Cách đây tròn 50 năm, trưa ngày 30/4/1975, khoảnh khắc Sài Gòn chính thức được giải phóng, đất nước khép lại hơn hai thập niên kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nhà báo Trần Mai Hưởng may mắn có mặt như một nhân chứng lịch sử. Ông là một trong những phóng viên chiến trường trực tiếp có mặt, kịp thời ghi lại được những khoảnh khắc sống động tại Dinh Độc Lập, Sài Gòn trong giây phút thiêng liêng, trọng đại ấy. Tinh thần người lính cầm bút Mùa Xuân năm 1975, không khí cách mạng sục sôi khắp mọi miền Tổ quốc. Tại Vĩnh Linh (Quảng Trị), nhà báo Trần Mai Hưởng, khi ấy là một phóng viên trẻ của TTXVN, bất ngờ được gặp các đồng chí Lê Đức Thọ và Đồng Sỹ Nguyên về thăm đặc khu. “Trong buổi làm việc được tham dự, qua những thông tin nắm bắt được, tôi cảm nhận dường như sắp có một chiến dịch lớn sẽ diễn ra”, ông nhớ lại. Trở về Hà Nội, giữa khoá học tại trường Đại học Kinh tế kế hoạch (nay là Đại học Kinh tế quốc dân), ông biết tin TTXVN chuẩn bị tổ chức hai đoàn công tác vào chiến trường miền Nam. Không chút chần chừ, ông ngay lập tức tìm gặp nhà báo Đỗ Phượng, Phó Tổng Giám đốc TTXVN thời điểm đó để đề nghị được tham gia đoàn công tác, quay trở lại chiến trườngđã từnggắnbónhững năm trước đó. “Tôi nhớ rất rõ gương mặt trầm ngâm của bác Đỗ Phượng qua làn khói thuốc, ông băn khoăn rằng nhà tôi có hai anh em, anh trai tôi là nhà báo Trần Mai Hạnh đã tham gia đoàn công tác vào miền Nam, nếu tôi cũng đi thì bố tôi sẽ lo lắng nên cơ quan không định cử cả hai. Nhưng sau khi tôi cố gắng thuyết phục, lãnh đạo đã chấp thuận”, nhà báoTrầnMai Hưởng kể về quyết định quả quyết của mình dù chưa kịp hỏi ý kiến gia đình. Đến khi biết chuyện, quả Là phóng viên chiến trường, Trần Mai Hưởng không xa lạ gì với bom đạn, nơi lằn ranh sinh tử giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Ông không ngần ngại thừa nhận: “Chẳng ai ra chiến trường mà không sợ. Sống hay chết lúc ấy chỉ là may rủi”. Sợ hãi, với ông, là cảm xúc rất con người, rất đời và rất thật. thực cha ông đã ủng hộ lựa chọn của con trai mình, nhẹ nhàng đáp: “Cơ quan đã phân công nhiệm vụ thì con cứ đi thôi”. Với chàngphóng viên trẻ năm đó, lời nói của người cha chất chứa niềm tin và sự ủng hộ tuyệt đối, dù biết rằng sâu thẳm, ông cụ hẳn sẽ có nhiều đêmmất ngủ, thấp thỏmlo âu khi cả hai người con trai cùng lao vào nơi hòn tênmũi đạn. NGỌC PHẠM Giữa những ngày tháng Tư lịch sử, bức ảnh chụp xe tăng 846 của Quân Giải phóng hiên ngang tiến vào Dinh Độc Lập của nhà báo Trần Mai Hưởng, nguyên Tổng Giám đốc Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN) lại được nhắc đến như một biểu tượng của mùa Xuân đại thắng năm 1975. Hội quân trongkhuônviênDinhĐộc Lập trưa30/4/1975. Đoànquângiải phóng trên xa lộ tiếnvàoSài Gòn ngày 30/4/1975. Có lẽ, đó là tiếng gọi, là sự sắp đặt của số phận, dẫn dắt tôi đến những khoảnh khắc không thể nào quên, để tôi được có mặt tại Sài Gòn trong ngày tháng lịch sử năm ấy. Nhà báo Trần Mai Hưởng NGAYNAY.VN 4 Sốđặcbiệt 50NĂMNGÀYGIẢI PHÓNGMIỀNNAM
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==