Ngày Nay số 248

TẠPVĂN 21 NGAYNAY.VN Số248 - ThứNăm, ngày 12.11.2020 TÂMTÌNH FACEBOOK T ôi dành rất nhiều thời gian để nghĩ về định danh của các thế hệ, và biết nhiều bạn bèmình cũng thế, ví dụ như nỗ lực của một người bạn tôi vào nămkìa với quyển sách tên là“1987”- bài tảnmạn củamấy chục con người bước vào tuổi 30, về chân dung thế hệ củamình. Audition không chỉ làmột cái games - bản thân tôi cũng không chơi - nó thật ra là tên củamột cái playlist đã từng định hình gu thẩmmỹ của nguyênmột, ừm, thế hệ. Tôi ngồi nghe lại Aloha của Cool, Because I’mstupid của SS501, Lạnh của KhổngTúQuỳnh, 10Minutes của Lee Hyori và tự hỏi, ừm, ý nghĩa của điều này là gì. My life is so sweet, you aremy everything. Việc chúng tôi đã cùng ngồi trong những quán net nămấy, chatYahoo! Messenger, tâmsự với những người lạ (có những người lạ, mà đếnmười mấy nămsau khi chúng tôi làmquen qua Yahoo! Messenger, bây giờ có trong friendlist Facebook, tôi vẫn chưa gặp họ lần nào); cùng chơi Audition, nghe Aloha và bắt đầu học cách chia sẻ suy nghĩ lần đầu trênYahoo! 360; điều này có ý nghĩa gì? Tôi đã từng trình bày khúc chiết trong một bài viết được đón nhận, về tên của thế hệmình, The ColdY, những người giữ trong lòng nhiều nỗi ámảnh của bậc cha anh đã trưởng thành trong Chiến tranh Lạnh, cấmvận, đóng cửa kinh tế, nhưng vẫn đủ cởi mở với một kỷ nguyên Internet mới. Những hoàng tử và công chúa lai tuổi 30. Nhưng hôm nay nghe lại Aloha, tôi nghĩ đến những tính chất khác. Chúng ta đã lớn lên, dậy thì, học cách yêu lần đầu trong một không khí ngọt ngào. Tôi rất muốn bạn nhớ lại, năm ấy, trong những quán net ấy và trước màn hình Yahoo! Messenger ấy, bạn ở tuổi mười chín đôi mươi đã mơ ước gì. Chắc là nó rất nhiều màu sắc, đơn sơ nhưng giàu cảm hứng - chúng ta thuộc về thế hệ những người đầu tiên trên đất nước này không mơ rằng mình thoát khỏi cái xấu; mà mơ rằng mình sẽ sở hữu cái đẹp. Mỗi lần đặt bút viết về ký ức của mình, trong bất kỳ bản thảo nào, tôi cũng nhớ về giai đoạn ấy, nhìn thấymột Hà Nội hơi chớm lạnh, không khí dường như trong hơn, tôi nắmbàn taymột thiếu nữ - chúng tôi đã hẹn gặp nhau quamạng đấy - và nghĩ rằng chúng tôi sẽ đi với nhau vàomột tương lai cómàu bức tranh phong cảnh, không giàu có những đầy chất thơ. Đoạn này hơi đạo thơHoàng AnhTú rồi, nhưng thôi bạn đã hiểu. Và đây, đoạn chính yếu của bài viết này: đấy là chúng ta có quyền dứt bỏ nhiều di sản tinh thần của quá khứ, các bạn ạ. Đúng, là nhiều bậc cha anh của chúng ta, sự khắc nghiệt và chao chát trong tinh thần là điều giúp họ tồn tại và tự mua vui trong những ngày buồn của đất nước. Họ đúng chứ không sai. Nhưng bây giờ tôi nhìn thấy nhiều người của thế hệ mình, bị cuốn theo dòng cay nghiệt như một dạng trào lưu. Trend gì mà kỳ vậy. Ơ sao đấy, chúng ta phải sống nhàn hơn và nghĩ nhàn hơn chứ, mang trên vai trọng trách tạo ra những điều rất thơ cho đất nước này đấy. Tôi chẳngmấy khi kêu gọi hành động hay khuyên bảo gì trên Facebook của mình. Tôi thực sự cũng khôngmuốn bình luận gì lúc này đâu. Nhưng nói thế nào nhỉ, chúng ta cũng phải sống thế nào để không thẹn vớiYahoo! Messenger, Audition, SS501 vàmùa ĐôngHà Nội nămấy chứ. Bạn có nhớ không? n C on trai tôi đãđược cho tiền tiêuvặt 100.000đồng/ tuần từ2nămnay. Mỗi nămthêmtuổi, thì tuần thêm 10.000đồng, nămngoái 90.000 đồngvàđếnnăm18 tuổi thì 180.000đồng/ tuần (nếuđến lúc đóvẫnmuốnnhận tiền tiêuvặt). 100.000 đồng/ tuần, có thể sẽ có phụ huynh bảo nhiều. Nhưng điều kiện là, trừ tiền quần áo sách vở học phí thực phẩm... tức là những khoản thiết yếu ra, thì còn lại tự con tôi bỏ tiền mà mua. Gồm đồ chơi, bánh kẹo đồ ăn vặt, trà sữa, truyện tranh (sách thì bố đồng ý tài trợ riêng). Xét từ góc độ phụ huynh mà nói, đỡ tốn hơn nhiều. Từ ngày có tiền, con trai tôi đã mời được bà với mẹ 2 bữa cà phê ,trà sữa, bố chưa được cốc nước luôn. Ủng hộ người nghèo 500.000 đồng. Còn lại chưa hề mua gì ngoài 2 chai chanh muối sau 2 buổi tập võ mỗi cuối tuần (10.000 đồng/ chai). Tò mò hỏi con không tiêu dành dụm làm gì? Con trai tôi bảo tiết kiệm để sau này làm 1 phòng thí nghiệm riêng (ước mơ trở thành nhà khoa học đi giải hết các bí ẩn vĩ đại của thế giới đã đăng trang trọng trên các web đáng tin cậy như Đại kỷ nguyên...). Hômnaybố raquán cafegọi đồ rồi trả tiền trước, con trai đi đọc truyện tranh (chùa) rồi vào sau. Thế làphải tự trả tiền trà sữa. Nhận tiền trả lại xong thởdài, Đồởđây toànNămChục (nghìn) trở lênbốạ, convừa cầmtiềnđãnghèo rồi. Thật làmột thânphận. Đã thế cònquan tâmđếnbầu cửMỹ. Sángdậy, nghe thông tinôngBiden thắng thì hôdedede. PHẠMGIAHIỀN Mộthoàncảnhtốt ĐINH ĐỨC HOÀNG Thư gửi người ngoài 30 Tháng này, có một sự kiện làm tôi nghĩ mất mấy ngày. Đấy là việc VTC tuyên bố cho ngừng hoạt động Audition. Yahoo!Messenger, Audition, vàmùaĐông HàNội.

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==