Ngày Nay số 252

7 NGAYNAY.VN CHUYÊNĐỀ: SẮCMÀUBÓNGTỐI Số252 - ThứNăm, ngày 10.12.2020 được tập luyện trên sàn gỗ, dù chỉ 1 tháng 1 lần cũng được. Bởi phòng tập hiện tại của họ là sàn gạch, còn có một số viên gạch đã bị bong, rất dễ bị vấp ngã. Diện tích phòng tập khá nhỏ, các học viên lại không thể nhìn được nên thường xuyên va vào nhau. Hơn nữa, tập ở sàn gỗ cũng là cách để học viên làm quen với điều kiện thi đấu. Đi tập 2 buổi 1 tuần đã rất khó khăn, bỏ tiền ra thuê sàn gỗ là điều quá sức với họ. Bên cạnh đó, thầy Hoà đã mời một số giáo viên cùng mình tham gia, nhưng họ có vẻ chưa nhiệt tình lắm. Thầy quan niệm, để làm những điều tốt đẹp cho cộng đồng cần sự tự giác, chứ không thể thúc ép người khác phải làm. Vì vậy, suốt 2 năm qua, mỗi sáng thứ 4 và thứ 6, vẫn chỉ có một mình thầy Hoà đến lớp bằng tất cả sự tận tuỵ, cần mẫn của một người thầy có cái tâm sáng. Nhưng khi âm nhạc nổi lên, các học viên thăng hoa hết mình vì màu cờ sắc áo dân tộc.Thậmchí, vũ điệu của họ còn có phần nhẹ nhàng, thanh thoát hơn thường ngày, bởi được cả khán giả lẫn các thí sinh khác cổ vũ nồng nhiệt. Anh Quang bồi hồi nhớ lại: “Với người bình thường, khán giả cổ vũ 1 thì với mình, khán giả cổ vũ 10. Cảm giác lúc nghe những tiếng hò reo, vỗ tay tán thưởngnó tuyệt vời lắmemạ!”. Tất cả đã cùng nhau tạo nên những khoảnh khắc phi thường trước sự chứng kiến của gần 700 vận động viên trong và ngoài nước. Thầy Hoà xúc động: “Nhìn các vũ công của mình đưa hình ảnh “Có đúng một lần tôi phải nhận tiền hỗ trợ từ một tổ chức bên Nhật. Họ muốn hỗ trợ tôi tiền phí đi lại trong 10 buổi, nhưng lại liên hệ qua chị Hà lớp trưởng chứ không nói gì với tôi. Khi mình biết thì tiền đã chuyển về rồi. Sau lần đó, tôi đã làm rõ quan điểm rằng, lớp sẽ chỉ nhận tiền hỗ trợ nếu số tiền đó dành cho các học viên,” thầy Hoà trầm ngâm. Anh Quang chia sẻ, các thành viên rất mong muốn người khuyết tật Việt Nam ra thế giới, chứng minh rằng họ không hề thua kém gì người bình thường, tôi hạnh phúc vô cùng!”. “Các học viên là người cần được hỗ trợ, không phải tôi” Lớp dancesport miễn phí của thầy Hoà đã sắp tròn 2 năm tuổi. Từ lúc bắt đầu cho đến nay, thầy luôn giữ vững quan điểm không nhận tiền hỗ trợ của bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào. Thầy cho rằng học viên mới là người cần được hỗ trợ chi phí, bởi hầu hết người khiếm thị đều có hoàn cảnh rất khó khăn do thu nhập ít ỏi. Đối với họ, chi phí đi lại đã là cảmột vấn đề. mởmắt Tự đứng bằng đôi chân của mình Hỗ trợ về vật chất sẽ khiến cuộc sống của người khiếm thị bớt khó khăn đi rất nhiều. Nhưng đó mới chỉ là một chiến lược ngắn hạn. Để thực sự phát triển được cộng đồng người khiếm thị nói riêng và người khuyết tật nói chung, họ cần phải tự đứng trên đôi chân của mình. Cần phải có nhiều lớp học tương tự xuất hiện, và học viên giữa các lớp được kết nối với nhau để cộng đồng người khuyết tật trở nên lớn mạnh hơn. Thầy Hoà khẳng định: “Sự ủng hộ của xã hội là một điều rất đáng trân trọng. Nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi thì chưa đủ. Chúng ta phải giúp đỡ người khuyết tật mở rộng, phát triển cộng đồng của mình vững mạnh hơn để một ngày họ có thể tự lo được cho cuộc sống của mình. Đó mới là điều mà tôi muốn làm cho họ.” Trêncươngvị Chủ tịchHội người mù quận Đống Đa, chị Hà cũng có chung quan điểm với người thầy của mình. Theo chị, chính quyền nên tạo điều kiện cho những lớp học nâng cao thể chất và tinh thần cho người khuyết tật được phát triển. Khoẻ mạnh và tự tin hơn, họ có thể tự hỗ trợ cho chính cộng đồng của mình mà không phụ thuộc vào người khác. Khi đó, người khuyết tật sẽ đóng góp được cho xã hội như một người bình thường. Để hiện thực hoá mong muốn của mình, thầy Hoà đang ấp ủ một dự định lớn lao: tổ chức giải dancesport dành riêng cho người khiếm thị vào năm sau. Dự định của thầy được gia đình, đồng nghiệp và bạn bè hoàn toàn ủng hộ. Tuy nhiên, thầy tâm sự, hiện tại mới chỉ có 1, 2 nhà tài trợ nhỏ nên mọi thứ vẫn đang dừng ở kế hoạch. “Tôi rất muốn chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng, người khiếm thị có ích cho xã hội như thế nào. Họ không phải là gánh nặng của xã hội, mà còn có khả năng đóng góp cho xã hội không thua kém những người khoẻ mạnh,”thầy Hoà lạc quan. n ThầyHoà cùng các học viên lớpDancesport chongười khiếmthị tại GiảiVôđịchKhiêuvũ thể thaoQuốc tế lần thứ5 tại HàNội năm2019. Sự ủng hộ của xã hội là một điều rất đáng trân trọng. Nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi thì chưa đủ. Chúng ta phải giúp đỡ người khuyết tật mở rộng, phát triển cộng đồng của mình vững mạnh hơn để một ngày họ có thể tự lo được cho cuộc sống của mình. Đó mới là điều mà tôi muốn làm cho họ.” Thầy Tô Văn Hòa Một buổi tậpdancesport.

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==