Ngày Nay số 255-256-257
TẠPVĂN 29 NGAYNAY.VN Số255+256+257 - ThứNăm, ngày 31.12.2020 TÂMTÌNH FACEBOOK G iáng sinh này, con gái không về như mấy năm trước, và lần đầu tiên gia đình đón một Giáng sinh và năm mới ở 2 nơi cách nhau cả vạndặmvà 7múi giờ. Con không về, bởi nếu bay về sẽ phải cách ly 2 tuần, mà nếu thế thì cũng hết thời gian ở nhà. Kế hoạch đã lên từ năm ngoái, là bố mẹ bay sangAnh rồi cảnhàđi Scotlandmừng Giáng sinh và năm mới cũng không thể thực hiện được. Nhưng chẳng vấn đề gì cả. Thay vì chúng ta đónGiáng sinh và nămmới bên nhau như bao nămqua, dù là ở châu Âu trong những hành trình rong ruổi những ngày cuối năm, lúcThụy Sĩ, Pháp, Áo, lúc lại ở các nước NamÂu, hay là ởViệt Nam, thì chúng ta sẽ tổ chức lễ hai lần. Một lần theo giờViệt Nam, một lần theo giờ Anh, đương nhiên qua Facetime. Đó là cách mà chúng ta đã từng làm trong những giao thừaTết Nguyên đán những năm trước. Không ở bên nhau không phải là điều tồi tệ. Không yêu thương nhaumới là điều đáng sợ. Mà tình yêu của những người trong gia đình dành cho nhau luôn lớn lao và không bao giờ vơi cạn. ĐêmGiáng sinh, con ở cùngmột gia đình người bạn thân. Cô bé ấy cùng tuổi con gái, là người Anh, và cũng như con, họ nói nămnay Giáng sinh rất đặc biệt, bởi chúng ta đang sống trong thời đại dịch. Thành phố của con không nằm trong khu vực có nguy cơ cao như London, nhưng con vẫn rất cẩn thận, ít di chuyển, và ngoài việc đến nhà bạn trong thành phố, con ở lại kí túc xá và vui vẻ với các bạn đang sống trong đó. Cũng như con, họ không thể về nhà Giáng sinh và nămmới này. Và giờ, để chờ đợi một cuộc hội ngộ, có thể sẽ phải chờ đếnmùa hè, tức là 6 tháng nữa, khi con bay về nhà. Hy vọng đến lúc ấy, tất cả sẽ ổn, nhưng cũng không ai biết trước chuyện gì có thể xảy ra, khi rất nhiều những kế hoạch đã được lập ra từ năm2020 đều bị đẩy lùi lại sang nămmới mà chưa chắc đã làmđược. Cho dù có nhiều bất trắc đi nữa, thì cómột điều chắc chắn, con sẽ ở đó để để học đại học, và sau đó nữa, khi đã tốt nghiệp, con toàn quyền quyết định việc con sẽ làmgì và ở đâu. Gia đình cũng sẽ dần quen với việcmột trong những thành viên không ở bên nhau ngày lễ tết hoặc những ngày quan trọng của gia đình. Con đã tự lập từ nhỏ, nay con lớn. Ởmột nơi cách bốmẹ cả vạn dặm, con có cuộc sống của riêng con, với những lo toan, vất vả, những trăn trở và nỗi niềm riêng. Chúng ta ai cũng có cuộc sống riêng và đều có trách nhiệmvới phần đời của bản thânmình. Hạnh phúc của con, dù con ở bất cứ đâu và làmgì, cũng là hạnh phúc của bốmẹ. Bố không bao giờ đồng ý với những quan điểm nói rằng, để con cái đi sống ở xa là mất con. Bố cũng không giống những người khác khi cho rằng, cho con cái đi học nước ngoài là một sự đầu tư. Những gia đình yêu thương nhau chẳng bao giờ mất nhau. Sự xa cách về khoảng cách chỉ là một thực tế rất bình thường trong cái thế giới thật rộng lớn, nhưng đã trở nên nhỏ hẹp lại bởi con người ta vẫn luôn biết yêu thương nhau. Con cái cũng không phải là một khoản đầu tư để từ đó nghĩ đến lợi nhuận, thiệt hay lời. Trách nhiệm của bốmẹ là đẻ con ra, nuôi con lớn, truyền cho con cảmhứng sống tử tế và chắp cánh cho con bay đi đến những chân trời mơ ước, chứ không phải là cột chặt con cái trong những suy nghĩ cổ hủ và giáo điều về trách nhiệm phải phụng dưỡng cha mẹ. Hẹn ngày tái ngộ, hoặc ở đây hoặc ở châu Âu! n N gồi cà phê với chú, hai tách trà nóng, hai tách cà phê nóng thoắt cái đã thành trà lạnh cà phê lạnh. Cái ngõ dài thật dài, bàn ghế kê sát một bên tựa vào tường, gió cứ thếmà hun hút thốc thoải. Cómột đôi hơi già đi ra vàmột đôi hơi trẻ đi vào, hai người phụ nữ của hai đôi đấy đềumặc váy ngắn, người đi tất quần người không, chú quay sang hỏi sao phụ nữ chịu lạnh giỏi thế nhỉ, tôi bảo à thực ra họ cũng lạnh đấy nhưngmà họ cũng thích đẹp nữa, họ thích đẹp hơn. Chú bảo, nhưngmà rét thế này cơmà. Phụ nữ giỏi thật. Chú hỏi vì sao về lại Hà Nội (như nhiều người khác đã hỏi). Tôi bảo, có lẽ cái chất Bắc trong cháumạnh quá, một trămphần trăm luôn nên nơi chốn nào cháu đến dù dễ thương đếnmấy thì cháu vẫn cảm thấy nhưmình chỉ đứng ngoài rìa, không bao giờ trở thànhmột phần của nó. Thanh xuân cháu ở đây, mọi mối quan hệ cháu gầy dựng ở đây, niềmvui nỗi đau cũng diễn ra ở nơi này, thành ra, dù có những lúc bế tắc chán ghét nhưng như chiếc lá khô, gió cuốn đi tận nơi nào thì cuối cùng vẫn đậu vềmặt đất. Chú kể vợ chồng chú đượcmột người bà con cho toàn quyền sử dụngmột căn biệt thự trong Sài Gòn, nhưng cô chú từ chối. Người ta hỏi vì sao, cần gì người ta cũng sắmcho đủ. Nhưng lý do duy nhất chỉ là vì Sài Gòn không cómùa đông. Thế đấy! Tưởng như vớ vẩn nhưng lại rất máu thịt. Bắc bộ khác lắm. Người Bắcmình luôn sống trongmong chờ. Mùa hè nóng nực thì mong ngóng tới mùa thu để được mát mẻ, xong lại ngóng tới mùa đông để đón gió bấc, đónmưa phùn cho cái Tết chuẩn vị... cứ thế cứ thế, chả bao giờ chán. Cháu ngẫmmà xem, chả có cái thú nào bằng đâu... Tôi nhớ cái lúc vừa ổn định nhà cửa ngoài này, tôi đã vội đi muamột lọ tinh dầu hạt mùi, một bánh xà phòng hạt mùi để tự xác tín rằngmình thực sự đãVỀ nhà rồi. QUY PHẠM Mùađông xứBắc! TRƯƠNG ANHNGỌC Viết cho con ngày cuối năm
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==