Ngày Nay số 252
TẠPVĂN 21 NGAYNAY.VN Số252 - ThứNăm, ngày 10.12.2020 TÂMTÌNH FACEBOOK 1 . Tôi rất thích cuốn“Những tấm lòng cao cả”(có bản dịch làTâm hồn cao thượng) của tác giả EdmondoDe Amicis, các phiên bản. Cuốn sáchmỏng nói vềmột quãng đời học sinh củamột cậu bé Enrico tạiÝ thế kỷ 19. Cuốn sáchmà tôi đọcmột lần khi học cấp 1 và nhớmãi. Đếnmức giờ cứ thấy cuốn này làmua cho đủ các bản in theo năm. Hãy nghe De Amicismiêu tả về thầy giáomới của Enrico: Giờ vào học, sau khi thầy đã ngồi vào bàn, chốc chốc lại thấymột người học trò cũ qua cửa cúi chào. Cũng có người vào bắt tay thầy và thămhỏi một cách rất cung kính. Đủ biết học trò cũ cũng quyến luyến thầy biết dường nào và như muốn còn được ở gần thầy. Nhưng chào thì chào, bắt tay thì bắt, thầy không nhìn thẳngmắt ai, cứ lảng trông ra cửa sổ. Những dấu thân ái và biết ơn ấy tưởng đã làmcho thầy thoả ý nhưng trái lại đã khiến thầymủi lòng. Đến bài chính tả, thầy xuống bục, đi lại trong các hàng ghế đọc cho chúng tôi viết. Thấymột học tròmắt lấm tấmmụn đỏ, thầy ngừng đọc, lại gần tay sờ trán và hỏi:“Con làmsao?”. Thừa lúc thầy quay lưng lại, một anh học trò bàn dưới leo lên ghế run rẩy như người trượt băng. Bất đồ, thầy ngoảnh lại bắt gặp, anh chàng vội ngồi ngay xuống cúi đầu đợi phạt. Nhưng thầy đập vào vai anh học trò dại dột kia, bảo rằng:“Không được làm thế nữa”. Có thế thôi. Rồi thầy bình tĩnh về chỗ đọc nốt bài chính tả. Vâng, đó là người thầy nước Ý thế kỷ 19. 2 . Sau khi một nữ sinh tự tử có thể do sức ép từ thầy cô bạn bè do bị quở phạt vì mặc áomỏng (nhưng sự ghét bỏ này được gia đình nữ sinh cho là từ việc emkhông đi học thêm) thì cô giáo chủ nhiệmcủa emđã viết lên Zalo những dòng sau:“Cómột loài chim đã tìmcái chết rất vinh…để vu oan… trongmột môi trường rất cao quý, chim chọnmột nơi rất thanh sạch à nghen... Xin hãy trả lại sự thanh sạch cho cái chết của con chimhay sự thanh tao trong ca dao của con cò. Mong các bạn giải bài toán đố này nhé!”. Cô chủ nhiệmcó nick là“yêumàu tím”. Bạnbè tôi ngoài đời cũngnhư trên Facebooknhiềungười là thầy côgiáo. Ngoài kiến thức chuyênmôn, họđều là nhữngngười nhẫnnại thậmchí camchịu. Hãynhớ lại những tiếngbấc tiếng chì, nhữnggạchđánémcác thầy côgiáodù trongnhiềuviệc họ chỉ làngười vô can. Còn trong cái gọi là“thông báo về việc học sinh vi phạmđiều lệ trường THPT nămhọc 2020-2021”, do thầy giáo - Hiệu trưởng ký, thì cô học trò lớp 10 đó đãmắc những sai phạm: Phản ánh với gia đình sự việc ở trường không đúng sự thật, gây hiểu lầm trong quan hệ nhà trường và gia đình; Gây ảnh hưởng không tốt đến danh dự và uy tín nhà giáo; Sử dụng điện thoại di động để ghi âmgiáo viên trong giờ học. Nữ sinh này bị bắt buộc cómặt tại trường từ 6h30’đến 6h50’từ thứHai đến thứ Bảy để các cô của trường luân phiên dạy quy tắc ứng xử đạo đức và thamgia lao động tại trường. 3 . Tôi thích nghề giáo từ nhỏ, có những lúc đã phấn đấu học hành hầumong thành thầy thiên hạ. Nhưng rồi nghĩ với bản tính tự do, làm việc theo cảmhứng, thiếu kiên nhẫn thì khó có thể hành nghề giáo. Đến giờ vẫn đúng. Nghề giáo cần nhiều phẩmchất trong đó đầu tiên phải là“người tốt”. Mà cô giáo“yêumàu tím”và cả ban giám hiệu trường đó đồ rằng đều thiếu phẩm chất này. Nhưng nếu vậy không hiểu sao họ lại chọn nghề giáo?Một nghề đòi hỏi nhiều hy sinh và ít được đáp đền đầy đủ. Câu hỏi này cứ lẩn quẩn trong đầu tôi từmấy hômnay. Thật khó trả lời. Thôi thì lại kính chuyển cho người có trách nhiệmcủa ngànhGiáo dục vậy chứ biết làmsao. n Ô ng nội mất đã nhiều năm rồi. Hôm rồi giỗmới có cơ hội về quê. Ngôi nhà cũ của ông là nơi tôi đã ở suốt những nămđầu đời, sau khi ôngmất, nămmới vềmột đôi lần. Mỗi lần về, nhớ ông, lại ra bờ ao ngồi. Ao nhỏ, chỉ cỡ hơnmột sào Bắc bộ, nhưng ngày xưa đó là niềm tự hào của ông. Cái ao ấy tốt cá nhất làng. Mỗi khi nhà có việc, chỉ cần thảmột mẻ vó là nhấc lên có ngaymấy con dẻm (một loại chép) lấp lánh, mấy con rói mắt đỏ. Ông nội hay hấp cá với lá gừng, thơm lắm! Có lẽ vì hồi nhỏ được ănmón cá thơmngon đómà sau này tôi thích ăn cá. Vì niềm tự hào với cái ao, ông giữ gìn lắm. Bờ ao chỉ trồng chanh, và các loại dược thảo cómùi thơmnhư hương nhu, bạc hà, hoắc hương... Cầu ao kê đá xanh nhẵn bóng, trên làmột cội sung. Đó là chỗ đẹp nhất, là nơi tôi thường trốn ra đọc sách. Sau này ôngmất, các chú đi làmxa, bà không nuôi cá nhiều năm. Những bậc đá xanh nghe nói vốn là của đền chùa nào đó, nên bà đem trả lại. Ao của ông, vì thế mà tiêu điều quạnh quẽ. Lần này về quê, bà khoe giờ ao lại nhiều cá. Ông chú kế bố tôi giờ đã già, không đi làmxa nữa, ao lại hồi sinh. Quê là thế, sức sống của nó là khi có người biết trân quýmột thứ gì rất cụ thể. Như là cái bờ ao. PHẠMTRUNGTUYẾN Ao của ông nội DƯƠNG TIÊU Làmthầy
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==