Ngày Nay số 255-256-257
13 NGAYNAY.VN MUÔNMÀUCUỘCSỐNG Số255+256+257 - ThứNăm, ngày 31.12.2020 mình cũng ở được, ít ra còn có nơi chui vào”. Chi tiêu dè dặt, ăn uống tiết kiệm nhưng khi được hỏi có thường xuyên về thăm gia đình hay không thì chị Nhài nhanh chóng lắc đầu. Theo chị Nhài, hầuhết nhữngngười bán hàng rong xa quê như chị đều không mấy khi về thăm nhà. Họa hoằn lắm thì năm về 1-2 lần, chỉ khi nào nhà có công có việc quan trọng hoặc đếnTết thì chị về. Bởi,“mỗi lần về quê rất tốn kém, làm quần quật cả mấy tháng chỉ một chuyến về quê coi như hết vốn làmăn”. 7 năm qua đi, chị Nhài ít nhiều cũng đã quen với công việc này, quen với nếp sống vất vả, xô bồ ở Thủ đô. Ước mong lớnnhất của chị bâygiờ là dành dụmđủ tiền để về sửa lại nhà. “Tuy lao động chân tay nhưng tôi cũng kiếmđược đồng ra đồng vào. Làm việc này thì chỉ cần chăm chỉ, chịu khó, trừ ăn uống và thuê trọ, tôi dànhdụmmỗi tháng cũng được dămba triệu. Ở quê làm bao giờ cho ra, tôi cố dành ít tiền để mua ngói lợp lại mái nhà đã hỏng. Tết đến nơi rồi”, chị Nhài nói. Liêu xiêu trong bóng chiều đô thị Cứ vào cuối mỗi buổi chiều, khi đường phố đã lên đèn, trên khắp các tuyến đường của khu vực nội thành Hà Nội, chúng ta thường bắt gặp hình ảnh những công nhân vệ sinh môi trường oằn mình đẩy những chiếc xe chất đầy rác đến nơi tập kết để chuyển lên xe ô tô đưa về bãi rác. Hành trình thu gom rác của họ dường như không ngơi nghỉ, phải quét dọn, lượm lặt tất cả các loại rác để trước khi bình minh lên, đường phố đã sạch sẽ, tinh tươm. Chị Trương Thị Cúc (công nhân Công ty CP Môi trường và Dịch vụ đô thị Vĩnh Yên, phụ trách thu gom rác thải trên đường Hoàng Quốc Việt) chia sẻ: “Vào nghề cũng ngót 10 năm, cứ khoảng 17h30 hàng ngày, tôi cùng đồng nghiệp củamình đẩy xe đến tuyến đường được phân cuối năm công để quét dọn, thu gom rác. Nó không chỉ là lá cây, túi ni lông, mà còn là cơm thừa canh cặn, rác sinh hoạt gia đình và đủ thứ trênđời các gia đình vứt bỏ... Tất cả được chất hết lên xe rác, đẩy đến bãi tập kết để xe của công ty tới chở đi”. Dáng người nhỏ nhắn, nhưng mỗi tối chị Cúc phải đẩy 8-10 xe rác đến điểm tập kết và đợi đến 10 giờ đêm, khi rácđượcdọnsạchsẽmớiđược về nhà. Nhưng khôngphải lúc nào 10 giờ cũngđược nghỉ, có hômcòn phải đến tận11-12giờđêm mới về vì rác quá nhiều, quét dọn không xuể, nhất là những đêm trời mưa to gió lớn, rác thải, lá cây, cành cây gãy rụng nằm ngổn ngang. Những hôm trời nắng, rác bốcmùi, bịt mấy lớp khẩu trang nhưng vẫn vô cùng khó chịu. Còn trời mưa, đường trơn, xe rác bị đổ tung tóe, mấy chị em lại lúi húi quét dọn. Công việc dọn vệ sinh tưởng chừng như đơn giản, nhưng ẩn chứa trong đó là sự nhọc nhằn, vất vả trăm bề và những nguy hiểm luôn cậnkề.“Mỗi nghề sẽ cónhững vất vả riêng nhưng tôi đến với nghề này là do cái duyên và do ý thức của bản thân với Cũng theo chị Cúc, tuy nghề quét rác cực nhọc là vậy, nhưng điều đáng buồn nhất vẫn là ý thức củamột bộphận người dân chưa cao. Trên các tuyến phố, dù số lượng thùng rác được đặt khá nhiều, song người dân vẫn thản nhiên chất rác thành đống ngay dưới chân thùng. Hoặc bỏ ven vệ đường trông rất nhếch nhác, mất mỹ quan và gây ô nhiễmmôi trường. “Quả thật, nhiều lúc tôi cũng thấy khó hiểu vì hành vi của một số người dân. Mặc dù xe thu gom rác ngay trước mặt, họ vẫn cứ vô tư ném rác xuống mặt đường. Khi nhắc thì họ to tiếng, nói rằng mình đã đóng tiền thì đổ rác ở đâu chẳng được, còn dọn rác là công việc của các chúng tôi; đã lĩnh lương rồi thì phải làm hay có đổ rác ra thì các bàmới có việcmà làm...”, chị Cúc nói. Điều mà chị Cúc mong mỏi nhất là người dân cần ý thức hơn trong việc thu gom rác thải và sự tôn trọng của họ đối với nhữngngười làmnghề quét rác như chị. “Trong cuộc sống hàng ngày, chỉ cần mỗi người dân tự ý thức bảo vệ môi trường một chút, không vứt rác bừa bãi xuống lòng đường, hè phố thì sẽ góp phần giảm đi bao nhiêu nhọc nhằn, vất vả cho những công nhân quét rác như chúng tôi, được thêm chút thời giannghỉ ngơi trong công việc không kém phần độc hại này”, chị Cúc mong mỏi. n cộng đồng. Nghề đã chọn mình rồi thì việc quan trọng nhất là phải hết lòng, tận tụy với nó, đừng quản ngại khó khăn. Vì vậy, trong công việc, tôi luôn tâm niệm rằng, công việc của mình là quét hết rác chứ không phải làm hết giờ”, chị Cúc tâmsự. Làm nghề này, chị Cúc cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, vào những ngày lễ, Tết, khi mọi giađìnhnhộnnhịpchuẩn bị sắm sửa, lên kế hoạch du lịch cùng gia đình thì chị vẫn miệt mài quét dọn để phố phường luôn sạch sẽ. Thậm chí, có những năm, chị Cúc phải đón giao thừa ngoài đường cùng những “bạn đồng hành” là chổi, xẻng xúc rác và xe chở rác. “Những lúc như vậy, tôi thấy tủi thân vô cùng! Người ta thì được quây quần bên gia đình, cùng nhau cười đùa vui vẻ, chuẩn bị mâm cúng giao thừa, chào đón nămmới nhưng tôi thì không”, chị Cúc trải lòng. Chị Cúc cho biết, càng vào những dịp lễ, Tết thì công việc của những người công nhân vệ sinh môi trường lại càng thêm bề bộn, vất vả bởi những ngày như vậy, lượng rác thải sinh hoạt thải ra rất lớn. “Làm công nhân quét và thu gom rác như chúng tôi, ngày bình thường thì hầunhư đã không có ngày nghỉ rồi, chứ đừng nói chuyện ngày lễ, Tết. Chỉ cần nghỉ một buổi, rác sẽ tràn ngập đường phố”, chị Cúc bộc bạch. Nhờnhữnggánhhàng rongmà cuộc sống củanhữngngười xaquêbớt khổ. Chị Cúc đang cầnmẫnquét dọnnhữngmảnh rác vươngvãi rađường. Tuy lao động chân tay nhưng tôi cũng kiếm được đồng ra đồng vào. Làm việc này thì chỉ cần chăm chỉ, chịu khó, trừ ăn uống và thuê trọ, tôi dành dụm mỗi tháng cũng được dăm ba triệu. Ở quê làm bao giờ cho ra, tôi cố dành ít tiền để mua ngói lợp lại mái nhà đã hỏng. Tết đến nơi rồi”. Chị Phạm Thị Nhài
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==