Angkor Wat – Một ví dụ thành công về hợp tác quốc tế lâu dài Nằmsâu trongnhữngkhu rừng của Campuchia, thuộc tỉnh Siem Reap, năm tòa tháp hình hoa sen của Angkor Wat hùng vĩ vươn cao lên bầu trời. Angkor Wat là một phần của thành phố, trung tâm của một đế chế từ thế kỷ thứ 9 đến thế kỷ 15 trải dài từ miền Nam Việt Nam đến Lào và từ sôngMekongđếnmiềnĐông Myanmar. Vào khoảng năm 1500 sau Công nguyên, thủ đô của người Khmer đã bị bỏ hoang. Những ngôi đền, tòa nhà và mạng lưới thủy lợi phức tạp của nó đã bị những khu rừng xung quanh “nuốt chửng”. Ngôi đền nằm ẩn mình cho đến khi được khám phá lại vào năm1860. Vào đầu những năm 1990, địa điểm này bị đe dọa nghiêmtrọng, nhiềungôi đền có nguy cơ sụp đổ cao vàmột sốđịa điểmbị cướpphá. Công việc bảo tồn tại Angkor đã không thể thực hiện được khi nổ ra cuộc nội chiến, sự trỗi dậy của chế độ Khmer Đỏ và Đền Abu Simbel: Không phải lựa chọn giữa quá khứ và hiện tại Bên trong ngôi đền Abu Simbel vào mỗi tháng 2 và tháng 10 hàng năm, lúc 6 giờ 29 phút sáng, sẽ có một hiện tượng hiếm gặp chỉ diễn ra hai lần một năm suốt 3.000 năm qua. Khi ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua lối vào hẹp, các tia sáng sẽ chiếu sâu hơn 70m qua đại sảnh, tạo chiếc cột khổng lồ đến khu bảo tồn bên trong, chiếu sáng bức tượng của người đàn ông đã xây dựng ngôi đền vào thế kỷ 13 trước Công nguyên, đó là Pharaoh Ramses II. Được chạm khắc trên một ngọn đồi đá, Đền thờ Mặt trời mọc đã được hình thành để thể hiện sức mạnh của pharaoh vĩ đại nhất Ai Cập đối với người Nubian ở Thượng nguồn sông Nile. Theo thời gian, ngôi đền vĩ đại và các tòa nhà nhỏ hơn bị cát bao phủ và bị lãng quên trong nhiều thế kỷ, cho đến khi được phát hiện lại vào năm 1813. Nhưng chỉ hơn một thế kỷ sau, các di tích ở cực nam của nền văn minh nhân loại cổ đại này đã bị đe dọa chìm vào quên lãng và bị phá hủy bởi nước sông Nile dâng cao sau khi xây đập nước cao Aswan. Việc xây dựng đập nhằm mục đích phát triển nông nghiệp cũng như nền kinh tế của Ai Cập, đồng thời gây ra một cuộc tranh luận toàn cầu: chúng ta có nên lựa chọn giữa các di tích của quá khứ và một nền kinh tế thịnh vượng cho những người sống hôm nay? Tại sao mọi người nên quan tâm đến những viên đá và tòa nhà cổ xưa khi rất nhiều người cần thực phẩm và hỗ trợ khẩn cấp? Cuộc chạy đua với thời gian bắt đầu vào năm 1964, khi các chuyên gia từ 50 quốc gia bắt đầu làm việc cùng nhau dưới sự điều phối của UNESCO. Toàn bộ di tích đã được cắt cẩn thận thành các khối lớn, tháo dỡ, nâng và lắp ráp lại ở một vị trí mới cao hơn 65m và cách sông 200m, bảo tồn nó cho các thế hệ tương lai. Sự thành công của hợp tác quốc tế trong hoạt động cứu Abu Simbel đã nâng caonhận thức trên khắp thế giới rằng có những di tích văn hóa có giá trị phổ quát nổi bật, như các ngôi đền ở thung lũng sông Nile phải được bảo vệ khỏi nhiềumối đe dọa như xung đột vũ trang, áp lực kinh tế, thiên tai và biến đổi khí hậu. Thành phố Venice – Bảo vệ di sản văn hóa và phát triển du lịch cùng song hành Bước ra ngoài nhà ga xe lửa vào một buổi sáng sớm mùa thu, du khách sẽ bắt gặp khung cảnh không khí se lạnh chờn vờn mặt nước, tạo thành một lớp sương mù dày và mềm trên Grand Canal, “con phố chính” của Venice. Nhà thờ San Simeone Piccolo, với mái vòm quá khổ và những cột tân cổ điển thanh mảnh, cùng những tòa nhà lân cận dường như Sau năm 1966, UNESCO và Chính phủ nước Ý đã phát động một chiến dịch lớn để cứu thành phố Venice. Một dự án đầy tham vọng liên quan đến các cửa xả lũ di động khổng lồ đã được thực hiện để tạm thời cô lập đầm phá khỏi thủy triều dâng cao và bảo vệ các khu vực thấp nhất khỏi lũ lụt. 30 năm sau, sự thành công cả về thành tựu kỹ thuật và hợp tác quốc tế đã được nhìn nhận. Venice sau này vẫn bị đe dọa nhiều trên mặt trận du lịch. Năm 2021, Chính phủ Ý đã cấm các tàu lớn đi vào trung tâm thành phố, một bước cần thiết để bảo vệ sự toàn vẹn về môi trường, cảnh quan, nghệ thuật và văn hóa của Venice. Quyết định này được đưa ra vài ngày sau khi UNESCO công bố ý định đưa thành phố Venice vào danh sách Di sản Thế giới đang gặp nguy hiểm. đang nổi trên mặt nước. Thế nhưng vẻ đẹp đã truyền cảm hứng cho vô số họa sĩ, nhà văn và nghệ sĩ trong nhiều thế kỷ qua có nguy cơ biến mất mãi mãi. Giống như các ngôi đền Abu Simbel, sự sống còn của thành phố Venice đang bị đe dọa bởi mực nước dâng cao, lũ lụt xảy ra thường xuyên. Độ ẩmvà vi sinhvật đangănmòn những cọc gỗ dài mà những cư dân đầu tiên đã đóng sâu vào đất bùn của đầm phá để xây dựng những nền móng đầu tiên cho Venice cách đây 1.600 năm. Văn hóa là nguồn lực tạo nên bản sắc và sự gắn kết giữa các cộng đồng. Trong thế giới phẳng hôm nay, văn hoá cũng là một trong những nguồn lực mạnh mẽ nhất để thúc đẩy phát triển xã hội và đổi mới ý tưởng. Vai trò của UNESCO là cung cấp các công cụ và kỹ năng mà các quốc gia cần để tận dụng tối đa tiềm năng văn hóa. Những điểm sáng bảo tồn PHƯƠNG LY (theo UNESCO) AbuSimbel. Đấuvật HànQuốc. NGAYNAY.VN DI SẢN Sốđặcbiệt 48
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==