Ngày Nay số 395-396-397-398

Sốđặcbiệt dành một tháng học tập chính sách trước khi vào Hà Nội tiếp quản Thủ đô. Đó là một tháng cần mẫn học về quân quản trên phố Trại Cờ, Thái Nguyên. “Chúng tôi học cách tuyên truyền, phản bác lại những luận điệu xuyên tạc, sai sự thật của quân đich, học thuộc lòng những quy định trong thành phố khi mới tiếp quản…”. “Chuẩn bị cho ngày trọng đại Giải phóng Thủ đô, tất cả được trang bị trang phục, quần áo mới. Tôi bé nhỏ nên áo dài xuống tận gối. Ai cũng được trang bị quần áo, giày, thắt lưng, riêng tôi có đội chiếc mũ nan mang từ chiến trường về. Chúng tôi bắt đầu hành quân về Phùng (Đan Phượng) tập trung ở đó. Sáng ngày 10/10, tôi thấp thỏm từ 2 giờ sáng dậy mặc đồ các thứ, nhấp nhổm đến 5-6 giờ sáng cùng đoàn quân tiến về Hà Nội”, ông Tính kể lại. Trong câu chuyện về năm tháng hào hùng đã qua, đại tá Lê Văn Tính không giấu nổi cảm xúc, có lúc nghẹn lại, ông phải lấy khăn lau nước mắt. “Chúng tôi hành quân qua Phùng, Nhổn, qua Cầu Diễn, đến cầu Giấy là khoảng 8 giờ sáng. Một đoàn quân khoảng gần 200 người… Lúc đó vẫn chưa hết lệnh giới nghiêm nhưng khi vào đến Cầu Giấy, hai bên đường, người dân đã đứng chờ sẵn, tay cầm hoa vẫy cao, các cô gái mặc áo dài rất đẹp. Quân đội đi hàng bốn trên đường, dân cầm hoa hai bên vẫy, giữ trật tự. dường như không ngủ, các ngã ba, vườn hoa, chỗ nào cũng có dân công nhảy múa, hát hò. Một tháng sau ngày giải phóng, Hà Nội như bừng tỉnh sau 9 năm ngủ yên, lúc nào cũng tưng bừng, phấn khởi. Sau ngày Hà Nội giải phóng, ông Tính được chọn để đi học ở Trung Quốc, rồi vào không quân làm việc. Ông đầu quân vào Trung đoàn 919, lái máy bay vận tải. Suốt 18 năm bay, ông đã vượt qua 3.500 giờ bay an toàn và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Đến năm 1991, đại tá Lê Văn Tính nghỉ hưu, vui vầy cùng con cháu trong ngôi nhà nhỏ ở phố Nguyễn Ngọc Nại, Thanh Xuân, Hà Nội. Điều đặc biệt nhất là những năm tháng hào hùng hoạt động cách mạng và làm việc trong Không quân, đại tá Lê Văn Tính đã tỉ mỉ ghi chép, viết lại thành cuốn sách gia đình, nhưmột phần của cuộc đời ông trao truyền cho con cháu. Cuốn sách viết năm 1999 - 2000, là một cách để ông răn dạy con cháu không quên đi lịch sử, tự hào vì đã có ông cha góp sức mình viết nên bản hùng ca lịch sử dân tộc. n Sau đó, đi đến đầu Hàng Bài, qua Bờ Hồ, Hàng Đào đến cửa chợ Đồng Xuân, rồi sau đó, đi vào Cửa Đông, tiến vào trong thành”. Hôm đó đoàn quân ăn cơm trưa muộn. Ông Tính vốn là người Thanh Hóa, nên “cảnh phố phường Hà Nội, từ nhà ngói đến hàng dài người dân đứng hai bên ăn vận đẹp, thanh lịch… khiến tôi rất lạ lẫm”. Đúng 3 giờ chiều ngày 10/10/1954, chúng tôi ra sân Cột Cờ. Cờ đã treo sẵn, tung bay phấp phới giữa bầu trời tự do, chưa bao giờ tôi thấy lá cờ đỏ rực đến thế, đẹp đến thế! Lễ chào cờ ngày ấy có đông đảo bạn bè quốc tế, lính quốc tế quan sát và nhân dân Thủ đô kéo đến rất đông. Khoảnh khắc thiêng liêng có quân nhạc, kèn thổi, cảm xúc của tôi xúc động nghẹn ngào. Sau những giai điệu hào hùng của bài Quốc ca, cả đoàn người cùng hô vang khẩu hiệu: “Hồ Chí Minh muôn năm”, Việt Nam độc lập”, ông nhớ lại. Những ngày đó, Hà Nội Đúng 3 giờ chiều ngày 10/10/1954, chúng tôi ra sân Cột Cờ. Cờ đã treo sẵn, tung bay phấp phới giữa bầu trời tự do, chưa bao giờ tôi thấy lá cờ đỏ rực đến thế, đẹp đến thế! Đại tá Lê Văn Tính Quânđội nhân dânViệt Nam tiếpquản thị xã HàĐông, ngày 6/10/1954. BácHồgặpbộđội tại đềnHùng. Cuốn sách giađình của ôngTính. NGAYNAY.VN 7 KÝỨCTHÁNGMƯỜI

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==