Ông kể về những lần hành quân qua bãi bom nổ chậm, mỗi bước chân như đối diện với thần chết. “Có khi bom nổ ngay trước mặt, có khi vừa đi qua thì nó nổ phía sau”, ông nói. Chứng kiến nhiều nhà báo, phóng viên hy sinh, nỗi sợ ấy càng rõ nét, nhưng điều khiến ông và những người lính cầm bút vượt qua là ý thức về nhiệm vụ. Thay vì để nỗi sợ chế ngự, họ chọn cách quên nó đi để tập trung vào công việc. Đó là cách những phóng viên thời chiến - “những người chép sử bằng máu mình trong lửa đạn” tôi luyện bản thân, biến nỗi sợ thành động lực tiến lên. “Công việc không cho phép mình sợ. Nếu sợ mà không đi, thì làm sao ghi lại được những gì đang diễn ra? Làm sao kể lại được câu chuyện của bộ đội, của nhân dân?”, ông chia sẻ. Linh cảm về một chiến dịch lịch sử Trong cuốn“Hồi ký phóng viên chiến trường - Trên những nẻo đường chiến tranh và hòa bình”, nhà báo TrầnMai Hưởng có viết:“…tôi cảm nhận rất rõ là chuyến đi này sẽ khác nhiều các chuyến đi trước đây”. Ông không biết chắc điều gì chờ đợi, nhưng trong lòng ông, có linh cảm như muốn thôi thúc mạnh mẽ: Phải trở lại chiến trường, phải chứng kiến và ghi lại những gì sắp xảy ra. “Lúc đó tôi chẳng kịp cân nhắc nhiều, chỉ đơn giản là bản thân rất muốn đi”, ông nói. Chuyến đi năm 1975 không giống những lần trước. Ông tự nguyện xin đi vào chiến trường làm nhiệm vụ tác nghiệp, bất chấp việc đoàn công tác của cơ quan đã chuẩn bị lên đường, chấp nhận gác lại việc học còn đang dở dang. “Có lẽ, đó là tiếng gọi, là sự sắp đặt của số phận, dẫn dắt tôi đến những khoảnh khắc không thể nào quên, để tôi được có mặt tại Sài Gòn trong ngày tháng lịch sử năm ấy”, ông Hưởng ngẫm lại. Trênhành trình từHuế tiến vào Sài Gòn, dù không phải là phóng viên ảnh chuyên trách, nhà báo Trần Mai Hưởng khi đó đã tha thiết xin được cấp phát theo một chiếc máy ảnh Hải Âu để có thể ghi lại từng khoảnh khắc, như biết rằng mỗi kiểu ảnh là một mảnh ghép quý giá của lịch sử. Mỗi điểm chàng phóng viên trẻ chỉ dám chắt lọc chụp vài tấm hình, bởi hai cuộn phim được cấp phát cũng chỉ có thể chụp 72 kiểu ảnh trong suốt tuyến đường di chuyển. Ngày 30/4/1975, nhà báo Trần Mai Hưởng có mặt trong đoàn phóng viên của TTXVN theo đoàn quân giải phóng tiến vào Sài Gòn. Ông nhớ rõ cảnh tượng trải dọc xa lộ, khi nhân dân đổ ra đường chào đón bộ đội tiến vào thành phố. Máy ảnh của ông, lúc ấy chỉ còn 13 kiểu phim, được giữ lại cho những khoảnh khắc đặc biệt nhất. Và rồi, thời khắc ấy đến: Chiếc xe tăng mang số hiệu 846 nằm trong đội hình thọc sâu của Quân giải phóng tiến vào cổng Dinh Độc Lập. Theo phản xạ của người làm báo, ông lập tức giơ máy lên chụp, và ghi lại được khoảnh khắc đó. “Một hình ảnh rất đẹp: Nắng rực rỡ, xe tăng vừa vào ngang cổng, cánh cửa sắt đổ sập vẫn nằm trên mặt đất, lá cờ giải phóng tung bay trên tháp pháo trong gió. Cùng với những người lính tăng là các chiến sĩ bộ binh của Sư đoàn 304 đang hành tiến hiên ngang”, ông Hưởng miêu tả, như đang vẽ màu lại cho bức ảnh đen trắng lịch sử ấy. Với nhà báo gạo cội Trần Mai Hưởng, đó cũng là một kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời làm báo của ông. Ông tin rằng: “Đó là sự may mắn của số phận, bởi chỉ chậm một giây, tôi sẽ không có cơ hội làm lại lần nữa”. Trong ký ức ông, Sài Gòn ngày 30/4/1975 không chỉ có xe tăng hay cờ bay, mà hiện ra với khung cảnh vô cùng rực rỡ, nơi gương mặt người dân, từ em bé đến người già, ánh lên niềm vui và hy vọng, có những nụ cười và cả những giọt nước. Nhân dân đổ ra đường, vẫy tay chào đón bộ đội, trao những cái ôm nồng hậu đến những người lính giải phóng. “Sài Gòn ngày giải phóng sống động lắm, như một bức tranh với đầy đủ các sắc thái, từ tiếng cười, tiếng khóc, đến những cái nắm tay siết chặt”, nhà báoTrầnMai Hưởng chia sẻ. Với bảy thước phim cuối cùng, ông đã tạo nên một phóng sự ảnh quý giá trong ngày của hoà bình, thống nhất, mang tên “Sài Gòn ngày 30/4/1975”. Nhiều năm sau, khi trở lại thành phố Hồ Chí Minh, nhà báo Trần Mai Hưởng đã sáng tác bài thơ “Ý nghĩ trong đêm” như lời tự sự về những ngày tháng không thể quên, những vần thơ gói ghém ký ức về một Sài Gòn rực rỡ ngày thống nhất: “…Tôi đã đến đây Một thời trẻ trung gian khó Khoảnh khắc không quên Ngày hoà bình đầu tiên Tôi đã rời đây Như bao người lính Trở về với ruộng đồng Sau những năm trận mạc Tôi ghé lại đây Cuối đời sương khói Mảnhđất vấnvươngquen lạ Một hình bóng đã xa...”. n NhândânSài GònvuimừngđónđoànQuânGiải phóngngày 30/4/1975. NhàbáoTrần Mai Hưởngvẫy chàongười dân Sài Gòn trên đườngHồng ThậpTự, sáng 30/4/1975. NGAYNAY.VN 5 Sốđặcbiệt THỐNGNHẤTĐẤTNƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2025)
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==