Phủ Ngọc Tường còn nói đùa với tôi: “Nhà văn chúng tôi lãng mạn nổi tiếng rồi nhưng không thể lãng mạn bằng ông được, đã vui lại còn “náo nức”một ngày vui”. Tư tưởng của tôi xoay quanh hạnh phúc, đi học phải hạnh phúc, rồi sống hạnh phúc. Ngày mới mở trường, tôi thường đến trường rất sớm, gặp phụ huynh lúc nào tôi cũng hỏi: “Trẻ con có thích đi học không?”. Phụ huynh bảo: “Vừa ngủ dậy con đã giục bố mẹ đi học”. Đó là niềm hạnh phúc vô bờ của tôi. Hạnh phúc nhất là được các phụ huynh gửi gắm con em họ cho mình, và không ai phàn nàn về conmình… Làmsao đổi mới cách dạy, cách học để trẻ em thích đến trường, đến lớp, đó chính là đổi mới toàn diện. Trẻ con rất thật, hạnh phúc cũng rất thật, nhìnnụ cười của chúng là biết chúng hạnh phúc hay không, thích đi học hay không. Có đợt tôi đi công tác ở Đồng Tháp, lụt mênh mông, ngôi trường nhỏ chìm trong nước, chỉ còn khẩu hiệu “Mỗi ngày đến trường là một ngày vui” treo cao. Cán bộ trường chỉ tay: “Thầy ơi, còn mỗi khẩu hiệu của thầy là đứng vững”. Tôi xúc động lắm. PV: Thời gian đã dần nhìn nhận giáo sư Hồ Ngọc Đại là ngườimang tư tưởng cách tân, đổi mới, tư duy đi trước thời đại. Điều gì đã giúp một người có thể kiên trì theo đuổi triết lý riêng biệt trong suốt 46 năm qua? GS Hồ Ngọc Đại: Tôi luôn nghĩ làm gì cũng phải thật bụng, muốn làm gì cũng phải nghĩ đến trẻ em. Tôi say nghề thực sự và tôi tìm hiểu về giáo dục cả một đời. Hạnh phúc của trẻ rất quan trọng, người lớn tạoáp lực với trẻ thơ không có ích lợi gì... Thời gian sẽ kiểm chứng mọi điều. Ngày tôi ấp ủ mô hình giáo dục thực nghiệm, dù bị dư luận phản đối, ba vợ tôi vẫn luôn khuyến khích tôi kiên trì theo đuổi. Tôi vẫn nhớ, ông đã nói: “Thằng Đại đúng đấy! Nhưng phải vài chục năm nữa người ta mới nhận ra”. Thời đó còn trẻ, nghe đến“mấy chục năm”thấy kinh khủng lắm, nhưng giờ thì tôi hiểu, có khi không phải “mấy chục năm”, mà nhiều lần“mấy chục năm” nữa mới thành công. Nhưng tôi vẫn kiên trì, sẽ có người tiếp tục thay tôi để kiên trì giấcmơ đó. Tôi luôn mong muốn, thế hệ sau sẽ tạo ra những đứa trẻ lương thiện và hạnh phúc, được sống trong môi trường giáo dục thân thiện, được tự do trở thành người mà chúng muốn. Môi trường giáo dục hạnh phúc tạo nên những đứa trẻ hạnh phúc... n “Áp lực với trẻ em không có ích lợi gì” PV: Tinh thần của Công nghệ giáo dục thể hiện tư duy khác biệt khi trường học truyền thống chỉ nghĩ đếnđiểm số, thành tích, còn giáo sư lại muốn khai phóng học sinh, trao quyền cho trẻ tự học... Tại saogiáosưkiênquyếtchorằng, Côngnghệ giáodục chính là lời giải chođổimới giáodục? GS Hồ Ngọc Đại: Ở trường Thực nghiệm, tôi chỉ treo duy nhất một khẩu hiệu, cũng là kim chỉ nam của trường Thực nghiệm: “Mỗi ngày đến trường náo nứcmột ngày vui”. Cố nhà văn Hoàng này, với đất nước này 1 đến 2 nhiệm kỳ. Tôi muốn giúp ích đất nước này lâu hơn thế. Một ông Tiến sĩ Khoa học đầu tiên của đất nước về dạy lớp Một là chuyện lạ, khiến nhiều người ngạc nhiên, nhưng trong thâm tâm tôi nghĩ rằng: Mình biết rõ mà mình không làm là mình có lỗi với dân tộc. Một dân tộc muốn đi lên thì cần có nền tảng. Nền tảng đó chính là giáo dục. Sự phát triển của một dân tộc bắt đầu từ những đứa trẻ lớp Một. Đổi mới giáo dục phải làm cho trẻ hạnh phúc ngay từ lớp Một. bắt đầu từ lớp Một Thời đó còn trẻ, nghe đến “mấy chục năm” thấy kinh khủng lắmnhưng giờ thì tôi hiểu, có khi không phải “mấy chục năm”, mà nhiều lần “mấy chục năm” nữa mới thành công. GS TSKH Hồ Ngọc Đại Ảnhminhhọa. NGAYNAY.VN 7 CHUYÊNĐỀ Số393 - ThứNăm, ngày5/9/2024
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==