Ngày Nay số 437

Cô giáo nay đã 84 tuổi, tay đã run, chân đã chậm, mỗi ngày vẫn bắt xe ôm đến lớp, dùng chính tiền lương hưu để dạy chữ chonhữnghọc sinh vì nhiều lýdochưa thểhọc trong trường lớp thông thường. Lớp học 15m² ấy, suốt 30 nămqua, đang lặng lẽ làmmột việc có ý nghĩa lớn: Đưa những học trò ấy trở lại con đường học tập. Một lát cắt giáo dục khác biệt Cô Nguyễn Thị Côi, sinh năm1941, từng làHiệu trưởng Trường Tiểu học Hoàng Văn Thụ, HàNội.Tốt nghiệp trường Sư phạm từ năm 1959, cả đời cô gắn bó với giáo dục, và dường như sau khi nghỉ hưu, tình yêu với nghề lại nở rộmột cáchmãnh liệt nhất. Năm 1994, khi UBND quận Hai BàTrưng kêu gọi mở lớp học cho trẻ lang thang, cơ nhỡ, cô là người đầu tiên xung phong. Nhưng các em không đến lớp, vậy là cô lặng lẽ đi tìm từng em. Cô lặn lội đến từng khu nhà trọ, từng “xóm liều”, gặp những em nhỏ bán báo, đánh giày, thuyết phục từng gia đình để các em được đến lớp. Có em có người thân vi phạmpháp luật, mẹ đãmất, cóemsốngvới ôngbàgiàyếu. “Quyền được học là quyền hiển nhiên, không ai được từ chối,”cô nói. Không bảng điểm, không giáo án cứng nhắc, không đồng phục, không áp lực thành tích. Học sinh từ 10 đến hơn 40 tuổi, nhiềuhọc sinh bị khuyết tật, thiểu năng quần áo ấm cho các em khi đông về. Một phụ huynh xúc động nói: “Nếu không có cô Côi, con tôi có thể không bao giờ biết đọc, biết viết.” Hành trình dạy chữ và triết lý giáo dục nhân bản Không có một giáo trình chung nào ở lớp học này. Mỗi học sinh là một thế giới riêng, một ngăn kéo ký ức, tâm lý, tổn thương và khao khát đượcmở ra theo cách rất riêng. Thay vì áp dụng công thức đồng loạt, cô Côi chọn cách lắng nghe, quan sát và cảm nhận từng em, em viết được thì học ghép vần, em chưa biết nói thì học phát âm qua hình ảnh, em không ngồi yên được thì học cách giữ im lặng 5 phút đầu buổi. Sự linh hoạt ấy khôngphải là tùy tiện, mà là một dạng“thiết kế giáo dục theo cá nhân hóa”. Không phải em nào cũng dễ dàng bắt nhịp với việc học. Có emphải mất đến ba tháng mới nhớ được trọn bảng chữ cái, có em chỉ chịu ngồi vào bàn khi được dỗ dành bằng một viên kẹo nhỏ. Nhưng bất kể học bao lâu, dù kết quả ra sao, cô Côi không bỏ cuộc. trí tuệ, tự kỷ, hoặc chưa từng có giấy khai sinh, đều được chàođón. Có emmất cả tháng chỉ để nhớ một chữ cái, có em chỉ ngồi im hoặc la hét suốt buổi học. Nhưng không ai bị loại trừ. Ở đây, mọi người đều có một chỗ ngồi và được gọi là học trò. Cô giáo Côi không nhận lương, không có phụ cấp. Suốt 30 năm, đều đặn 5 buổi/tuần, cô đến lớp, mang theo sách vở, vài viên kẹo thưởng, cái bánh mì nhỏ. Có lúc, cô còn bỏ tiền túi trả tiền thuê trọ giúp học trò, đi xin Giữa Thủ đô tấp nập, tại Nhà văn hóa khu dân cư số 2 phường Hoàng Mai có một “lớp học linh hoạt” luôn sôi nổi. Lớphọcđặcbiệt 15m² MINH NGỌC Dướimái lớphọc nhỏấy, cả côvà tròđềukiên trì từngbước. Ảnh: TuấnMinh. CôCôi kiên nhẫnkèmcặp từnghọc sinh theonăng lực riêng. Ảnh: KhánhAn. Ởtuổi 84, côgiáo Côi vẫnđềuđặn soạnbài, ghi chép và chuẩnbị cho từngbuổi học. NGAYNAY.VN 6 CHUYÊNĐỀ Số437 | ThứNăm, ngày 10/7/2025

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==