Ngày Nay số 168 - 173

HỒNVIỆT 48 SỐĐẶCBIỆT NGAYNAY.VN 1. Chiều cuối năm sẫm đông âm u Đông Âu, con tàu sắt độc hành lao vút trong tuyết lạnh qua những cánh rừng ngủ Đông mang cảm giác không biết phía trước. Người thiếu nữ sau một đêm buồn bã mang màu trắng bao trùm cả châu Âu. Trong cái lạnhmới, tôi tha lỏng suy nghĩ bình yên rạo rực của ni m vui sắp được gặp lại người thân, những đôi mắt nhiệt đới qua mười mấy mùa tuyết. 5 người chị em gái của mẹ tôi đã đi qua nhữngmùa tuyết bạc mái tóc xuân. Tôi chập chờn giấc ngủ thấmmệt sau chuyến bay dài từ Hong Kong va chuyển tau tư Praha sang Budapest. Cái lạnh giá xứ này bắt đầu thấm vào cơ th , chiên thăng sự sung sưc cua tuổi trẻ trong tôi. Người đàn ông châu Á ngồi phía trước làm tôi cảm giác thân quen. Đánh bao h i quốc tịch,hóa ra anh đúng là người Việt Nam, một mnh lập nghiệp ở đây được 7 năm. Những câu chuyện của người đàn ông tên Sự, người Hà T nh kh a lên sự ấm áp trong chuyến tàu. Dù không biết thứ ngôn ngữ nào khác ngoài tiếng Hung (ki u bồi) nhưng v muốn khám phá châu Âu, anh Sự đã tự mnh mò m m sang Đức. Anh vui thú nh n ngắm những cảnh đẹp của Đức trong vài ngày nghỉ hiếm hoi cả năm đ quên đi nỗi nhớ quê hương và vợ con. Nước Đức đẹp là vậy, các vùngđất hút người là vậy, anh cũng đi nhi u nhưng anh nói chẳng biết ngoại ngữ, chẳng đọc sách nhi u đ có th nhớ n i tên thành phố mnh đã đi qua, những cảnh đẹp mnh đã nh n thấy, đ truy n tải cảm xúc và cảnh vật cho người khác. Người đàn ông ấy chỉ biết tự thưởng thức, tự nhủ mnh đã đi qua những vùngđất như thế. Câu chuyện loay hoay ở nhà ga Berlin gần sáu tiếng đ t m được sân ga v Budapest của anh làm cho chúng tôi thông cảmvới nhau hơn. H nh như người Việt ở đâu trên trái đất này cũng có những cách riêng dễ nhận ra nhau, anh Sự nói với tôi là ánh mắt. Vừa nói th có hai anh chàng đang đi đi lại lại các toa, đi qua hàng ghế của chúng tôi. Anh Sự h i“Hai cậu là người Việt Nam hả? đi đâu vậy?”. - Bọn em bị lộn đi quá ga, giờ phải chờ ga tới đ quay ngược lại, anh ở trên Buda à?. - Ừ, chợ bốn con h . Nhà ga Keleti c kính bạc màu lịch sử chi u cuối năm có lẽ nhộn nhịp hơn ngày thường, ai cũng hối hả trở v nhà trong ánh đèn ấm áp chào đón năm mới. Đêm nay tôi cũng được v “nhà”và đón năm mới như người châu Âu. Nụ cười trên cái miệng thở ống khói lạnh, tôi tự nói với mnh “nhà đây rồi” khi nh n thấy các chú, những người anh em họ đang vừa nh n Tôi chập chờn giấc ngủ thấm mệt sau chuyến bay dài từ Hong Kong va chuyển tau tư Praha sang Budapest. Cái lạnh giá xứ này bắt đầu thấm vào cơ th , chiên thăng sự sung sưc cua tuổi trẻ trong tôi. Viết tương lai cho con nơi HẢI ANH TôimơmàngchiềuDanube trênđồi Szabadsag, tuyết phủ trắngnhưbông kemđọng lại trêncây. Tôi đangđứng trên ngọnđồi từnốt nhạc củadòngsôngbình yêndịuhiềnđểnhìnngắmBudapest ngợpmái nhàcổkínhphachút nắng vàngnhư thànhphốngủđôngbỗng chợt tỉnhgiấcphút chốc vì vệt sáng trênbầu trời.

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==