Ngày Nay số 466-476

Thư pháp - Nghệ thuật của chữ và tâm Nếu múa lân là nghệ thuật của chuyển động và âm thanh thì thư pháp là nghệ thuật của tĩnh lặng và chiều sâu nội tâm. Thư pháp ra đời từ nhu cầu ghi chép nhưng dần trở thành hình thức biểu đạt cảm xúc và tư tưởng của con người thông qua chữ viết. Ở Đông Á, thư pháp không đơn thuần là viết chữ đẹp, mà là sự kết hợp giữa tay - mắt - tâm - khí, phản ánh nhân cách và trạng thái tinh thần của người viết. Trung Quốc được xem là cái nôi của thư pháp Đông Á. Từ chữ khắc trên mai rùa, xương thú thời Thương, thư pháp phát triển qua nhiều triều đại với các thể chữ như triện, lệ, khải, hành, thảo. Mỗi thể chữ là một phong cách nghệ thuật với quy luật và tinh thần riêng. Trong văn hoá Trung Hoa, thư pháp là một trong “tứ nghệ” của người quân tử. Một tác phẩm thư pháp được đánh giá không chỉ qua hình thức mà còn qua “khí” - năng lượng tinh thần ẩn chứa trong từng nét bút. Tiếp nhận chữ Hán từ Trung Quốc, Nhật Bản đã phát triển thư pháp thành shodo, nghĩa là “con đường của chữ”. Shodo không đặt nặng sự cầu kỳ mà chú trọng sự cân bằng và tĩnh tại. Người viết shodo coi mỗi nét bút là một hành trình tu tập, nơi tâm trí phải hoàn toàn tập trung và buông bỏ tạp niệm. Trong dịp năm mới, người Nhật thường thực hành kakizome - viết chữ đầu năm - như một cách gửi gắm mong ước và khởi đầu tinh thần cho năm mới. Thư pháp Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Trung Quốc thông qua chữ Hán và chữ Nôm. Trong xã hội phong kiến, thư pháp gắn liền với tầng lớp trí thức, khoa cử và đạo học. Ngày nay, cùng với sự phát triển của chữ quốc ngữ, thư pháp Việt Nam bước sang một giai đoạn mới. Những câu ca dao, tục ngữ, lời chúc Tết được viết bằng chữ Latin nhưng vẫn giữ tinh thần truyền thống đã tạo nên một phong cách thư pháp Việt hiện đại, gần gũi và sáng tạo. Hình ảnh ông đồ cho chữ ngày Tết trở thành biểu tượng văn hoá quen thuộc, thể hiện sự tiếp nối giữa quá khứ và hiện tại. Giữ gìn và phát triển: Thách thức của thời đại Sự phát triển của công nghệ và lối sống hiện đại khiến nhiều giá trị truyền thống đứng trước nguy cơ mai một. Múa lân đòi hỏi không gian, thời gian và sự tham gia của cộng đồng; thư pháp cần sự kiên nhẫn và tĩnh tâm - những điều ngày càng hiếm trong xã hội tốc độ cao. Ngoài ra, sự thiếu hụt nghệ nhân kế thừa cũng là vấn đề đáng lo ngại khi thế hệ trẻ ít quan tâm, các kỹ thuật tinh xảo có nguy cơ bị thất truyền. Tuy nhiên, chính thời đại mới cũng mở ra những cơ hội chưa từng có. Múa lân được đưa lên sân khấu quốc tế, kết hợp ánh sáng, âm nhạc hiện đại, tạo nên những màn trình diễn hấp dẫn hơn. Thư pháp xuất hiện trên nền tảng số, từ máy tính bảng đến mạng xã hội, giúp nghệ thuật này tiếp cận công chúng trẻ. Việc đưa múa lân và thư pháp vào trường học, lễ hội văn hoá, hoạt động du lịch… là cách hiệu quả để nuôi dưỡng tình yêu văn hoá truyền thống. Bảo tồn văn hoá không thể chỉ dựa vào nghệ nhân mà cần sự chung tay của cộng đồng và chính sách văn hoá dài hạn. Khi nghệ thuật truyền thống được nhìn nhận không chỉ là di sản mà còn là nguồn lực văn hoá, chúng mới có thể sống tiếp trong đời sống đương đại. Từ những bước nhảy mạnh mẽ của múa lân đến những nét bút tĩnh lặng của thư pháp, Việt Nam, Trung Quốc và Nhật Bản đã tạo nên một không gian văn hoá Đông Á vừa đa dạng vừa gắn kết. Dù khác biệt về hình thức, cả hai loại hình nghệ thuật đều hướng đến giá trị chung: Nềm tin vào điều tốt đẹp và sự tiếp nối truyền thống. Trong dòng chảy hiện đại, việc giữ gìn và phát triển múa lân và thư pháp không chỉ là bảo tồn quá khứ, mà còn là cách để mỗi dân tộc khẳng định bản sắc và truyền cảm hứng cho tương lai. n Ảnhminhhọa. Khi nghệ thuật truyền thống được nhìn nhận không chỉ là di sản mà còn là nguồn lực văn hoá, chúng mới có thể sống tiếp trong đời sống đương đại. NGAYNAY.VN 77 MUÔN MÀU CUỘC SỐNG Xuân Bính Ngọ 2026

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==