Ngày Nay số 255-256-257
15 NGAYNAY.VN MUÔNMÀUCUỘCSỐNG Số255+256+257 - ThứNăm, ngày 31.12.2020 đó là Dung, một cô bé bị liệt nửa người và mắc chứng tự kỷ, bạn ấy cũng làmột trường hợp rất khó chỉ dạy và mỗi tôi mới nói được bạn ấy. Hay chúng tôi còn có Ngọc, một bạn mắc chứng rối loạn cảm xúc. Có lúc đang làmviệc, bạn ấy đột nhiên nghiến răng kèn kẹt rồi òa khóc. Nếu lúc đó mà quát lên để Ngọc nín thì sẽ kích động bạn ấy ngay, tôi phải nghĩ cách để bạn ấy dần ổn định tinh thần rồi hỏi xem tại sao bạn ấy khóc. PV: Vụn Art có gì độc đáo vàđặc biệt so với các sảnphẩm cùng loại trên thị trường? Ông Lê Việt Cường: Thứ nhất, các sản phẩm mà Vụn Art tạo ra mang hàm lượng thuật vừa có công năng sử dụng. Chúng tôi còn kết hợp với làng lụa Vạn Phúc để làm các tour trải nghiệm cho khách du lịch khi tới đây tham quan. Họ có thể trực tiếp quan sát người khuyết tật tại Vụn Art làm ra các sản phẩm hoặc tự ghép các mảnh vụn lênmột cái áo dài, một cái áo phông hoặc một cái túi rồi mang về. Ngoài ra, chúng tôi còn hợp tác với các trung tâm khởi nghiệpcủanhiềutrường đại học để giới thiệu mô hình VụnArt cho cácbạn sinhviên. Chúng tôi luôn mời các bạn sinh viên tới đây tham quan cơ sở sản xuất của mình, kết hợp với tìm hiểu hoạt động làm lụa truyền thống tại làng Vạn Phúc. Trong một thế giới phẳng như hiện nay, việc bảo tồn và phát triển các giá trị văn hóa cần có sự tham gia của các bạn trẻ, chúng tôi luôn cố gắng đem tới các sản phẩm lấy cảm hứng từ chủ đề tranh dân gian Việt Nam như tranh Hàng Trống, tranh Đông Hồ, tranh làng Sình. PV: Đại dịch COVID-19 đã khiến nhiều doanh nghiệp trong nước lao đao, thậm chí phá sản. Làm thế nào để ông lèo lái con thuyền Vụn Art vượt qua “vòng xoáy” này? sáng tạo cao nhưng cũng rất dễ làm, phù hợp với khả năng của người lao động tại đây. Một điều nữa đó là mô hình của chúng tôi dễ dàng lan rộng hơn bởi sản phẩm của chúng tôi còn mang tính tiêu hao và điển hình là gối, túi xách hay áo phông,… Nhưng thay vì in lên các sản phẩm thì chúng tôi đưa lụa lên để khách hàng có thể giặt được. Một điều nữa là chúng tôi tái chế toàn bộ vải vụn bỏ đi, ví dụ chúng tôi có thể đưa vải vụn cho các bạn học viên thực hành tập vẽ, tập cắt trên vải. Những mảnh vải vụn đó được đưa lên những sản phẩm để biến chúng thành các tác phẩm nghệ Ông Lê Việt Cường: Phải nói là chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn trong giai đoạn đầu của đại dịch, đã có tới 2 công ty lữ hành hủy hợp đồng với chúng tôi, ngoài ra một đơn hàng xuất sang Nhật Bản cũng bị hủy. Nhưng rất may tới giờ chúng tôi vẫn nhận được sự hỗ trợ của chính quyền quận Hà Đông và cộng đồng nên công việc kinh doanh vẫn được duy trì, thậm chí chúng tôi còn nhận thêm được 6 người mới nữa. Chế độ lương thưởng và bảo hiểm cho các lao động vẫn được đảmbảo theođúngquyền lợi. Quay trở lại năm 2019, tổ chức UNESCO và nhiều lãnh đạo Trung ương cũng đánh giá rất cao Vụn Art là một mô hình sáng tạo bền vững, thế nhưng hiệu quả kinh tế là chưa có. Domô hình của chúng tôi hết sứcmới mẻ, các sản phẩm thủ công này lại phải cạnh tranh với các sản phẩm công nghiệp, sản xuất hàng loạt. Do vậy thị phần của chúng tôi còn rất nhỏ và Vụn Art cũng gặp không ít khó khăn về đầu ra, đặc biệt là bởi sản phẩm có giá thành cao, lại là đồ thủ công nên phải rất vất vả để bám trụ trên thị trường. Đơn cử như một chiếc túi xách hiện tại của chúng tôi được bán với giá 200.000 đồng, số tiền này chưa bao gồm tiền lương của tôi, chưa bao gồm chi phí marketing, đóng gói, vận chuyển,… nếu cộng cả vào, thì chúng tôi phải bán với giá 350.000 đồng thì mới có lãi, thế nhưng bán giá đó thì không thể cạnh tranh được. Các chuyên gia tư vấn cho rằng Vụn Art nên giữ giá thành ở mức trung bình để đạt được mục đích tạo việc làm cho người khuyết tật, còn lợi nhuận là cái sau cùng. PV: Đối với những người bình thường, việc khởi nghiệp đã khó một thì với những người khuyết tật, khó khăn có phải gấpmười? Ông LêViệt Cường: Xuất phát từ trải nghiệm cá nhân, tôi cho rằng người khuyết tật khi bắt tay vào khởi nghiệp sẽ vấp phải khó khăn gấp hàng nghìn lần người thường. Với KymViệt, khi đó chúng tôi chỉ cần tuyển dụng những người lao động đã có sẵn tay nghề. Sang tớiVụnArt, tôi đãhết sức đauđầuđểgiải quyết bài toán đào tạo nghề cho các bạn. Cái khó nữa đó là chúng tôi phải tìm ra sản phẩm nào phù hợp với thị trường và phát triển nó. Những sản phẩm của chúng tôi, từ Kym Việt cho tới Vụn Art, đều là những sản phẩm hoàn toàn mới, chưa từng xuất hiện trên thị trường. Do đó để thay đổi hành vi của khách hàng và thay đổi thói quen tiêu dùng của cộng đồng sẽ mất rất nhiều thời gian. Đấy là những khó khăn thường ngày tôi phải đối diện. Một điều tôi rất trăn trở với Vụn Art đó là làm thế nào mình có thể phát triển và nhân rộng mô hình này lên, để tạo ranhiềuviệc làm, nhiều giá trị tích cực cho các nhóm yếu thế, trong đó có người khuyết tật. Khi tham dự một diễn đàn của Ủy ban Quốc gia về người khuyết tật Việt Nam, tôi cũng chia sẻ rằng chúng ta nên thí điểm các mô hình có khả năng phát triển được để nhà nước và cộng đồng đầu tư vào chúng, tạo ra những mô hình lõi và từ đó nhân rộng ra. Dựa trên những mô hình lõi đó, người khuyết tật sẽ tìm được hướng đi bền vững nhất chomình. PV: Theo ông, làmthế nào để khuyến khích và tạo cơ hội cho người khuyết tật tự đứng trên đôi chân củamình? Ông Lê Việt Cường: Tôi cho rằng, để tạo cơ hội việc làmcho người khuyết tật làm việc cũngnhưkhởi nghiệp thì cần có nhiều chính sách hỗ trợmở rộng hơn nữa, gắn kết tốt hơn giữa các trung tâm khởi nghiệp của các trường đại học với các ý tưởng của người khuyết tật, hoặc của các nhóm yếu thế. Đối với cộng đồng người khuyết tật, tôi luôn kêu gọi mọi người khi còn sức khỏe, thì hãy tạo ra các sản phẩm không khuyết tật, tạo ra những sản phẩm có sức cạnh tranh. Tôi tin rằng cùng với sự nỗ lực của các nhóm yếu thế, trong đó có người khuyết tật, cùng với sự trợ giúp của cộng đồng thì bài toán nào cũng giải quyết được. PV: Cảmơnông vì buổi trò chuyện! n Nhà trưngbày củaVụnArt. Túi xách củaVụnArt cógiá thành chỉ 200.000đồng. Một điều tôi rất trăn trở với Vụn Art đó là làm thế nào mình có thể phát triển và nhân rộng mô hình này lên, để tạo ra nhiều việc làm, nhiều giá trị tích cực cho các nhóm yếu thế, trong đó có người khuyết tật. Ô ng Lê Việt Cường
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==