Ngày Nay số 168 - 173
HỒNVIỆT 49 SỐĐẶCBIỆT NGAYNAY.VN điện thoại vừa đi t m tôi. Vậy là đã gần 7 giờ tối - sắp qua đi một năm đối với người châu Âu và cũng như chính tôi vậy. Tuyết càng rơi nhi u hơn, tuyết năm nay rơi sớm hơnmọi khi. Chẳng lẽ câu nói đùa muốn nh n thấy tuyết rơi thật nhi u với bác tài vui tính Thomas ở sân bay Paris lại linh nghiệmđến vậy. 2. Trong căn nhà nằm bên phía Buda, cách nhà ga không xa sáng bừng, bốn d và bác gái, các chú và các em đang chờ tôi. Tôi gặp lại tất cả những người họ hàng sau 6 năm. Vừa qua cửa, tôi đã cảm thấy sự gắn kết của gia đ nh. Sau những ngày vất vả là lúc quây quần cả gia đ nh đ biết rằng cuộc sống có ý ngh a hơn. Có lẽ, ở nơi xứ tuyết này, mọi người đ u cảm thấy gần nhau hơn, s chia hơn. Tôi tận hưởng cảm giác v nhà. Trong một gia đ nh với bác, với các d chẳng khác nào được v với mẹ, được chăm sóc và nâng niu. Bữa cơm cuối năm đậm chất Việt. Mùi thơm của chả lá lốt, xôi gấc, rau thơm... kích thích dạ dày vốn quen với pho mát và bơ sữa của tôi. Cảm giác như đang ngồi trong mâm cơm nhà m nh vậy. Lâu lắm, tôi cũng mới được mời cơm những thành viên trong gia đ nh. Ở nhà, có lúc tôi ngh tại sao người Việt lại phức tạp khi phải mời từng người khi ăn cơm. Nhưng tối nay tôi lại thấy nhớ đến bài học đạođức đó và thấy vui vui như đang nói tôi nhớ họ hàng của tôi vậy. Nhưng giữa bữa cơm thân mật ấy, tôi lại lẩn thẩn ngh rằng, nếu mẹ tôi ở đây là 6 chị em gái được đoàn tụ.Tôi chẳng nhớ rõ lần cuối cùng chuyện đó xảy ra, có lẽ trong ký ức khi còn rất nh khi ngoại v n còn sống, chỉ vào những ngày Tết. Ngày đó, khi con chau tụ tập đông đu, bao lì xì ngay Têt cua ngoai không bao giơ sot môt ai. Những ngày Tết đông đủ đó, cũng v n những món ăn như bên trời Âu này. Ở đây, có lẽ chỉ thiếu bánh chưng và bàn thờ với mâm ngũ quả. Những ngày nằmbênmẹ khi nh đoc tên 11 anh chị em của mẹ như một bài đồng dao và hãnh diện v m nh có một đại gia đ nh lai hiên về. Những người chị em gái của mẹ tôi vất vả hơn anh em trai có lẽ v họ là nhưng người phụ nữ đa đoan và hy sinh cho gia đ nh. Mấy bà d của tôi phải đ con ở nhà đ đi t m kiếm tương lai ở nước khác. Vậy nên, họ dành t nh cảm cho các con của 2 người chị em khác để biêt răng mình vẫn la ngươi me. Con của các d ở lại Việt Nam th gửi gắm bố mẹ tôi.Tôi nhơnhưngđêmbôme tôi qua sông trong cai lanhgio mua đông băc lam thêm để anh em tôi co chiêc tivi đâu tiên xem va co but sach mơi đi hoc giông cac ban ơ lơp. Co khi vai ngaymơi đươcnga vao vong tay cuame, sang tôi thưc dây thìmeđađi lênbucgiang, con đêm tôi đa ngon giâc thì me tôi mơi đi dạy thêm. Ngay đo tôi con qua nhỏ để biêt răng nhưng gì bô me lam chi vì muôn tôi co cuôc sông ấm áp hơn. 3. Danube xanh của Strauss Johann xuc cam la vây, tôi mơ màng chi u Danube trên đồi Szabadsag, tuyết phủ trắng như bông kem đọng lại trên cây. Tôi đang đứng trên ngọn đồi từ nốt nhạc của dòng sông b nh yên dịu hi n đ nh n ngắm Budapest ngợp mái nhà c kính pha chút nắng vàng như thành phố ngủ đông bỗng chợt tỉnh giấc phút chốc v vệt sáng trên bầu trời. Tôi theo tiếng nhạc mê hoặc theo dòng chảy của sông, con sông vốn trong xanh và thanh b nh chảy qua giữa dòng thành phố cho tôi cảm giác trở v nhà nơi có những gương mặt thân quen, những món ăn Việt Nam bao bọc tôi trong những ngày tuyết lạnh. Tuyết mang lại cảm xúc háo hức cho người đầu tiên bước chân lên Đông Âu như tôi nhưng lại là nỗi cô đơn buồn bã vất vả của bao người. Sáng mai, khi tuyết v n rơi rỉ rả, khi ngươi bản địa v n ch m sâu trong giấc ngủ th ho lại vội vã ra đi. Ba người phụ nữ vội vàng đi lại dưới tuyết đ thêm chút ấm trong cơ th , đ rồi khi mặt trời đã tắt nắng lại vội vã v vơi nôi nhơ con xuyên man đêm. Những đứa con cách xa hàng ngàn km. Những luồng khói thở ra làm từ những quầy hàng ngoài trời làm cho tôi cảm thấy chạnh lòng. Mai tôi đã dời kh i căn nhà của những người thân đ tới một vùng tuyết khác nhưng tôi cảm giác như m nh đang dời quê hương. Ngoài trời tuyết v n rơi, chiếc xích đu lạnh lẽo ngoài vườn, cây lạnh lùng hóa trang. Tôi sẽ k g cho những em họ tôi ở Việt Nam đây?. Chúng không th cảm nhận được những g mà tôi được cảm nhận từ cái lạnh tê người từ mười đầu ngón chân đến những bước chân vội vã của những bà mẹ khi trời chưa hửng... Và khi các bà mẹ đang săm sắm công việc giữa trời tuyết th ở Việt Nam, những đứa tr v n đang vùi m nh trong ánh đèn học bài cho những tương lai mới. Nhưng dù ở đây hay ở Việt Nam, tôi và cả những đứa em tôi đang hưởng những thành quả mà thế hệ trước chúng hy sinh. Đêm nay tuyết càng rơi nhi u hơn, bữa cơm chia tay trên đất Budapest sao đầm ấm. Như chưa từng có tuyết rơi, nhưng chưa từng có bao nhiêu năm xa cách. n xứ tuyết Đêmnay tuyết càng rơi nhiềuhơn, bữacơmchia tay trênđất Budapest saođầmấm. Nhưchưa từngcó tuyết rơi, nhưng chưa từngcóbaonhiêu nămxacách. MùaĐông trên sôngDanubeđoạn chảyqua thànhphốBudapest. I.T
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==