Ngày Nay số 244

8 NGAYNAY.VN CHUYÊNĐỀ: THOÁTNGHÈO-THAYĐỔISỐPHẬN Số244 - ThứNăm, ngày 15.10.2020 Chuyện của Tỉnh Hà Viết Tỉnh (sinh năm 1998), quê Chương Mỹ, Hà Nội. Bố Tỉnh là người Chương Mỹ, còn mẹ Tỉnh là một phụ nữ gốc LâmĐồng theo chồng ra Bắc sau khi cả hai đã cùng chung vai gây dựng kinh tế ở Lâm Đồng nhưng không như mong đợi. Ngày cả nhà khăn gói ra Bắc,Tỉnh chỉ khoảng2-3 tuổi. Về quê nội, bố Tỉnh bị gánh nặng kinh tế bủa vây đến chán nản, suốt ngày chìm trong rượu, kinh tế hoàn toàn phụ thuộc vào người mẹ nghèovới côngviệcnhànông đơn thuần. Gần 20 năm ra Bắc, nhàTỉnh thuộc hộ nghèo, mãi gần đây mới “leo” lên hộ cận nghèo vì Tỉnh đi học, có việc làm. Tỉnh là anh cả, dưới Tỉnh có một em gái sinh năm 2000.“Cứmỗi lần bố say rượu, bố lại chửi bới đánh đập ba mẹ con, những trận đòn roi thậm tệ khiến mặt mẹ sưng đỏ”- Tỉnh kể. MẹTỉnh cắn răng chịuđựng, cònTỉnhngày càng thumình lại. Cái đói ăn khiến Tỉnh gầy bé như một học sinh cấp hai còn những trận đòn roi vô cớ của bố trong cơn ma men lâu dầnkhiếnTỉnhnhút nhát. Gặp người lạ, Tỉnh chào hỏi lí nhí, nói năng rất khẽ và hay cười trừ. Hai anh emTỉnh đều thích đi học. Tỉnh may mắn học hết THPT. Em gái Tỉnh thì bỏ học từ lớp 9. Giờ em theo người ta ra Ngã Tư Sở (Thanh Xuân, HàNội) giúpviệcbưngbêdọn dẹp cho một nhà hàng. Còn Tỉnh học hết lớp 12 đã tự xoay đủnghềđỡđần chomẹ. Công việc đầu tiên của Tỉnh là làm việc tạimột trang trại gà, công việc vất vả mà thu nhập thấp, Tỉnh xoay sang nghềmay. Năm 2018, Tỉnh được một người bạn trong xóm giới thiệu đếnTrung tâmREACH ở HàNội -một tổ chức phi chính phủ chuyên hướng nghiệp, đào tạo kỹ năng nghề cho thanh thiếu niên có hoàn cảnh khó khăn. Hoàn cảnh của Tỉnh vừa vặn với tiêu chí củaTrung tâmđang giúp đỡ. Ngày mới đến trung tâm nộp hồ sơ,Tỉnh có đề đạt nguyện vọng được học nấu bếp nhưng “thầy cô tư vấn em có tạng người nhỏ và yếu, không phù hợp để làm nghề bếp nên đã hướng cho em sang lớp bán hàng, sales vàmaketing”-Tỉnh nói. Khóa học bán hàng chỉ kéo dài 3 tháng nênTỉnh chọn cách đi xe buýt. Hồi ấy, ngày nào,Tỉnhdậy sớmtừ5giờ, dậy sớm, nấu cơm ăn sáng, sau đó bắt chuyến buýt số 37 từ Chương Mỹ ra Yên Nghĩa, sau đó lại lên chuyến buýt nhanh BRT01 tới LêVănLương. Đoạn còn lại tới trung tâm, Tỉnh xuống xe buýt và đi bộ. Mỗi lượt đi đi về về như vậy Tỉnh mất gần cả tiếng đồng hồ. Tuy sinh ra ở vùng quê nghèo, gia cảnh khó khăn, nhưng Tỉnh lúc nào cũng ý thức phải vươn lên, nhất là học tiếng Anh. Người ta học ở trung tâm nọ, lớp học kia, Tỉnh tự học tiếng Anh bằng cách cuối tuần tự bắt xe buýt lên Bờ Hồ, gặp khách du lịch nước ngoài để luyện tiếng Anh. Cứ thế, tiếng Anh của Tỉnh “lên trình”. Kết thúc khóa học với thành tích cao, Tỉnh 10 triệu đồng/tháng. Đầu năm đến nay, dịch COVID-19 khiến công việc bị ảnh hưởng nhiều, nhưng Tỉnh bảo, “em may mắn khi không rơi vào cảnh thất nghiệp, chỉ lo mình không đủ chămchỉ thôi”. Cùng với niềm vui có việc, gần đây, Tỉnh may mắn nhận học bổng toàn phần với học phí hơn 800 triệu đồng từ Đại họcRMITViệtNam.Thành tích đó là nhờ khả năng học tiếng Anh tốt và xét điểm trung bình tốt nghiệp phổ thông của Tỉnh đạt 8.0. Mấy tháng nữa, khi nhập học, Tỉnh sẽ phải cân đối việc học với làm, sẽ nhiều việc phải thu xếp, nhưng Tỉnh rất lạc quan, “chỉ cần có sức khỏe, em chẳng lo gì nữa”… Hạnh phúc của Quyết Ngô Văn Quyết - một chàng trai mắc bệnh xương kính ở Đông Anh, Hà Nội được cô giáo chủ nhiệm giới thiệu làmnhân viênbánhàng cho nhãn hàng Pepsi. MẹTỉnh biết tin con có việc mừng đến khóc, cố gắng đi vay mượn xung quanh để mua cho con một chiếc xemáy làmphương tiện đi lại, đỡ phải đi xe buýt và quan trọng hơn, con trai có thể đi làm đúng giờ, gặp khách hàng đúng hẹn. “Mỗi ngày em sẽ kiên trì tới các cửa hàng tạp hóa, quán game, phòng gym để chào mời sản phẩm. Công ty áp doanh số mỗi ngày cần phải bán ra 3.000 thùng nước. Những ngày đầu đối với em con số này rất lớn và không khỏi áp lực”. Nhưng rồi việc chọn người, sau một thời gian đi làm, được tiếp xúc với nhiều người, Tỉnh đã dạn người hơn, hoạt bát hơn, cậu tự tin gặp mọi người và chào hỏi dễ dàng hơn với người lạ. Thu nhập đã vượt con số không thể quyết định được tương lai Không thể lựa chọn mái ấm nơi mình sinh ra, nhưng nhiều thanh niên trẻ ở các vùng quê nghèo quyết không chấp nhận hoàn cảnh. Họ vươn lên để có một tương lai tốt đẹp hơn cho gia đình mình và cho chính bản thân mình. NGỌC LÊ - HUY VŨ Mỗi ngàyTỉnhdi chuyển khoảng40phút bằng xe buýt để lênHàNội học ĐÓI NGHÈO Emmay mắn khi không rơi vào cảnh thất nghiệp, chỉ lo mình không đủ chăm chỉ thôi”. Hà Viết Tỉnh

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==