Ngày Nay số 168 - 173
THỂTHAO 54 SỐĐẶCBIỆT NGAYNAY.VN N hững cuộc ănmừng đã diễn ra trong suốt năm 2018. “Đi bão” đã trở thành một từ quen thuộc để chỉ những đêm người hâm mộ cả nước xuống đường phất cờ đỏ sao vàng và diễu hành khắp các con phố trên toàn lãnh thổ nước mình (bạn bè tôi ởnướcngoài cũngháohức lắm, cũng bằng mọi cách để xem các trận đấu, cũng phất cờ trên ban công căn hộ, cũng “đi bão” trên phố theo kiểu của họ). Những cuộc đi bão như thế đã diễn ra từ đầu năm, sau kỳ tích của đội tuyển U23 ở giải U23 châu Á, đã kéo dài đến tận mùa Thu, khi đội tuyển Olympic lần đầu tiên trong lịch sử lọt vào đến bán kết AsianGames và rồi bùng nổ trong những rừng cờ hoa rực rỡ những đêm tháng 12, khi chúng ta đoạt chức vô địch AFF Cup sau 10 năm chờ đợi. Mà những cuộc ăn mừng AFF Cup ấy, xem ra vẫn có vẻ “nhẹ nhàng” hơn các cuộc vui hồi tháng 1, khi hàng vạn người Hà Nội đổ ra chật kín các con đường đón mừng đội tuyển (vừa thua trận chung kết!) trở về như những người hùng. Một đồng nghiệp của tôi bảo rằng, sở dĩ như thế là vì hồi đầu năm 2018, chiến công vào đến chung kết U23 Châu Á là điều kỳ diệu, không tưởng, điều không một ai có thể hình dung ra trước khi trái bóng của giải đấu cấp châu lục ấy lăn, nên người ta vui sướng tột cùng và ngấu nghiến hạnh phúc nhỏ nhoi ấy như thể sau đó sẽ không cònđược“đi bão”nữa. Chức vô địch AFF Cup đơn giản không phải là một chiến công vĩ đại nữa, mà làmột sự khẳng định của những gì mà người hâm mộ đã từng hy vọng. Đấy là chiến thắng vừa tầm chúng ta, đúng với đẳng cấp của bóng đá Việt Nam trong khu vực Đông Nam Á. Những gì ở ngoài đấu trường khu vực là một thế giới khác, thế giới của những ước mơ. Nhưng với một người như ông Park Hang Seo, thì không phải là không thể. Vươn ra châu lục là điều chúng tamong đợi. Cậu bạn nói đúng. Nhưng đã là niềm vui thì trước sau cũng vẫn cứ vui, vấn đề không phải là nhiều hay ít, mà là đến bao giờ, và những câu hỏi ngay tức khắc ập đến với tôi ngay khi chứng kiến lễ đăng quang rực rỡ trên sân Mỹ Đình: liệu những cuộc vui thế này có sớm kết thúc, và làm thế nào để kéo dài mãi những niềm vui bất tận? Đấy chính là câu hỏi mà những người hâmmộ có thể sẽđặt ra với nhữngngười cóchức trách trong việc phát triển bóng đá nước nhà. Chính họ mới là những người nắm câu trả lời, và HLV Park Hang Seo và các học trò của ông là một phần hiện thực của những hồi đáp. Nỗi lo lắng là có thật, dù sự tự tin đã được xây lên từ những thành công của các lứa đội tuyển dưới tay ông Park thật sự đã củng cố tình yêu trong lòng người hâm mộ. Nhưng nỗi lo lắng vẫn tồn tại, bởi sau đỉnh cao là rất nhiều những nỗ lực để không đi xuống, bởi đã từngcómột chukỳ10năm trong bóng đá Việt Nam, với những khoảng tối, thất bại, vô số scandal, và cả cảm giác bị phản bội trong lòng người hâm mộ trong những năm xen kẽ giữa các đỉnh 1998 (chung kết), 2008 (vô địch) và 2018 (vô địch). Làm thế nào để không phải đợi thêm 10 nămnữa chomột đỉnh cao mới? Đương nhiên, lứa cầu thủ hiện tại dưới tay HLV Park Hang Seo khiến chúng ta yên tâm. Chưa khi nào bóng đá ViệtNamsảnsinhranhiềucầu thủhayđến thế, khiếnmỗi lần ông Park loại bỏ một ai đó sau những lần triệu tập đều làm người hâm mộ tiếc nuối, thậm chí tranh cãi. Khả năng cầm quân của ông Park cũng là một sự đảm bảo cho việc tiếp nối những thành công, trong khi lứa cầu thủ hiện tại cũng có thể toả sáng thêm nhiều năm nữa. Nhưng câu chuyện của một nền bóng đá không phải là ở các lứa tuyển thủ, không nằm ở các lứa đội tuyển, từ tuyển trẻ cho đến đội tuyển quốc gia. Đấy chỉ là cái ngọn, làkếtquảcủacảmột quá trìnhđào tạo lâudài trước đó ở các đội bóng, các trung tâm đào tạo cầu thủ trẻ. Lứa đang nổi, đang thành công hiện tại không thể không có sự bổ sung, kế cận từ lứa tiếp theo, một cách liên tục từ tuyến sau. Câu chuyện thành công chỉ có thể được tiếp nối bằng những dòng máu mới. Logic là thế. Nhưng liệu lứa cầu thủnối chân họ có đủ xuất sắc để tiếp nối họ không, liệu những tài năng trẻ tiếp theo có dồi dào và xuất sắc như lứa Quang Hải, Văn Đức, Văn Hậu đang toả sáng không? Bóng đáViệt Nam đã không xây nhà từ nóc như thời HLV Alfred Riedl Để những đỉnh cao tiếp nối đỉnh cao Không nghi ngờ gì nữa, 2018 là năm đẹp nhất của bóng đá Việt Nam về mặt thành tích, xét trên cấp độ các đội tuyển. Chiếc Cúp vô địch AFF 2018 không chỉ là kết thúc đẹp đẽ của một năm thành công, mà chính là sự khẳng định của một con đường đã đi, đang đi và sẽ đi đầy đúng đắn: bóng đá xây nhà từ móng. TRƯƠNG ANH NGỌC (Nhà báo, Bình luận viên thể thao)
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==