USD, ông bảo “cho bố 1 tờ”. Tôi trả lời “bố lấy USD làm gì, trên Yên Bái có tiêu được USD đâu”. Câu trả lời đó khiến tôi day dứt tới tận bây giờ! Khi cha tôi mất tôi ngồi dọn dẹp những đồ vật ông để lại tôi mới bàng hoàng hiểu được rằng ông xin 100 USD không phải để tiêu, mà chỉ là để khoe, để tự hào với bạn bè đồng nghiệp của ông rằng con trai ông đã đi làm và kiếm được tiền. Tôi đã không hiểu ông! 2. Chuyện của tôi: Tôi có hai con gái. Cũng như những người cha khác tôi dành mọi điều tốt nhất cho chúng, chẳng cần phải nói. Tôi dạy con cách quản lý chi tiêu, trao đổi với các con xem nhu cầu chi tiêu hàng tháng của mỗi đứa như thế nào, tôi “phát lương” cho các con tôi như cha tôi đã từng làm với tôi. Tôi vui vẻ điều chỉnh tăng lương khi chúng phát sinh các nhu cầu chi tiêu hợp lý và tạo điều kiện cho chúng kiếm thêm khi làm việc nhà! Tôi cũng không quản lý chi tiêu của các con trong khoảng tiền lương tháng mà chúng được nhận, chỉ dặn chúng đừng ăn uống những thứ mất vệ sinh! Thường hay phải đi công tác nên tôi giao luôn cho con gái lớn một khoản tiền và quyển sổ chi tiêu, cần chi tiêu gì cho gia đình như biếu tiền hàng tháng cho bà nội, đóng học phí cho hai chị em... mua giày dép quần áo... thì ghi vào sổ chi tiêu để cuối tháng tôi kiểm tra và chốt sổ sách! Tôi nói với con rằng: Con có thể mua những thứ mà con cần và ghi vào sổ để bố biết con đã tiêu gì. Tôi dặn con không cần phải có quá nhiều đồ mà thay vào đó chỉ nên dùng đồ tốt, đồ xịn chứ đừng mua đồ giả đồ fake. Trên thực tế tôi rất lười biếng nên tôi chỉ cần dạy bảo, hướng dẫn cho bé lớn và “nhờ” bé lớn dạy bảo lại cho em gái tức là bé nhỏ. Các bé đã làm rất tốt, và đó là điều tuyệt vời khiến tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và hãnh diện. Tôi biết ơn cha tôi đã dạy dỗ tôi, để tôi có thể dạy lại cho con tôi những điều tốt đẹp. Tôi không viết những điều này vào Ngày của cha 21-6 bởi vì cha tôi không còn sống để có thể đọc mà tôi viết cho con tôi để chúng có thể dạy lại cho con của chúng. n N hiềunăm làmChánhVăn cho báoHoaHọc Trò, tôi đãđược “học” biết bao cách trừngphạt con của các bậc phụhuynh5X, 6X và cả7Xđời đầu. Tôi vẫnnghĩ, các bậc chamẹ 8X chắc hẳnđãkhác đi nhiềuvì họ cũngđã từng là nạnnhân của thứgọi là “Yêu cho roi cho vọt” haynhững thứgọi là “Cákhôngăn muối cáươn/ Conkhôngnghemẹ trăm đường conhư”…khiến lũ trẻ chỉ biết tuân lệnh, ngoanngoãnnhất thời, khôngdám phảnkháng. Tôi vẫnnghĩ rằngmọi thứ sẽ thayđổi. Chúng ta sẽ rút rađiềugì đó sai từ cáchdạy của chamẹbằng chínhnhững tổn thương mìnhgặphay chính sựấmức suốt tuổi thơ củamình. Nhưngkhông, nhiều chamẹ 8X giờvẫn lặp lại đúng cách chamẹmìnhđã dạymình. Trong sốnhững inbox tôi nhậnđược, có đứa trẻ viết: Con thíchbị ănđònhơn làbố mẹ con làmmặt lạnhvới con, đuổi con ra chỗkhác chokhuấtmắt. Con sợ sự im lặng trongnhữngbữa cơmchung chỉ vì trước đó conđãgây ramột lỗi lầm. Thàbốmẹmắng con, chửi con cònhơn là coi connhưngười vôhìnhnhư thế. Nó làmtôi nhớđếnmột bài viết tôi có đọc gầnđây: “Sự tànkhốc củabạohành lạnh lànógiết chết conngườimột cáchvô hình. Không cómáu trênbềmặt nhưngnó hoàn toàn có thểphávỡ trái timcủamột người vàkhiếnhọ rơi vào tuyệt vọngvà cô đơn tuyệt đối”. Cónhiềubậc chamẹđãvàđang nghiêmkhắc kiểuđó, trừngphạt conkiểu đó. HOÀNGANHTÚ Phạt con! Tôi không viết những điều này vào Ngày của cha 21-6 bởi vì cha tôi không còn sống để có thể đọc mà tôi viết cho con tôi để chúng có thể dạy lại cho con của chúng. Cho con bao nhiêu tiền? PHUONG NGUYEN
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==