Ngày Nay số 258
NGAYNAY.VN NHÂNVẬT 66 - Anh đã đến với việc anh đang làm hiện nay như thế nào? Ông Nguyễn Đắc Văn: Tôi sang EU & Đức từ năm 1989. Sau đó một thời gian tôi mở 1 nhà hàng Việt Nam, thay vì nhà hàng Tàu, Nhật hayThái như“mốt”lúcđó. Nhà hàng Việt Nam của tôi ở rất gần CLB Đức, khách hàng của tôi có nhiều cầu thủ, các nhà quản lý, môi giới. Tôi rất thích bóng đá, và tôi chơi thân với 1 số tuyển thủ Đức, Áo, Balan... tôi cũng đọc sách về các nhà môi giới hàng đầu thế giới như Jorge Mendes hay Mino Raiola. Đóđều lànhữngngười xuất thân từnghề làmdịchvụ, như tôi. Năm 2015, ca sĩ Tuấn Hưng sang Đức diễn, tôi tổ chức show ở thành phố tôi đang sống. Vô tình, tôi đặt phòng khách sạn cho Tuấn Hưng trong khuôn viên dịch vụ củamột CLBbóngđá.Tuấn Hưng nói với tôi, bóng đá Việt Nam cần người như anh, hãy quay về và làm gì đó. Tôi ngần ngại, vì mình có biết gì về công việc đó đâu. Nhưng TuấnHưngđộng viên cứ vềđi, cậu ấy sẽ giúp đỡ. Sau đó tôi mới đi đi về về, tìmhiểu bóng đáViệt Nam, để thấy rằng đây là một thị trường mở và chưa ai làm. Năm 2016, Liên đoàn bóng đá Việt Nam cần tìm một giám đốc kỹ thuật. Lúc đó, một khách quen của tôi tại Đức là ông Jurgen Gede đến ăn và nhờ tôi tìm xem có việc gì ở châu Á không, vì ông thích bóng đá châu Á và vừa nghỉ ở Iran xong. Đó chính là vụ kết nối đầu tiên của tôi, rất duyên, và mối lương duyên đó vẫn kéo dài cho đến nay (một lúc sau, quả nhiên ông Jurgen Gede gọi điện nói chuyện phiếm với anh Đắc Văn khi chúng tôi còn đang nói chuyện dở). Năm 2017, tôi quyết định bánnhà hàngởĐức và vềViệt Nam tập trung với bóng đá toàn thời gian. Những thành công tiếp nối thành công từ năm 2017, và tôi rất hạnh phúc. - Anh có vấp phải những tàn dư “tiêu cực” của cách làm bóng đá trước đây không, anh nhìn nhận việc “tiêu cực” trong bóngđánhư thếnào? Ông Nguyễn Đắc Văn: Tôi nghĩ chuyện tiêu cực ởđâu cũng có. Nhưng nếu chúng ta nhìn vào mặt tích cực, khi bóng đá chuyên nghiệp hơn, các cầu thủ có thu nhập cao, đồng tiền kiếm thoả đáng và minh bạch thì rất khó mua được họ. Các cầu thủ bây giờ, ở cấp đội tuyển thì họ là tài sảnquốc gia, chạm đến họ là không đơn giản. Một cầu thủ thi đấu tốt hiện nay có thể tổng thu nhập rất tốt hàng tháng, bên cạnh đó là những hợp đồng quảng cáo lớn. Mua họ? Mua thế nào? Vài trăm triệu, so với dòng tiền họ đang có rất ổn định. Thu nhập đàng hoàng, họ có xe, có nhà, rất ổn định rồi. Đâu đó có những cầu thủ sa ngã, tôi nghĩ vẫn có, nhưng đã ít hơn rất nhiều. Cho đến giờ phút này, tôi chưa từng có “lời đề nghị khiếm nhã” nào. Nhưng tôi tiếp xúc với nhiều cựu danh thủ, họ nói với tôi: “Nếu thời của em mà có những người như anh thì có thể sự nghiệp đã rất khác rồi”. Dĩ nhiên chuyện cá độ lại là thế lực khác, bản thân tôi cũng chỉ là một cá nhân, không thể dám nói tạo ra sự xoay chuyển. Nhưng bóng đá phát triển đi lên, được sự quan tâm của cộng đồng, rồi sự quản lý của Nhà nước, sự can thiệp của cơ quan công an, những yếu tố tiêu cực sẽ ít dần đi. Em ký hợp đồng quảng cáo hàng tỷ đồng, sao emphải bán độ? - Trước và sau “Thường Châu”,mọi thứ thayđổi thếnào vậyanh? Ông Nguyễn Đắc Văn: Khủng khiếp. Tôi kể với anh chuyện có thật. Trước giải đấu ở Thường Châu, tôi cùng cả đoàn tuyển thủ quốc gia đi vào một trung tâm thương mại lớn, vàkhôngmột ai nhận ra. Khi đó tôi rất ngạc nhiên, tự hỏi tại sao lại như thế, bởi vì ở nước ngoài, chỉ cầnmột tuyển thủ ra đường là người ta xúm vào đông nghịt. Nhưng sau trận Thường Châu,mọithứthayđổi.Quang Hải, Tiến Dũng ra đường thì bà bán trứng vịt lộn hay cô bán trà đá cũng kéo vào chụp ảnh, và họ đi qua đường là tắc đường. Lúc đó, lại xuất hiện một tư duy rằng họ là những người hùng, họ cốnghiến cho Tổ quốc, thì họ không được làm giàu. Nhưng tôi lại hỏi, bây giờ 1 cầu thủ, fan của họ rộng hơn tất cả các ngôi sao ca nhạc, bởi vì không phân chia lứa tuổi, vùng miền hay trình độ, ai cũng yêu mến họ. Bởi vậy, rất nhiều thương hiệu muốn dùng hình ảnh tuyển thủ quốc gia để làm quảng cáo. Đến đây thì xin hỏi là ai định giá các cầu thủ? Tôi nghĩ, nếu các ngôi sao ca nhạc đến một sự kiện có thể nhận 5.000 – 10.000 đô, thì tại sao các cầu thủ lại không được nhận như thế? - Trong khi mức thù lao đó trước giờ là định kiến, tự ước lượng… Ông Nguyễn Đắc Văn: Đúng vậy, đó là tư duy định kiến. Tại sao không? Tại sao cầu thủ không được nhận thù mình đã làm được. Chuyện cầu thủ đó có thành công hay không, đó lại là chuyện khác. “Đen” một cái, nó dính đến COVID nên nhiều dự tính của mình không đạt được. Nhiềumục tiêu của tôi đặt ra bây giờ bị xem là điên rồ. Thứ nhất, tôi muốn sau này đem được nhiều cầu thủ ra nước ngoài hơn. Thứ hai, đặt mục tiêu Việt Nam sẽ tham dựWorldCup.Trước đây, vòng chung kết WC chỉ có 32 đội, nhưng nếu không có gì thay đổi FIFA sẽ thay đổi luật từ năm 2026 sẽ có 48 đội. Riêng Châu Á khi đó có 8 vé rưỡi, thì cơ hội của Việt Nam hoàn toàn có. Với điều kiện chúng ta chung tay, từ chính phủ, các ông bầu, các trung tâm đào tạo... như cách Nhật Bản, Hàn Quốc đã từng làm thành công. Nếu cầu thủ Việt Nam chỉ loanh quanh trong nước thì mãi mãi trình độ ở mức đó. Nhưng nếu cầu thủ của chúng ta được đến với những lao quảng cáo, và thù lao lớn? Tôi nghĩ đây là câu chuyện các bên đều có lợi, việc nọ liên quan đến việc kia. Từ việc chú trọng xây dựng fan club, lôi được họ đến sân. Khán giả đến sân đông đảo, khán giả thích. Các nhà tài trợ nhìn thấy khán giả đông, thì họ cũng thích. Rồi các cầu thủ thi đấu thấy khán giả đông cũng thích chứ. TV quay lên cũng thích hơn, đẹp hơn. Rồi từ đó lại ra lương, ra thưởng của các cầu thủ. Tất cả cùng vui. - Thứ tưởng thưởng thú vị nhất của lịchsử, đó lànókhông thay đổi được. Anh đã ghi tên mình vào lịch sử bóng đá Việt Nam với nhiều thứ “đầu tiên”. Anh có tự hào không, chẳng hạn như với việc đưa được những cầu thủ Việt Nam đến những môi trường bóng đá hàngđầu thếgiới. Ông Nguyễn Đắc Văn: Tôi rất tự hào với những gì Hãy gọi là một Quan điểm của tôi, bóng đá phải tự nuôi được nó. Nó không sống bằng 1-2 nhà tài trợ, phải là hàng trăm nhà tài trợ, phải xã hội hoá bóng đá. Ông Nguyễn Đắc Văn
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==