Những trưa hè bên chiếc đài cũ Hơn 10 năm tham gia các hoạt động âm nhạc và diễn xướng dân gian của Câu lạc bộ Đình Làng Việt, tôi không chỉ có cơ hội được học hỏi từ những nghệ sĩ, nghệ nhân gạo cội, mà còn được gặp gỡ và nhìn thấy sự trưởng thành của các bạn trẻ. Nhiều người trong số họ không hoạt động nghệ thuật chuyên nghiệp, mà có một nghề nghiệp khác, nhưng cực kỳ chân thành và sâu nặng với văn hóa dân tộc. Chàng trai gây ấn tượng mạnh đầu tiên là Phạm Ngọc Hữu, một người làm việc trong lĩnh vực tài chính kế toán. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên gặp cậu ở buổi giao lưu của Diễn đàn Hát văn vào tháng 5 năm 2015. Lúc bấy giờ, Hữu mới là một sinh viên mới ra trường. Đến hôm nay, cậu đã trở thành ông bố hai con, và là người đảm nhiệmbộ gõ trong nhóm. Sinh năm 1991 tại một miền quê Ninh Bình, Hữu thả hồn theo những làn điệu dân ca từ chiếc radio vào những buổi trưa hè, phương tiện giải trí duy nhất của những ngày tuổi thơ khốn khó. Khi cậu lên Đại học cũng là lúc Internet bùng nổ mạnh mẽ, Hữu thường mượn máy tính của bạn cùng phòng ký túc xá để tìm kiếm Chèo, Chầu văn…, tải về USB, phát qua những chiếc loa tay rẻ tiền để nghe đi nghe lại. Hữu thích sự rộn ràng của điệu Xá trong Chầu văn, hay cái du dương, buồn man mác trong điệu Chèo “Chinh phụ”. “Em nhớ năm nhất đi tập quân sự, khi cái loa phát nhạc của em chuyển sang bài đàn bầu của thầy Xuân Hoạch, cả phòng nháo nhác tưởng ở đâu có đám ma”, Hữu vui vẻ hồi tưởng. Những chuyến điền dã cùng Câu lạc bộ Đình Làng Việt, anh em chúng tôi hay góp vui vài câu ca điệu nhạc mộc mạc. Từ những ngày đầu còn “gõ loạn tùng phèo”, Hồn dân tộc từ thanh âm đám hiếu Tham gia Đình Làng Việt muộn hơn, nhưng chàng kiến trúc sư tài hoa Hoàng Hữu Hùng nhanh chóng trở thành“nhạc trưởng” của hoạt động âmnhạc và diễn xướng. Sinh năm 1993 tại Vĩnh Bảo, Hải Phòng, “máu” âm nhạc truyền thống trong Hùng đã chảy từ khi cậu còn chưa kịp nhận thức rõ ràng về thế giới xung quanh. Ngay sau nhà là nhà thờ họ, tuổi thơ của Hùng được đánh thức bởi tiếng trống lễ, trống tế vang lên lúc 5 giờ sáng những ngày đông rét mướt. Hùng chia sẻ mình có một sự quan tâm đặc biệt đối với... nhạc hiếu. Trong khi những đứa trẻ khác có thể sợ hãi, cậu lại bị cuốn hút bởi những thanh âm ai oán của đàn bầu trong các đám tang ở làng. Bên cạnh đó, chiếc đài Liên Xô cũ kỹ của bố cùng hình ảnh bác trưởng họ già nua vừa ngồi vót tre đan rổ vừa nghe đài đã vẽ nên trong Hùng một bức tranh quê bình dị và đầy chất nhạc. Năm lớp sáu, Hùng sở hữu nhạc cụ đầu tiên là cây sáo mua tại lễ hội đền Trạng Trình. Nhưng tình yêu lớn tiếng trống của Hữu dần tiến bộ. Đặc biệt là sau khi cô Đoàn Thanh Bình và thầy Vũ Ngọc tham gia dìu dắt, hướng dẫn chuyên môn, Hữu được thầy Ngọc chỉ dạy những kỹ thuật chơi trống đế cơ bản. Cậu cho rằng, một trong những cú hích của bản thân liên quan đến việc Hoàng Hữu Hùng tham gia vào nhóm. Hùng là người khuyến khích cậu học thêm trống cơm và hỗ trợ cậu rèn giũa trống đế. Những buổi biểu diễn mà Hữu nhớ nhất là chương trình “Đêm cuối năm” trong “Tết Việt” ở nhà cổ 87 Mã Mây, chương trình “Dòng chảy” tại Đại học FPT, và đặc biệt là chiếu chèo trên sân khấu Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh trong sự kiện “Tóc Xanh Vạt Áo”. “Lần đầu tiên nhóm được mời vào Nam biểu diễn, quy mô chương trình lớn, do bận công việc nên em không đi cùng cả đoàn mà phải bay vào sau một mình, cả đêm trước em thao thức ngủ được mỗi hai tiếng!”Hữu kể. Người trẻ không quay lưng Nhà văn LÊ XUÂN KHOA Buổi biểu diễn kết thúc trong tiếng vỗ tay cùng những ánh mắt lấp lánh của bà con dưới mái đình làng. Bên cạnh tôi, những nghệ sĩ vừa nâng niu từng lời ca tiếng đàn là những gương mặt thật trẻ trung tràn đầy đam mê và nhiệt huyết. Một chương trìnhbiểudiễn củaCLBĐìnhLàngViệt tại khônggianđình làng. PhạmNgọc Hữu (ngoài cùngbên trái) chơi trốngđế. NGAYNAY.VN 12 CÔNGNGHIỆPVĂNHÓA Sốđặcbiệt
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==