Ngày Nay số 267
NGAYNAY.VN GHI CHÉP 13 Số267 - ThứNăm, ngày 25/3/2021 của đối tác. Bền bỉ không bỏ cuộc để hôm nay có một doanh nhân tri điềnVõ Quan Huy như một nét vàng son, là biểu tượng đáng tự hào của nhà nông khắp cả nước. Ở tuổi 66, mái đầu đã bạc trắng từ lâu, đã nếm đủ ngọt bùi, cay đắng, thất bại, thành công, nhưng đối với ông, mỗi lần bắt đầu nuôi trồng một thứ gì mới, đó đều là một lần khởi nghiệp từ đầu, và mỗi lần khởi nghiệp là mỗi lần đầy trân trọng, nghiêm túc. Và với ông, thành công chỉ đến với những ai làm việc nghiêm túc và thật sự yêu công việc mình làm. Nói đến gia đình mới biết, dân chơi cầm vô lăng Ford Ranger bạc tỷ này có hai người con trai. Hai người con là cả niềm tự hào, là tất cả vốn luyến của nả mà ông có trong cuộc đời này. Mang trong mình dòng máu thuần nông dân từ cha, trượng phu một túi kinh luân nhưng cả hai đều chuyên tâm hướng về nghề nông theo cách riêng. Một người tốt nghiệp đại học Nông Lâm rồi về bản xứ phụ giúp gia đình canh nông, một người du học ở New Zealand - quốc gia có cơ sở kinh tế nông - công nghiệp phát triển hàng đầu thế giới, lo liệu rất nhiều cho doanh nghiệp của cha trong khâu tài chính và xuất khẩu. 3 . Nắng mùa này phóng khoáng giòn rụm, cảm giác như mọi ảnh vật đều được tô vẽ thêm nét vàng tươi. Chia tay Đồng Tháp Mười, không có núi non hùng vĩ, chẳng có thắng cảnh ngợp lòng, chỉ có sau lưng là san sát ruộng đồng cò bay thẳng cánh, nắng chiều ươm ươm những bông lúa cúi đầu và một trời chuối bạt ngàn xanh tươi theo gió rì rào chia tay người viễn khách. n nào mà ngay lập tức một bước giàu ngay; phải can qua, phải cười phải khóc… mà ông dường như cũng đang rất tự hào: “Có chứ, tôi là một tỷ phú nông dân!”. 2 . Chiếc Ford Ranger cam băng qua con đường tung bụi trắng xóa. Dân chơi Võ Quan Huy tự cầm lái đưa chúng tôi đi thăm vườn chuối. Từ lâu, hình ảnh người đàn ông tóc bạc trắng với khuôn mặt hồn hậu lái xe thăm vườn dường như đã quá quen thuộc với người dân nơi đây và càng không xa lạ với những nhân công làm vườn. Xe dừng, theo ông đi sâu vào vườn, những thân chuối tròn lẳng, xanh mơn, xếp hàng thẳng tắp rì rào đón chào khách. Ông gọi một người làm vườn, hỏi thăm “Mày với thằng X. còn hẹn hò không?” Cô gái cười bẽn lẽn, quay đi tiếp tục công việc. Có hàng trăm nhân công đang làm việc cho trang trại của ông Huy, họ được chia ra các bộ phận chăm sóc cây chuối, thu hoạch chuối, nhân công nhà xưởng, chế biến… Nghe hỏi về “chú Huy”, đôi mắt ai cũng long lanh rực sáng, họ kể về ông chủ dân chơi này nhiều lắm, kể chuyện tạo công ăn việc làm, thu nhập ổn định cho họ, lại kể về một ông chủ thân thiện, tận tâm đôi khi có khó chịu vì tính chất công việc nhưng luôn giữ một trái tim hiền hoà, lương thiện, bao dung với mọi người. Lần đầu tận mắt chứng kiến một trang trại xanh – sạch – đẹp bát ngát trước mắt toàn chuối là chuối, chúng tôi thi nhau hỏi thăm về chuyện điền viên, hỏi nhiều đến mức không còn nhớ đâu là chủ đề chính khi đến đây. Cả chủ lẫn khách đều như ngấm rượu sâu hơn dưới gió chiều man mát. Nhớ đâu, hỏi đấy. Nghe điều gì, chép lại điều ấy… Ông Huy bắt đầu trồng chuối từ năm 2014 rồi đăng ký thương hiệu Fohla (Fruit of Huy Long An) từ giữa năm 2015, những năm đầu, công ty đã xuất khẩu được trên 4.000 tấn. Trong đó, thị trường khó nhằn như Nhật Bản chiếm 40%, còn lại là thị trường Trung Quốc và lân cận. Không chỉ vậy, các thương gia ở Dubai đã tìm về tận vườn của ông Huy kiểm tra, đánh giá và ký một số hợp đồng dài hạn để đưa Fohla có mặt tại các nước thuộc khu vực Trung Đông. Thành công hôm nay của ông đổi bằng những lần cay đắng thất bại, bằng những đêm thao thức nghĩ ra một lối đi riêng cho nông nghiệp, từ những cái lắc đầu từ chối câu chuyện nhà nông bằng thanh âm hào sảng đặc trưng Nam Bộ. Nói thế nào cũng phải khẳng định dân chơi Võ Quan Huy là người khiêm tốn. Khiêm tốn nhưng không theo kiểu dè dặt kiệm lời, dân chơi thích nói về quá trình làm giàu của mình và diễn giải theo kiểu phóng khoáng, tự hào của riêng ông. Chuối ông trồng, ông không tự khen mà mời người ta thưởng thức rồi rút ra kết luận. Phải thơm ngon như thế nào, phải an toàn, đảm bảo thế nào mới du nhập được vào thị trường khó tính như Nhật Bản. Chúng tôi biết, ông muốn nói đến điều ấy nhưng trong một chừng mực nào đó, ông chỉ lẳng lặng nở nụ cười đầy tự hào. Cũng như khi được hỏi, “Làm nông có giàu được không?” ông nhìn chúng tôi, lại cười mỉm. Cái cười chất chứa ẩn ý, nửa như muốn nói cũng thăng trầm lắm. Có nghề nào không phải lên thăng xuống trầm, có nghề thế, nhưng đùng một cái tới năm 2000, ông buộc phải dứt tình với cây mía bởi Hiệp định AFTA và nhận thấy tình hình lúc bấy giờ đường nhập khẩu tràn ngập thị trường, quyết định chia tay với mía để chuyển sang chuối. Và rồi, như đã biết, có một “vua chuối” hôm nay của vùng Đồng bằng sông Cửu Long và dường như là khắp cả nước. Khuôn mặt hồng hào tươi roi rói và lại nói tiếp Võ Quan Huy Chuối ông trồngphải thơmngonnhư thếnào, phải an toàn, đảmbảo thếnàomới dunhậpđược vào thị trườngkhó tínhnhưNhật Bản. “Làmnôngcógiàuđược không?”ôngnhìnchúng tôi, lại cườimỉm. Cái cười chất chứanhiềuẩný, nửanhư muốnnói cũng thăng trầm lắm...màôngdườngnhư cũngđang rất tựhào“cóchứ, tôi làmột tỷphúnôngdân!”.
Made with FlippingBook
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==