Ngày Nay số 423-424-425-426-427

cao để giải vòng vây cho mũi thọc sâu”, ông Yên cho biết. “Quân địch rút về phòng thủ tại cầu Thị Nghè, tiếp tục nã đạn vào lực lượng của ta khiến một trinh sát hy sinh. Chúng tôi phải bắn cháy hai xe tăng địch nữa mới mở được đường tiến vào Dinh Độc Lập”. Sáng 30/4/1975, xe tăng số hiệu 843 do Trung uý Bùi Quang Thận làm trưởng xe dẫn đầu, truy kích quân địch tháo chạy, dẫn đầu đội hình tiến thẳng vào Dinh Độc Lập. Đến cổng Dinh, xe 843 húc vào cổng phụ bên phải, bị mắc kẹt dừng lại. Trung uý Thận lập tức rời xe, chạy lên nóc Dinh cắm cờ giải phóng. Cùng lúc đó, xe tăng 390 lao đến húc đổ cổng chính, theo sau là các xe còn lại, trong đó có xe tăng 846 do ông Trần Bình Yên lái, tiến vào sân Dinh lúc 11 giờ 30 phút, đánh dấu thời khắc Sài Gòn hoàn toàn giải phóng. Khắc khoải tìm lại đồng đội cũ “Ngay tại khoảnh khắc ấy trong tôi thực sự không có quá nhiều cảm xúc, bởi tôi chỉ nghĩ mình đang làm nhiệm vụ, ở tại xe tăng sẵn sàng vị trí chiến đấu, chứ chưa nghĩ đến chiến thắng. Sau đó, Quân đoàn lập tức giao cho các thành viên xe tăng 846 chúng tôi nhiệm vụ trấn giữ bên ngoài cổng Dinh Độc Lập, ngăn các lực lượng khác tiếp cận khu vực”, cựu chiến binh Trần Bình Yên nhớ lại. “Mãi đến khi mọi công việc được ổn định, anh em tổ chức nấu cơm, tôi mới cảm nhận rõ rệt niềm hạnh phúc vỡ oà. Suốt nhiều ngày kéo dài từ 26 đến ngày 30/4, chúng tôi mới có được bữa cơm ấm cúng như vậy”. Khi chiến tranh đã khép lại, được sống trong những tháng ngày bình yên của hòa bình, thống nhất, ông Yên mới cảm nhận được niềm xúc động sâu sắc. “Nhìn lại, tôi thấy tự hào, nhưng cũng rất đau lòng, xót xa. Tự hào vì chúng tôi đã chiến đấu hết mình trong những năm tháng gian khổ vì nhiệm vụ thiêng liêng của Tổ quốc. Thế nhưng, đau lòng vì quá nhiều đồng đội đã ngã xuống, quá nhiều người đã hy sinh, họ mãi mãi nằm lại chiến trường”, ông Yên ngậm ngùi chia sẻ. Năm thập kỷ đã đi qua, người cựu chiến binh lái xe tăng năm xưa vẫn mang trong lòng một nỗi trăn trở khôn nguôi: Tìm lại thông tin về hai người lính bộ binh đã cùngôngchiếnđấu trênchiếc xe tăng số hiệu 846 năm xưa trong những ngày cuối cùng của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Dù bằng nhiều hình thức liên lạc, nhiều phương tiện thông tin khác nhau, ông Trần BìnhYên vẫnmònmỏi đi tìm lại những người đồng đội cũ của mình. “Những người lính bộ binh ấy được điều động để hỗ trợ chúng tôi tác chiến trong quá trình tiến vào Sài Gòn. Mũi kích thọc sâu của chúng tôi tiến quân với tinh thần “thần tốc và quyết thắng”, chiến sự cấp bách khi đó khiến chúng tôi quên đi những giao tiếp đời thường nhất.Tôi chỉ nhớcómột người tên là Biên, nhưng không biết gì hơn, không tên, không tuổi, không quê quán…”, ông Yên nói trong sự day dứt. “Tôi đã tìmkiếmkhắp nơi, hỏi han đồng đội, liên lạc với các đơn vị nhưng vẫn chưa có manh mối thông tin nào”. Những người lính năm xưa, chưa kịp biết tên, biết quê quán của nhau, vẫn sát cánh bên nhau trong những giờ phút sinh tử, họ gắn kết với nhau bởi ý chí sắt đá giành bằng được hòa bình, thống nhất cho Tổ quốc. “Nếu ngày ấy tôi hỏi tên, biết quê quán của họ, có lẽ giờ đã khác, chúng tôi đã có thể cùng vui trong những ngày tháng Tư ý nghĩa này”, ông Yên giãi bày. Nỗi trăn trở này không chỉ là của riêng ông, mà còn là của một thế hệ từng tham gia chiến đấu vì hòa bình, nơi những người lính “bất đắc dĩ trở thành vô danh” đã góp phần làm nên lịch sử. n Nếu ngày ấy tôi hỏi tên, biết quê quán của họ, có lẽ giờ đã khác, chúng tôi đã có thể cùng vui trong những ngày tháng Tư ý nghĩa này. Cựu chiến binh Trần Bình Yên Cựu chiếnbinhTrầnBìnhYên, người lái xe tăng846 tiếnvào DinhĐộc Lập trongngày 30/4/1975. Người dân chàođónQuânGiải phóng tiếnvàoSài Gònngày 30/4/1975. NGAYNAY.VN 7 Sốđặcbiệt THỐNGNHẤTĐẤTNƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2025)

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==