Ngày Nay số 245
6 NGAYNAY.VN CHUYÊNĐỀ: VÌPHỤNỮKHUYẾTTẬT Số245 - ThứNăm, ngày 22.10.2020 BÍCH NGỌC - HUY VŨ Người chị cả thiếu may mắn Sinh ra trongmột gia đình thuần nông ở Quốc Oai, Kiều Thị Thương là chị cả của 3 người em nhỏ. Trớ trêu thay, người chị cả muốn trở thành điểm tựa của bố mẹ, là chỗ dựa của các em lại là người duy nhất trong gia đình mắc căn bệnh cong vẹo cột sống bẩmsinh. Thương con bệnh tật, bố mẹ Thương chạy vạy khắp nơi, vay ngược vay xuôi để có một khoản tiền đưa con ra trung tâm Hà Nội khám. Qua thăm khám, bác sĩ chỉ nói khi đó sức khỏe củaThương chưa đủ để phẫu thuật, đợi đến khi cơ thể cứng cáp hơn mới mong chạy chữa. Bẵng đi vài năm, bố mẹ Thương tiếp tục hành trình đưa con gái đi khám. Nhưng, một lần nữa, câu trả lời của bác sĩ khiến cả nhà thở dài thất vọng. Lúc đó, khung xương của Thương đã tương đối ổn định, không còn đủ điều kiện để thực hiện phẫu thuật chỉnh hình, đồng nghĩa với việc Thương sẽ phải mang theo dị tật suốt đời. Thương nói, căn bệnh cong vẹo cột sống khiến hai chân cô không bằng nhau, một chân bị bé hơn khiến việc đi lại, hoạt động sinhhoạt bình thường rất khó khăn, nhất là khi Thương cố bấu thanh vịn đi lên cầu thang hay đơn giản chỉ muốn đi bộ hết con đường làng gần nhà... May mắn là Thương không phải chịu đựng những cơn đau lưng hành hạ, chỉ thi thoảng Thương cảm thấy rất rõ cảm giác nhức mỏi khi phải đứng hoặc ngồi quá lâu. Gia cảnh của gia đình Thương không thuộc hàng khá giả, cả cha mẹ Thương đều chỉ làm ruộng, sinh hoạt giađình trông cậy hoàn toàn vào cây lúa, con gà… Để có tiền nuôi 4 đứa con đang tuổi ăn tuổi học, cha Thương lúc nông nhàn phải xoay đủ mọi nghề để mưu sinh, công việc thườngxuyênnhất là đi đào giếng hay phụ xây cho người ta. Mẹ Thươngchỉ ởnhàquanhquẩn với đồng áng, không có cách nào tăng thu nhập. cũ, phải cố gắng sống hòa đồng, mở lòng ra với các bạn” -Thương chia sẻ. Hết ba năm học phổ thông,Thương khôngđủđiều kiện để tiếp tục ôn thi đại học và bỏ dở giữa chừng. Saumột năm ở nhà, Thương nung nấu ý định thi lại thì trùng với đợt thi của em gái, biết cha mẹ không thể gánh vác học phí cho cả hai chị em ăn học, Thương lặng lẽ ở nhà, nhận công việc làmđồ thủ côngmỹ nghệ để kiếm đồng ra đồng vào nuôi các em và phụ kinh tế cùng cha mẹ. Thương bảo, dù biết học đại học sẽ có cơ hội đổi đời mới, nhưng emgái vừa ngoan hơn, vừa học giỏi hơn nên xứng đáng được ưu tiên đi học. Ròng rã hai năm ở nhà đan lát đồ mây, tre, Thương vẫn không nguôi giấc mơ được đi học, học một ngành nghề mới. “Nhìn em gái đi học Đại học ngoài Hà Nội rất thèm, nhưng tôi chẳng dám nói với mẹ. Tôi khôngmuốn là gánh nặng cho cả gia đình” - Thương bộc bạch. Chứng kiến nỗi vất vả nghèo khó của cha mẹ, Thương cùng các em ngay từ nhỏ đã cố gắng tự lập và chăm sóc lẫn nhau. “Sau tôi có một em đang học Đại học Bách khoa, một em lớp 11 và một em nhỏ mới 2 tuổi. Trộm vía là cả 4 chị em đều ngoan ngoãn, đi học xong là về nhà trông em đỡ mẹ. Đó là nếp trong nhà”- Thương kể. Đường học “đứt” giữa đường Trong kí ức của Kiều Thị Thương, một cô bé khuyết tật có sự khác biệt với các bạn không ít lần phải nghe những lời trêu ghẹo, đùa cợt vô tâm của bạn bè xung quanh. Thương khôngdámkểvớicha mẹ, cũng không thể kể với các em. Hồi đó, Thương chỉbiếtkhócmộtmình,những cơn khóc thỏa thuê không ai biết. Khóc xong Thương lại về nhà, vào vai một người con ngoan, người chị gương mẫu. Nhưng chính những tủi thân, mặc cảm rất buồn trong quá khứ ấy đã hình thành trong cô học trò KiềuThịThương tâm lý sợngười lạ, thậmchí sợđi học. Hễ ốmmột chút làThương xin bố mẹ cho nghỉ học nguyên ngày. Phải cho tới khi lên cấp trung học phổ thông, ra khỏi lũy tre làng, đi học xa nhà và gặp nhiều bạn bè mới, cuộc sống của Thương mới sang trangmới. Ngày đó trường xa nhà, mẹ không có điều kiện đưa Thương đi học, Thương may mắn có một cô bạn cùng lớp nhận qua nhà đạp xe đưa Thương tới trường. Khi tới lớp, các bạn hòa đồng luôn chủ động giúp đỡ Thương vượt qua mặc cảm. “Quãng thời gian đẹp ấy đã giúp tôi trút bỏ gánh nặng mặc cảm mà những người khuyết tật thường gồng gánh suốt đời. Tiếp xúc với môi trường mới, tôi tự nhủ, mình không thể cứ chui mãi trong cái vỏ ốc Bông hồng tặng phụ nữ Nụ cười tươi tắn khiến người đối diện không còn để ý đến cơ thể nhỏ thó bởi căn bệnh cong vẹo cột sống bẩm sinh, Kiều Thị Thương - cô gái trẻ 22 tuổi quê Đông Yên, Quốc Oai, Hà Nội tự tin kể về hành trình 20 năm vượt qua biết bao nỗi tủi thân, sợ hãi, mặc cảm… để bước chân khỏi lũy tre làng. Quãng thời gian đẹp ấy đã giúp tôi trút bỏ gánh nặng mặc cảmmà những người khuyết tật thường gồng gánh suốt đời. Tiếp xúc với môi trường mới, tôi tự nhủ, mình không thể cứ chui mãi trong cái vỏ ốc cũ, phải cố gắng sống hòa đồng, mở lòng ra với các bạn” Kiều Thị Thương
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==