Ngày Nay số 303

tình thương. Có k năng sư phạm mới có thể giúp các con tiến bộ”, cô giáo Thủy chia sẻ. Ch c năm trong nghề, đã có lúc cô giáo Thủy sang ngang làm dự án cho một tổ chức phi chính phủ, rồi làm giáo viên mầm non bình thường, nhưng tất cả vẫn đưa chị về với trẻ tự kỷ. Trong các dự án phi Chính phủ, chị ph trách mảng hỗ trợ, giúp đỡ các trẻ em bị xâm hại, mà đối tượng bị xâm hại nhiều nhất là trẻ đặc biệt, trẻ tự kỷ. Trong tâm trí cô Thủy, “tôi bị thôi thúc phải giúp trẻ đặc biệt thật nhiều, dù kết quả dạy dỗ một đứa trẻ tự kỷ không không bao giờ nhìn thấy ngay trong một sớm một chiều Có khi là vài tháng, vài năm. Nhưng phải giúp chúng hòa nhập cộng đồng, tự lao động kiếm tiền, tự nuôi sống bản thân, có thể là bán tranh, nấu ăn, làm chun buộc tóc, làm sổ sách hay gõ đánh máy thuê...”. Điều mong ước lớn nhất của cô giáo Thủy là trẻ tự kỷ được công nhận là người lao động đích thực, được đóng bảo hiểm, có một khoản lương hưu khi về già để giảm gánh nặng cho gia đình. Là Giám đốc Trung tâm Giao dục kỹ nang va hưng nghiep Ha Nội, cô Thủy đang ấp ủ thực hiện ước mơ ấy. Trên thực tế, Luật Người khuyết tật ra đời năm 2010 là bước tiến quan trọng hướng tới hoàn thiện luật pháp, không còn rào cản đối với người tự kỷ. Tuy nhiên, Trong Luật Người khuyết tật, tự kỷ chưa được xếp c thể là dạng khuyết tật nào, cũng chưa có văn bản pháp lý nào cho thấy người tự kỷ là người khuyết tật để được hưởng bảo hiểm y tế, trợ cấp, đào tạo nghề… Nhưng cô Thủy luôn kiên trì theo đuổi ước mơ và hi vọng sẽ biến ước mơ thành hiện thực. n tuổi, chị mạnh dạn đầu quân vào Trung tâm để học hỏi kinh nghiệm. Học sinh đầu tiên trong đời cô giáo Thủy là một cậu bé bị đao, lưỡi lúc nào cũng thè ra, sùi nước bọt, con còn bị bại não, chân tay cử động khó, cộng thêm tăng động giảm tập trung, cô giáo phải để mắt liên t c để giữ con không lao vào tường, không tự làm đau mình... “Sau một ngày đầu tiên dạy trẻ, tôi về không thể ăn nổi cơm, thậm chí đêm ngủ cũng mơ đến cậu bé...”, cô giáo Thủy nhớ lại. Có giáo viên sau khi làm một ngày đã... bỏ chạy, nhưng cô Thủy thì không. Ngày thứ hai bước đi làm, cô chỉ nghĩ đơn giản, nuôi một đứa trẻ bình thường đã vất vả, nuôi trẻ đặc biệt còn vất vả đến chừng nào? Giáo viên không giúp gia đình họ thì ai sẽ giúp? Trung tâm dạy trẻ Sao Mai lúc đó mở ra chỉ nhằm m c đích từ thiện, là địa chỉ của các bác sĩ về hưu, giáo viên về hưu... để hỗ trợ trẻ tự kỉ thay đổi hành vi, sinh hoạt bình thường. Lương giáo viên của cô giáo Thủy những năm 1998-1999 chỉ vỏn vẹn 300 ngàn đồng/ tháng, so với mức lương dạy ở các trường tư th c bấy giờ khoảng 500-700 ngàn đồng/tháng, không phải chị ở lại vì lương cao. Chị đi làm chỉ bởi thấy rất thương lũ trẻ mà nhiều người lại sợ chúng. Rồi cứ thế, cô Thủy có duyên đi học khóa học của các chuyên gia ở Trung tâm Giáo d c đặc biệt, ngành giáo d c đặc biệt, chuyên ngành chậm phát triển trí tuệ, may mắn được các thầy cô chia sẻ nhiều kiến thức, kinh nghiệm và phương pháp dạy trẻ đặc biệt. “Càng học càng say, tôi được khám phá một thế giới mới về trẻ em, tôi hiểu ra là phải có phương pháp, không thể chỉ dạy trẻ bằng nghiệm. “Dạy trẻ tự kỷ phải thật tinh ý, cô giáo là người tiếp xúc trực tiếp trẻ, phải đánh giá đúng điểm mạnh, điểm yếu của trẻ, giúp trẻ hạn chế các điểm yếu càng nhiều càng tốt. Chứng tự kỷ không phải bệnh, mà là tật sẽ đi theo con suốt đời, nhưng các cô luôn tin, mỗi đứa trẻ đều có những điểm mạnh để tỏa sáng. Bất cứ đứa trẻ tự kỷ nào được cô khơi ra điểm mạnh thành công đều vô cùng tự tin và hào hứng thể hiện”. Ở Trung tâm này, trẻ tự kỷ được học kĩ năng nhặt rau, nấu cơm, tự đi chợ trả tiền, được khuyến khích vận động thể thao để giải tỏa năng lượng trong cơ thể. Chúng biết khâu nơ, khâu chun, đóng giấy v n thành quyển sổ vuông vức có bìa bọc vải thơm phức, chúng có thể tự tin đi bán đồ handmade, đi “ship hàng” bằng xe đạp... Có những lúc, cô giáo Thủy đứng thật lâu nhìn theo dáng các con đi chợ, đó là những giây phút cô hạnh phúc ngắm nghía thành quả của mình sau bao nỗ lực khôngmệt mỏi. Với cô Thủy, việc đơn giản của trẻ bình thường là thành công vĩ đại của một đứa trẻ tự kỷ. Mối duyên không dứt Giờ đã chạm ngưỡng 40 tuổi, nhưng từ cái thời thanh xuân nhiệt huyết 20 tuổi, cô giáo Thủy đã bắt đầu “mon men” bước chân vào nghề dạy trẻ đặc biệt. Tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm Trung ương, cô giáo Thủy lại rẽ lối vào thế giới của những đứa trẻ đặc biệt. Ngày ra trường, nhân lúc chờ cơ hội học thêm một năm để nhận bằng đại học, chị đăng kí học Tin học ở Trường Trung cấp nghề đồng hồ - điện tử - tin học ở phố Hàng Bông. Những ngày theo học, chị vô tình đọc được tin tuyển d ng của Trung tâm dạy trẻ Sao Mai – một địa chỉ chuyên dạy trẻ tự kỷ. Tròn 20 vải lành nghề, hoặc con đếm được 10 chiếc bao lì xì để vào từng tệp nhỏ cho cô… Từng hành động nhỏ làm cô chảy nước mắt. Những niềm vui nhỏ bé ấy của giáo viên đặc biệt, không phải giáo viên nào cũng có cơ hội trải nào giống đứa trẻ nào...”, cô Thủy nói. Cô Thủy kể, có khi 6 tháng trời con không có chút tiến bộ nào, nhiều lúc cô thấy oải quá, mệt quá, nhưng bất ngờ sang tháng thứ bảy, con lại cầm kéo cắt tim CôgiáoThủy đang cặmcụi chỉ dẫn cho các học sinh củamình nấuăn, làmthiệp giấy... NGAYNAY.VN 9 Số303 - ThứNăm, ngày17/11/2022 CHUYÊNĐỀ

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==