Ngày Nay số 270

NGAYNAY.VN TẠPVĂN 21 Số270 - ThứNăm, ngày 15/4/2021 DƯƠNG TIÊU C ả làng tôi, đều gọi cây đa ở ngay chiếc cầu bắt qua con sông đào, nối 2 vùng đồng của làng trên làng dưới, là cây đa ông Càng. Ông Càng đã mất từ lâu. Nhà ông ở xóm trạm xá, khu xómmới giãn dân. Mấy chục năm trước, hễ đào móng, cuốc đất, kiểu gì cũng phải chạy hành chục ngôi mộ cũ vô danh bị thất lạc, chôn vùi theo thời gian. Ông Càng có con trai, đặt tên là Túng. Chú Túng cũng có cậu con trai, nhỏ hơn mình 1 tuổi, tên Cảnh. Đọc theo chiều từ dưới lên, thành Cảnh - Túng - Càng. Cái tên của ba thế hệ vẽ nên một gia cảnh của 1 gia đình nông dân nghèo, rất nghèo dù theo tiêu chí mới, họ không còn là hộ nghèo nữa. Từng có một nhà đại gia, đề xuất bỏ 100 triệu để làm con đường giáp ranh với xã khác, với điều kiện phải đặt tên, cắm biển của họ làm tên đường. Cả làng nhất quyết không nghe, nhất quyết đi trên con đường cũ, đổ trạt, chất thải rắn để làm mặt đường... Tư cách làng, thế mới biết, rất quật cường, không bị khuất phục, cám dỗ! Nhưng cây đa ông Càng trồng thì không ai phản đối. Đầu tiên, nó chỉ là một cây dẹo dặt, bé tẹo, cành lá xơ xác. Thế mà bẵng đi, khi bao đứa trẻ đã vụt lớn thành trung niên, cây đa đã ra dáng của một cây cổ thụ, tàn lá xum xuê, tự nó hoàn thiện chính mình. Ông Càng đã mất. Ai rồi cũng sẽ mất. Nhưng, thứ họ để lại, sẽ hiện diện mãi qua bao thế hệ. Thế mới thấm, 10 năm trồng cây, trăm năm trồng người, việc vừa khó mà cũng lại vừa dễ. Khó, rất khó. Mà dễ, cũng dễ vô cùng, nếu như nó đúng, và thuận theo lẽ của nó! DI LINH n TÂMTÌNH FACEBOOK Đ ôi lúc, tôi nghĩ tới cái chết. Cái chết nhẹ nhàng. Không còn stress. Không còn trách nhiệm. Không còn đánh mắng nhau. Nhưng chết đâu có dễ. Chưa từng dễ. Dẫu sao vẫn phải vùng dậy nấu cơm, giặt quần áo, tắm rửa, viết báo cáo, chat với bạn bè, đấu giá bức tranh bán trên mạng... Cuộc sống vẫn trôi đi dù là Chủ nhật hay thứ Bảy. Những trách nhiệm luôn khiến ta phải sống, chiến đấu, học tập. Đọc đến đây hẳn có người nghi ngờ: Hay bạn gái vừa đá hay có phốt gì kiểu mang thơ đi thi nhưng không được giải. Không phải. Chủ nhật nào cũng vậy. Cứ từ 5h chiều là cảmxúc cứ tụt đi, tụt đi, không làmsao sốc lên được. Như là ngã vào hố cát, bị hút xuống, hút xuống. Đọc trên báoTây, hóa ra làmột loại hội chứng.“Hội chứng Chủ nhật”. Hội chứng Chủ nhật chủ yếu nói về tâm trạng; nó mô tả ác cảm đối với thứ Hai - ngày trở lại làm việc / đi học, sự tiếc nuối khi cuối tuần trôi qua mà chưa làm được những dự định đã nung nấu vào chiều thứ Sáu. Một cuộc khảo sát ở nước ngoài cho thấy 81%người thamgia cảm thấy lo lắng tột độ vào Chủ nhật. 95% trong số đó cho biết đó là do căng thẳng trong công việc khi một tuầnmới sắp đến. 63% số người được hỏi cho biết đêmChủ nhật là đêmkhó ngủ nhất của họ và 62% cho rằng thứHai là ngày đáng sợ nhất trong tuần. Thậmchí 39%người được hỏi thừa nhận rằng đã từng xin nghỉ ốm vào thứHai do các triệu chứng của Chủ nhật như lo lắng suy nhược, ngủ kém, mất ngủ, tâm trạng trầmcảmvà thậm chí đau đầu. Để vượt qua hội chứng Chủ nhật, theo lời khuyên của chuyên gia thì: 1. Khởi đầu thuận lợi cho tuần làm việc tiếp theo bằng cách kết thúc công việc cũ vào thứ Sáu. Bàn làmviệc sạch sẽ vào 17h chiều thứ Sáu có thể giúp bạn thoải mái hơn vào 8h sáng thứHai. 2. Nếu là chamẹ, hãy khuyến khích con cái vạch ra kế hoạch hoàn thành bài tập trước tối Chủ nhật. Thu dọn hành lý thứHai vào tối thứ Sáu hoặc vào sáng Chủ nhật để tất cả những gì phải làmvào tối Chủ nhật chỉ là thư giãn. 3. Lên kế hoạch chomột hoạt động “phá cách”vào Chủ nhật hằng tuần. Đó có thể làmột sự kiện gia đình, thửmột công thức nấu ănmới, dành thời gian chơi game trênmáy tính, nghe nhạc, bất cứ điều gì phù hợp. Hãy nghỉ ngơi để chămsóc sức khỏe tinh thần và chỉ nghĩ đến những điều vui vẻ. 4. Có đượcmột giấc ngủ ngon! Lên kế hoạch đọcmột câu chuyện cho lũ trẻ trước khi đi ngủ hoặcmột cốc sữa ấmvà một vài động tác yoga nhẹ nhàng, thư giãn và rèn luyện cơ thể để đi vào giấc ngủ nhẹ nhàng khi nhớ đến những kỷ niệmđẹp ngày cuối tuần vừa qua và tự cảm thấymaymắn vì vẫn có công ăn việc làm, vẫn được đi làmvào buổi sáng thứHai. Hẳn nhiều người chẳng hề biết đến Hội chứng Chủ nhật. Có hề gì, hãy đọc cho vui và thể tất cho những gươngmặt cau có ta gặp trên đường vào sáng thứ Hai. Có khi họ vừamất ngủ! n Tôi vừa trải qua một cuộc “trầm cảm” nhẹ. Chủ nhật nào cũng thế. Dù ngoài kia nắng hồng hay ảm đạm. Dù mưa rả rích hay gió mơn man. Thì trong tôi vẫn là sự trống rỗng. Là nỗi buồn vô hình. Đôi lúc ngồi một mình trong phòng tối, tôi tự hỏi về ý nghĩa của cuộc sống. Mình sinh ra làm gì, tồn tại vì mục đích gì? Toàn những câu hỏi mang tầm triết học. Hội chứng Chủ nhật Cây đa “ông Càng”

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==