vào.Tôi hay ámảnh tiếngkhóc hờn tủi, ánh mắt hờ hững, tôi sợ các chi tiết nhỏ nhặt. Hồi mới vào nghề, tôi được Sở LĐTB&XHmột tỉnh miền núi giới thiệuđến trung tâmbảo trợxã hội có địa chỉ ngay trung tâm thành phố. Hơn 15 năm trước, các trung tâm này chăm sóc, nuôi dưỡng nhiều nhóm đối tượng, có cả trẻ em, người già, đối tượng chính sách... Lần đó, tôi taycầmmáyảnh, taysẵnsổ bút, luôncười rạngrỡnhìnmọi thứ mới lạ. Một em gái 15-16 tuổi lao vào sờ tay, sờ đồ của tôi, cứ:“Chị, chị...”. Em tươi cười, tôi ái ngại. Cô quản lý, nhân viên chăm sóc dứt khoát đẩy emra, emkhựng lại nhưngem vẫn cười rồi quay vào góc chỗ em vừa đứng. Cảm giác như em quen những hành động đấy rồi. Các cô nói nhỏ “Nó bị HIV đấy”, “Đừng đụng vào”. Hômđó, tôi chỉ viết về các bác có công với cáchmạng. Tôi luôn ám ảnh chi tiết. Họ nuôi các em mà họ sợ, như kiểu virus HIV lây qua da, qua hơi thở. Em mới tầm “Để đi đến tận cùng sự thật, phóng viên có thể gặp nguy hiểm” Chia sẻ về những thuận lợi và khó khăn khi tác nghiệp về trẻ em, nhà báo KimThanh của kênh VOV1 Đài Tiếng nói Việt Namcho biết: Bảo vệ, chăm sóc trẻ em luôn là vấn đề được xã hội quan tâm đặc biệt để dành cho trẻ em sự phát triển tốt nhất. Nhiều năm theo dõi lĩnh vực trẻ em, thuận lợi đó là chúng tôi luôn được tạo điều kiện tốt nhất từ chính quyền địa phương, nhà trường, phụ huynh khi tiếp cận các đề tài về trẻ em, được cung cấp thông tin khá đầy đủ. Khi tiếp xúc với trẻ, dù là trẻ bình thường hay trẻ khuyết tật, tự kỷ, các em đều rất đáng yêu, thật thà, tạo cảm hứng cho chúng tôi có được những bài viết chân thực, xúc động, đem đến cái nhìn xác thực nhất về các đề tài liên quan đến trẻ em, góp phần tuyên truyền về quyền trẻ emmột cáchđầy đủ và rộng rãi, nâng cao nhận thức của xã hội về quyền trẻ em, nhữngđiềunênvà không nên làmđối với trẻ em. Tuy nhiên, những khó khăn mà chúng tôi gặp phải, đó là khi chọn các đề tài nóng về tình trạng bạo lực, xâm hại trẻ em. Nếu phóng viên thiếu hiểu biết về tâm lý trẻ em và Luật trẻ em, rất dễ phạm phải những điều không được làm, gây tổn thương cho các em. Ví dụ như khi đưa tin về những vụ bạo lực, xâm hại trẻ em, có những phóng viên vô tình đưa thông tin chi tiết về các em, đănghìnhảnhtrẻ lênbáo, giật title câu view với mục đích có thêm nhiều người đọc mà không biết rằng, điều này vi phạm quyền riêng tư của trẻ. Đôi khi phỏng vấn trẻ emhoặc người thân trong gia đình, phóng viên có thể hỏi những câu không nên hỏi, vô tình gây thêm nỗi đau cho các em và gia đình. Có những vụ việc, để đi đến tận cùng sự thật, phóng viên có thể gặp nguy hiểm bởi sự ngăn cản của những người phạm tội có “ô dù”hoặc có chức, có quyền, bị mua chuộc, lợi dụng để“đổi trắng thay đen”. Nói về kỷ niệm sâu sắc khi làm việc với trẻ em, chị Kim Thanh cho biết: Quá trình viết bài về trẻ em, tôi có rất nhiều kỷ niệmvui, buồn nhưng điều làmtôi nhớ nhất, đó là khi tiếp xúc với những trẻ em yếu thế, khuyết tật, mồ côi. Những hành động, lời nói của các em khuyết tật dùngâyngônhưng vô cùng tình cảm và đáng yêu. Hay những embé mồ côi luôn có khát vọng, ước mơ về tương lai tươi đẹp, luôn nỗ lực, cố gắng để vươn lên. Những gì chứng khiến cho tôi hiểu hơn những thiệt thòi mà các Việt Nam là nước thứ hai phê chuẩn công ước quốc tế về quyền trẻ em; công tác trẻ em đãghi nhậnđượcnhiều thành tựu, được luật hóa bởi Luật trẻ em, các chương trình, chính sách dành cho trẻ em... Trẻ em thì ở đâu cũng là con trẻ, mưu sinh sớm thì tội, bị bỏ rơi sớm thì thiệt, sống vùng sâu, vùng xa nghèo đói thì thương. Hàng năm, trong kế hoạch phát triển kinh tế xã hội của trung ương lẫn địa phương, của các ban, ngành đều đưa vào các chỉ tiêu bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em... Rầm rộ nhất là dịp tháng 6 với hàng loạt hoạt động thămhỏi, trao quà, tặng thưởng... Nhưngcũngnhưcác lĩnh vực khác, các hoạt động sau cao điểm thường nhanh chóng rơi bị vào lãng quên và dường như độ bao phủ chưa đồng đều, vẫn còn nhiều trẻ emchưa được quan tâm. Viết về chính sách, tôi luôn gắngở thế trung lập, nhìnmọi việc bao quát, và quan trọng với cánhântôi là ítđặt cảmxúc em phải gánh chịu và luôn cố gắng tìmhiểu, phản ánh chân thực những vấn đề liên quan đến trẻ em, những gì nên và khôngnên viết về trẻ em. “Khi viết về trẻ em, tôn trọng sự thật thôi chưa đủ, nhà báo cần phải ưu tiên lợi ích tốt nhất của trẻ em trước bất kỳ lợi ích nào khác. Cần có ý thức trách nhiệm, viết cho ai, viết để làm gì để trẻ em không trở thành nạn nhân bị ngược đãi, xâm hại thêmmột lầnnữabởi chínhnhàbáo”, chị KimThanh nhấnmạnh. “Viết về trẻ em, tôi buồn nhiều hơn vui” Phóng viên Đăng Doanh, Tạp chí Lao động và Xã hội hoạt động trong lĩnh vực trẻ em đã nhiều năm nhưng chị không phải là một phóng viên chuyên viết phóng sự hay điều tra, chị chuyên viết về các chính sách trẻ em, chị Đăng Doanh cho biết: Chính sáchcónhiềugócđộ, tôi buồn nhiềuhơnvui, dù rằngbài viết nào cũng thường lồng ghép: Viết về trẻ em, đặc biệt là trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt như trẻ em bị HIV, trẻ khuyết tật, trẻ tự kỷ, trẻ bị xâm hại tình dục hay bạo lực học đường/ bạo lực gia đình… là một lĩnh vực khó và khá nhạy cảm. Phóng viên khi làm việc với trẻ em hoặc người giám hộ của trẻ đã gặp phải không ít trở ngại. Nhưng với lòng yêu nghề và tình yêu trẻ, họ đã giúp cho cộng đồng có cái nhìn thấu hiểu và đúng đắn hơn về trẻ em trong cuộc sống hiện đại. Vui buồn những phóng viên THANH HUYỀN NhàbáoBạch Dươngphỏng vấn trẻ emtại Diễnđàn trẻ em Quốc gianăm 2011. Ảnh: Xuân Lan NGAYNAY.VN NGHỀBÁO Sốđặcbiệt 14
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==