Ngày Nay số 258

NGAYNAY.VN VĂNHÓA 49 người anh, một người bạn. Vì người yêu của bà cũng là bạn chiến đấu thân thiết của ông đã hy sinh, nên ông càng thương bà hơn…” Ngày tiễn bà Hoa quay lại Ki-si-nhốp tiếp tục học nốt 2 năm đại học cũng là một kỷ niệm không quên với tướng Soát. Trước khi lên tàu, bà khẽ nói với ông: “Em mong là 2 năm sau học xong, em vẫn được gặp lại anh ở đây, cùng chiếc áo bộ đội sắc chàm pha màu gió này.” Lời từ biệt đó, giản dị mà chân thành như một lời hẹn ước… Phải dũng cảm mới dám yêu, dám lấy phi công chiến đấu… Trong suốt hai năm học cuối, mối liên hệ duy nhất giữa hai người là những cánh thư. “Tuần nào ông bà cũng viết thư cho nhau, viết đủ thứ chuyện trên đời. Một phần vì không có phương tiện liên lạc hiện đại như bây giờ, phần khác vì thế hệ của ông bà thời đó rất chăm đọc sách. Đọc nhiều khiến con người mình lý tưởng hoá, thi vị hoá, nên là thích viết thư lắm. Cái cảm giác hồi hộp, ngóng trông, không biết bao giờ thư về, khôngbiết người taviết gì cho mình tuyệt vời lắm, không gì có thể so sánh được.” Trong hai năm đó, đã có lúc người lính trẻ cảm thấy phân vân về mối quan hệ của họ. Nhiều lúc ông muốn tiến xa hơn, nhưng rồi tự nén lòng mình lại. Sự ngập ngừng ấy có nguyên nhân. Bởi cuộc đời người phi công tiêm kích tuy rất hào hùng nhưng cũng vô cùng nguy hiểm, mà bà Hoa thì đã từng yêu và mất người yêu là một phi công như ông…. “Nhiều lúc ông tự hỏi, tự dằn vặt bản thân rằng liệu mình có quá ích kỷ, khi bắt một cô gái trẻ phải chịu đựng cảm giác sống trong lo sợ thêmlầnnữahaykhông? Làm vậy có tàn nhẫn quá không? Cũng chỉ vì ông thương bà thôi, cháu ạ…”. Thế nhưng theo thời gian, những cánh thư ngày một nhiều hơn, cùng với đó, tình thương yêu, niềm tin của ông bà dành cho nhau cũng ngày một bền chặt. Thậm chí, chỉ cần nhìn vào nét chữ, người này có thể đoán được tâm trạng của người kia ngày hôm đó như thế nào. Những phân vân, lo lắng dần tan biến, nhường chỗ cho tình yêu đơm hoa, kết trái. Càng những bức thư cuối, tuy chưa chính thức “ngỏ lời”nhưng cả hai đều ngầmhiểu rằng họ sẽ thuộc về nhau. Ngày đầu tướng Soát gặp lại bà Hoa sau hai năm cách biệt, không giấu được tình cảm dồn nén từ lâu, ông bèn ngỏ lời cầuhôn.Một đámcưới đơn giản, không cầu kỳ được tổ chức vào tháng3năm1976 tại tầng 2 trường THPT Chu Văn An, một ngôi trường nổi tiếng tại Hà Nội. Tướng Soát xúc động: “Bà là người có học, cư xử rất dịu dàng, lễ phép. Không những vậy, bà còn là người suy nghĩ sâu sắc, tâm lý, lúc nào cũng hiểu và thương ông. Ông rất biết ơn bà vì đã một lần nữa chấp nhận yêu và lấy một phi côngchiếnđấu. Được làmbạn đời với bà làmaymắncủaông đấy, cháu ạ.” “Bố ơi!” Cuộc sống sau hôn nhân của ông bà khá vất vả. Mang trách nhiệm một sĩ quan cấp cao trong quân đội, ông thường phải đi công tác xa, rồi ra nước ngoài nhiều năm để tiếp tục học chỉ huy quân sự.Trong khoảng thời gianđó, bàHoa thayôngmột tayquán xuyến tất cả công việc nhà. Từ nấu nướng, giặt giũ, nuôi dạy hai con trai, đến công việc ở cơ quan, đối nội, đối ngoại… một mình bà lo chu toàn để chồng yên tâmcông tác. Sau 3 năm tu nghiệp tại Học việnKhôngquânGagarin (1977 – 1980), ông trở về Hà Nội. Đang đứng làm thủ tục nhập cảnh tại sân bay Nội Bài, bỗng có một đứa trẻ nhanh nhẹn lách qua khu vực an ninh chạy ào tới, nắm lấy gấu áo ông kéo nhẹ và gọi:“Bố ơi!” Ônggiậtmìnhquay lại; sauvài giây bỡ ngỡ, ông mới nhận ra đó chính là đứa con trai đầu lòng của ông bà. “Lúc đó ông thật sự xúc động, vì là lần đầu tiên trong đời có một đứa trẻ gọimìnhbằnghai tiếng‘Bốơi’. Ông chưa baogiờgặp‘hắn’cả, vì khi ông lên đường đi ‘hắn’ vẫn còn nằm trong bụng mẹ. Ông sẽ không bao giờ quên giây phút ấy, vì đó là khoảnh khắc thiêng liêng nhất của một người cha.” Năm 1984, khi đã mang quân hàm Đại tá và vừa tốt nghiệp “trường tướng” Voroshilov, ông Soát được điều vào Đà Nẵng công tác một thời giandài. ỞHàNội, bà Hoa lại tiếp tục một nách hai con, “độc lập tác chiến”. Một ngày đẹp trời, Thượng tướng Đào Đình Luyện, khi đó đang là Tư lệnh Không quân ghé thăm nhà ông bà. Thấy cảnh ba mẹ con vất vả quá, ông khuyên bà nên đưa gia đình vào Đà Nẵng để được gần chồng và đỡ đần cho nhau. Không đắn đo gì, bà quyết định nghe theo lời vị Tư lệnh. “Chuyển vào Đà Nẵng là quyết địnhchínhxác, dù trước khi đi cũng có người khuyên can, ởHàNội đời sốngvănhoá tinh thần cao hơn vào trong kia làm chi cho khổ? Lại nữa, việc chuyển hộ khẩu ngày xưa rất khó, nếu không có hộ khẩu sao cho trẻ con đi học? Nhưng để gia đình đoàn tụ, bà đã bất chấp tất cả để đưa các con về bên ông”. Người phụ nữ công – dung – ngôn – hạnh Trong công việc, bà Hoa là người độc lập, luôn tự phấn đấu bằng chính năng lực của mình. Năm 1993, bà bắt đầu công tác tại Vietnam Airlines với cương vị Phó Trưởng đoàn Tiếp viên Hàng không, và đảm nhiệm vị trí này suốt 13 năm cho đến khi nghỉ hưu. Bà cũng là nữ đảng uỷ viên duy nhất trong số 25 đảng uỷ viên của Vietnam Airlines. “Bà chưa bao giờ dựa vào cương vị của chồng để thăng tiến, cũng như không can thiệp vào công việc của ông. Hai người luôn có ý thức giữ gìn uy tín, danh dự cho nhau. Một số phụ nữ hay lợi dụng vị trí của chồng để làm chuyện này chuyện kia, nhưng bà không phải người như thế!”. Những năm cuối đời, sức khỏe của bà không được tốt. Thấu hiểu và trân trọng sự hy sinh mà vợ đã dành cho mình và gia đình, tướng Soát luôn dành thời gian ở bên cạnh bà bất cứ khi nào có thể. Trong những bữa tiệc liên hoan, ông thường không ở lại lâu hoặc xin phép không tham gia để về nhà với bà. “Ông cứ đi vắng một lúc là bà lại gọi điện thoại, vì sốt ruột. Thương bà, lo cho bà lắm, nên lúc nào cũngmuốn về thật sớmđể bà yên tâm. Ông cũng luôn nằm cùng giường với bà, vì không dámđể bà ngủ mộtmình…”. Khi bà qua đời, ông và gia đình đã xây một khu mộ bằng đá rộng rãi, khang trang ở quê nhà làm nơi bà yên nghỉ. Ông nhờ tạc tượng bà, đặt cạnh bốn bức tượng “tứ thân phụ mẫu” trên bàn thờ gia tiên. “Bà đã hy sinh cả cuộc đời cho ông rồi, nên ông cũng cố gắng lo toan mọi việc chỉn chu nhất có thể, để bà yên lòng nơi chín suối.” Trước lúc ra về, tôi được ông đọc cho nghe bài thơ mang tựa đề“Lại nghĩ về em”. Đây chínhbài thơôngđã sáng tác tặngbà năm1973, khi tiễn bà quay lại Ki-si-nhốp tiếp tục việc học. “Phải thu hết can đảmôngmới dámđặt vào tay bà bài thơ này trước khi tàu chuyển bánh!” n Cầmquyểnhọabáo, bà Hoabảoônghãyviết vàođâymột chữ tặng bà. Khó thật, vì chỉ được viếtmột chữ, ông thầm nghĩ. Cuối cùng, ông liền nắnnót viết chữ“Anh”. Trung tướngNguyễnĐức Soát và vợ - bà LêHoàngHoa. Bà LêHoàngHoa luônquan tâm, chămsóc các thànhviênđoàn tiếpviênvàđược họ vô cùng yêumến. Lại nghĩ về em Embiết không, Ởsânbay trời nhưrộnghơn Mây cũng thưahơn, nhuộmvàngmàunắng Và trêncảnhữngvầngmây trắng Bầu trời xanh trong Anh trởvề từnhữngướcmong Niềmvuimới ùavàokỷniệm Trời xanhxônxaongheanhkể chuyện Anhyêu trời bằng tìnhyêunhânđôi Gầnđếnngàyhai đứahai nơi Xa, xa lắm, tậnhai đầu trái đất Emsẽ thấy tanhư tronggầnnhất Bởi tìnhyêuxanhnhư trời xanh Ngướcnhìn trời, emlại gặpanh.

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==