Ngày Nay số 258
NGAYNAY.VN VĂNHÓA 47 Đám trẻ đến từ khắp nơi, có đứa nhà ở Bắc Ninh, có đứa từ mãi Phú Xuyên (Hà Nội), đứa lại Vĩnh Phúc... nhưng chỉ cần nhận được lịch tập, kịch biểudiễn thì tất cả đều cómặt đúng giờ, bất kể đó là ngày đông giá buốt hay mùa hè nắng cháy da. Thời gian đầu, khi tổ chức nhữngbuổi tập luyện, do kinh phí thiếu thốn, cả thày và trò đềuphải húp vội những ănmì tômkhôngngười lái, nhìnhọc trò hồn nhiên san sẻ sự khó khăn, nhạc sĩ Triêm đã không ít lần rơi nướcmắt. Ông thường động viên học trò của mình, âm nhạc, nghệ thuật giờ đây là con đường lớn để các con bước ra ánh sáng, khẳng định giá trị của mình với cuộc đời. Nên dù có khó đến mấy thì cũng phải gắngmà học. Đừng nghĩ rằng âm nhạc là cuộc dạo chơi. Không, để thành công với âm nhạc, với nghệ thuật thì bất kỳ ai cũng phải vắt sức ra lao động. Mỗi buổi biểu diễn các con luôn phải coi đó như buổi biểu diễn cuối cùng của cuộc đời mình. Chỉ có dành toàn tâm toàn ý cho âm nhạc, các conmới thànhcông, được người đời ghi nhận, không phải chịu những ánh mắt thương hại hoặc khinh thường của nhiều người. Tôi hỏi nhạc sĩ Triêm, tronggiới nghệ sĩ hàn lâmcủa Việt Nam, ông rất nổi tiếng. Tôn Thất Triêm là một trong nhữngnghệ sĩ piano hiếmhoi trong nước sở hữu nhiều giải thưởng danh giá của quốc tế, nếu ông chọn con đường khác, không đồng hành cùng Hy vọng - nhóm nhạc của những người khuyết tật, có lẽ hành trình sẽ đỡ vất vả, sẽ hanh thông hơn rất nhiều. Và chắc chắn cũng không ai trách nhạc sĩ khi ông chỉ chuyên tâm vào âm nhạc hàn lâmcủamình. Nhạc sĩ Triêm lặng đi đôi chút, ông trả lời, tôi là nhạc sĩ lớn lên và trưởng thành trong thời chiến. Những năm lăn lộn trong chiến trường để hát cho bộ đội, cho người dân, tôi hiểu, âm nhạc luôn là món quà vô giá mà thượng đế đã dành tặng cho con người. Có âm nhạc, những người dân vùng chiến sự tạm quên đi được những điều thống khổ, những mất mát, hy sinh mà họ phải gánh chịu trong đằng đẵng nhiều năm trời. Âm nhạc cũng có thể xoa dịu, vỗ về tâm hồn cho những người lính chiến, đặc biệt là những thương binh. Tôi đã từng đánh đàn, bản Hát ru của Tchaikovski trong một trại điều dưỡng thương binh nặng. Khi chứng kiến những giọt nước mắt lăn dài trong đôi mắt của những chiến sĩ mù lòa, lòng tôi thực sự như quặn thắt. Tôi hiểu, âm nhạc, tiếng đàn của tôi đã chạm tới trái tim của họ, đã đánh thức những ước mơ rất đỗi bình thường của những người lính chiến đó, họmơ về một mái nhà, về người vợ, về những đứa trẻ… Vậy đó, tôi chọn cho mình hành trình cùng những người khiếm thị là như vậy. Với họ, âm nhạc là ánh sáng, là ước mơ và hy vọng. Được đồng hành cùng Hy vọng, đó cũng là niềm vui, là sự hãnh diện mà không phải bất kỳ nhạc sĩ nào cũng có cơ duyên gặp được. n n Nghệ sĩ TônThất Triêmsinhngày12 tháng12năm1942, quêởThừaThiên - Huế, từngcông tác tại NhàhátNhạcVũ KịchViệtNam. n Tôn Thất Triêm là nghệ sĩ piano duy nhất 4 lần nhận danh hiệu và bằng khen danh dự “Nghệ sĩ hòa tấu piano xuất sắc” tại 4 cuộc thi âmnhạc quốc tế danh tiếng tại Nga: Tchaikovsky (1990), Glinka (1993), Gulaev (1993), Kaliningrad (1994). n Lànghệ sĩ nướcngoài duynhất được mời làmgiảngviên tại trườngĐại học tổnghợpvănhóaQuốcgiaMoscow (1992- 1996). sáng và hy vọng Thưa Giáo sư Tôn Thất Triêm, ông đang làm những điều kỳ diệu bằng cách tăng cường hiểu biết lẫn nhau ở mọi cấp độ thông qua văn hóa và nghệ thuật biểu diễn. Tôi nghiêng mình trước những nỗ lực của ông. Xin ông hãy tiếp tục công việc tốt đẹp này”. Ông Michael W.Marine GSTônThất Triêmlàmột trongnhững nghệ sĩ pianohiếmhoi trongnước sở hữunhiềugiải thưởngdanhgiácủa quốc tế.
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==