Ngày Nay số 437

Chính sự kiên nhẫn ấy đã tạo ra một không gian giáo dục không dựa trên điểm số hay tiến độ, mà dựa trên sự gắn bó và tiến bộ của từng cá nhân, dù nhỏ đến đâu. Với cô giáo Côi, giáo dục không phải là việc nhồi nhét kiến thức, mà là quá trình đồng hành và chữa lành. Có em từng la hét, đập ghế, không hợp tác, nhưng cô không trách phạt. Chỉ đơn giản đặt tay nhẹ lên vai em và nói: “Con không cần học giỏi, chỉ cầnconởđây là tốt rồi.”Câu nói tưởngnhưgiảndị ấy chính là một thông điệp chứa đựng sự thấu hiểu, ghi nhận và tin tưởng, ba yếu tố này có thể giúp những học sinh dễ bị tổn thương vượt qua được mặc cảmvà rào cản nội tâm. CôCôi hiểu, với nhữnghọc sinh đặc biệt, cảm giác bị từ chối, bị chê bai hoặc thất bại lặp đi lặp lại dễ dàng khiến các em khép lòng. Vì vậy, lớp học của cô khôngphải là nơi“đánh giá”mà là nơi“đón nhận”. Có cậu học trò gần 30 tuổi từng đi nhặt ve chai, người từng không biết mặt chữ, nay là lớp trưởng, dõng dạc hô to: “Cả lớp, đứng. Chúng con chào cô ạ!”. Đó không chỉ là một nghi thức, mà là minh chứng cho sự tự tin dần trở lại. Ngoài chữ nghĩa, lớp học còn dạy kỹ năng sống, điều tưởng nhỏ nhưng lại là chìa khóa để các em hòa nhập cộng đồng. Từ cách rửa tay, đi xe buýt, đến giữ vệ sinh cá nhân, nấu ăn, cảm ơn, xin lỗi... Từng hành động, từng quy tắc ứng xử đều được cô giáo Côi hướng dẫn cặn kẽ, như người mẹ dạy con nhỏ. Có em từng phải ngồi xe đẩy, giờ đã biết tự đứng lên, tự rót nước, cúi đầu chàongười lớn. Nhữngviệc ấy, với trẻ bình thường có thể chỉ mất vài tuần, nhưng với học trò của cô, là hành trình của năm, thậm chí cả tuổi thơ. Và cô giáo Côi đi trọn hành trình ấy cùng các em, không bỏ ai lại giữa đường. Như trường hợp của em Khánh Linh, cô bé sinh năm 2007, bị thiểu năng trí tuệ, bị bố bỏ rơi từ nhỏ, thể chất yếu, không kiểm soát được hành vi. Giờ đây, dưới sự dạy dỗ nhẹ nhàng mà kiên định, Linh đã biết phụ giúp mẹ việc nhà, biết chào hỏi người lạ, và có thể thì thầm chia sẻ ước mơ: “Emmuốn làmbác sĩ để khám bệnh cho mọi người.”Ước mơ ấy, dẫu có xa vời, nhưng tại lớp của cô giáo 84 tuổi Một tìnhnguyệnviênđanghỗ trợhọc sinh trong lớp. CôgiáoNguyễnThị Côi trongmột buổi dạy học tại lớphọc đặc biệt. Ảnh: TuấnMinh. học 15m² này, không ai đánh giá hay cười nhạo. Vì cô Côi biết: khi trẻ em được khích lệ, chúng sẽ tự định hình giá trị của bản thân và nhìn về phía trước, bằngánhmắt tự tin, chứ không phải mặc cảm. Không ít học sinh sau khi học xongởđây đã tiếp tục con đường học vấn tại các trung tâm giáo dục thường xuyên, có em đỗ vào đại học, có em học nghề, tự mở tiệm sửa xe, cửa hàng tạp hóa. Cô Côi vẫn nhớ tên từng người: emHạnh, em Thủy… những đứa trẻ từng bị coi là“vô vọng”, nay đã làmchủcuộc sống.Một sốcòn quay lại thăm lớp, phụ giúp dạy học, mang bánh kẹo đến tặng cô. Với cô, đó không chỉ là những câu chuyện thành công, mà là minh chứng sống cho niềm tin bất biến: Không phải vì các em thiếu năng lực, mà vì các em chưa từng có đủ cơ hội, và thiếu một người đủ kiên nhẫn để đồng hành. Ở lớp học này, mỗi dấu chấm câu trong vở học sinh không chỉ là kiến thức, mà còn là dấu vết của nỗ lực, của nước mắt và cả tình yêu thương. Và mỗi tiếng cười vang lên sau một lần ghép vần thành công, là một chiến thắng, nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, của cả người học và người dạy. Lặng lẽ gieo hạt, bền bỉ chờ mùa Khi đượchỏi vềđiềumong mỏi lớn nhất, cô giáo Côi chỉ cười nhẹ: “Tôi mong có người kế nhiệm, để sau này tôi nghỉ thì các convẫncòn lớpđểhọc.” Lớp học của cô Côi không có máy chiếu hiện đại, không giáo cụ đa phương tiện. Chỉ có vài chiếc bàn cũ, một bảng viết nhỏ, vàmột bà giáo tóc đã bạc, ngày ngày đi đôi giày cũ bước vào lớp. Nhưng chính tại nơi tưởng như đơn sơ nhất ấy, một định nghĩa đầy nhân văn về giáo dục đang được thắp lên: Giáo dục là cách ta nhìn nhận con người. Hiện nay, lớp học đã có thêm các bạn trẻ tình nguyện như Lê Đình Thắng, sinh viên Trường ĐH Sư phạm Hà Nội, hỗ trợ hướng dẫn.“Cô giáoCôi là tấm gương mà em muốn noi theo. Em hy vọng nhiều bạn trẻ sẽ góp sức để những lớp học như thế này không bị gián đoạn,”Thắng nói. Những mô hình cộng đồng như lớp của cô Côi rất cần được lan tỏa bằng sự ghi nhận, hỗ trợ và khích lệ đúng lúc từ chính quyền, ngành giáodục và cộngđồng. Khi đó, sẽ có thêmnhiều ngôi nhàmở cửamỗi ngày, đểnhữngngười có hoàn cảnh đặc biệt được học, được lắng nghe, và được gọi đúng tên. n Cô giáo Côi là tấm gương mà emmuốn noi theo. Em hy vọng nhiều bạn trẻ sẽ góp sức để những lớp học như thế này không bị gián đoạn. Lê Đình Thắng, sinh viên Trường ĐH Sư phạmHà Nội NGAYNAY.VN 7 CHUYÊNĐỀ Số437 | ThứNăm, ngày 10/7/2025

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==