Ngày Nay số 423-424-425-426-427

“Thoắt đến thoắt đi thoắt vượt cổng trời” Năm 1966 -1968, Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ tăng cường chiến tranh phá hoại hậu phương miền Bắc nước ta. Không quân Mỹ dốc sức đánh nhằm ngăn chặn các tuyến giao thông vận tải, chi viện cho miền Nam, đặc biệt chú trọng đánh phá suốt ngày đêmđường 12, trục vượt khẩu chủ yếu lên Tây Trường Sơn. Trước tình hình đó, Đảng bộ Đoàn 500 (trực thuộc Bộ Tư lệnh 559) đã ra Nghị quyết “Tập trung lực lượng với số lượng cán bộ, chiến sĩ có kinh nghiệm vào sâu các hướng chiến trường”, đồng thời, đưa ra một quyết định táo bạo, thành lập đơn vị Nữ lái xe để hỗ trợ cho kho trạm thay cho lái xe nam ra trận. Đoàn 500 giao nhiệm vụ cho Binh trạm 9, Binh trạm 12 tuyển chọn gấp 1 số chị em từ thanh niên xung phong và bộ đội ở các binh trạmvề đào tạo lái xe trong 45 ngày đêm, gồm 35 chị lái xe và 5 chị sửa chữa máy, điện thông thường. Từ những miền quê khác nhau, 40 nữ thanh niên xung phong tuổi từ 18 đến 20 tuổi đã gặp nhau trong khóa huấn luyện cấp tốc 45 ngày ở trường lái 255 (nay là trường Trung cấp Kỹ thuật xe - máy Sơn Tây) và trở thành những nữ lái xe chia lửa với đồng đội trên tuyến đường Trường Sơn lịch sử. Tất cả đều được biên chế vào Trung đội độc lập mang tên nữ anh hùng Quân giải phóngmiềnNamNguyễn Thị Hạnh, trực thuộc Tiểu đoàn 204 Đoàn 500 đóng tại miền Tây giáp ranh với địa phận tỉnh Hà Tĩnh - Quảng Bình do chị Phùng Thị Viên làm Đại đội trưởng. Bốn mươi người là 40 câu chuyện, 40 số phận. Trung tá Nguyễn Thị Hòa, nguyên chính trị viên Đội lái xe (hiện là Trưởng ban liên lạc Đơn vị nữ lái xe Trường Sơn) sinh ra ở vùng đất lúa Hải Hậu, Nam Định. Từ năm 17 tuổi, bà đã tham gia phong trào địa phương, với nhiều hoạt động như dân quân tự vệ, làm quân báo…Phongtràophụ nữ ở địa phương hồi đó mạnh mẽ, sôi nổi lắm. Tháng6/1966, bàNguyễn Thị Hòa làm đơn tình nguyện đi bộ đội, đầu quân cho đơn vị tân binh huấn luyện 3 tháng ở Đoàn 9 Bộ Quốc phòng, sau đó được điều đi học cán bộ những tuyến đường đó đều ghi dấu chân những nữ chiến sĩ lái xe Trường Sơn chúng tôi. Chúng tôi ví Cổng Trời như “cửa tử”, bởi nó là túi bom, thường xuyên máy bay ném xuống cổng trời để cắt đứt mạch máu giao thông của ta. Cổng Trời dốc đứng, khó đi, đường trơn và rất nhỏ, một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực thẳm hun hút. Để đảmbảo an toàn và bí mật, đội xe chủ yếu hành quân ban đêm, xuất phát từ 17h chiều hôm trước, về đơn vị lúc 5h sáng hôm sau. Các chị phải đi trong đêmbằng ánh sángmờ của “đèn rùa”, qua các điểm đánh kiểu huỷ diệt, người và Chính trị 6 tháng rồi chuyển về Nhàmáy Q151 Cục Quản lý xe máy, Tổng cục Hậu cần. Ở đây, bà phụ trách phong trào công đoàn, rồi được điều động lên Ban Chính trị nhà máy, làm công tác tổ chức Đảng vụ. Năm 1972, bà Hòa được điều sang làm cán bộ chính trị viên Trung đội Nguyễn Thị Hạnh. Trung tá Nguyễn Thị Hòa nhớ lại: “Hồi đó, ai cũng chỉ cao 1,50mđến1,55m, chỉ có chị Nguyệt Ánh là cao nhất 1,68m. Thế mà những chiếc xe tải như Zin, Gaz… sừng sững, nặng nề khiếnai cũng sợphát ốm đều được các chị em chúng tôi “thuần phục”. Ngồi trên buồng lái, các chị đặt thêm một thanh gỗ phía sau đệmghế để đẩy cao người hướng về phía trước, giữchặt tay lái. Chỉ trong vòng hơn một tháng, những “con ngựa sắt” đã bị “thuần phục”, chuẩn bị lên đường tải đạn dược, lương thực và bộ đội vào chiến trường miền Nam…”. “Nhiệm vụ của Trung đội chúng tôi là chở hàng từ Vinh, Nghệ An và giao hàng tại các kho trạm trên tuyến đường 12, 18, 20, 22, nhận xe từ cửa khẩu biên giới phía Bắc bàn giao cho chiến trường miền Nam; chở thương binh, cán bộ từ miền Nam ra miền Bắc chữa bệnh, an dưỡng, học tập. Tuyến hoạt động chủ yếu là từ Bến Thuỷ đến Tây Trường Sơn, trong đó, có nhiều trọng điểmphải vượt qua nhưĐồng Lộc, Khe Ve, Long Đại, 050, Cổng Trời… Đó là những nơi túi bom địch tàn phá ác liệt nhất, gần như 24/24. Hầu như, Những bông hồng Cuối năm 1975, nhiệm vụ hoàn thành, chúng tôi, có người trở về đơn vị, người chuyển ngành, người về địa phương và đồng ruộng. Chiến tranh đã qua đi, nhưng những khoảnh khắc cuộc đời trong những chuyến xe đã trở thành tiềm thức và niềm tự hào của những nữ lái xe Trường Sơn một thuở. Bà Nguyễn Thị Hòa HUYỀNTRANG Chiến tranh đã trôi qua 50 năm, những nữ chiến sĩ lái xe Trường Sơn trong Đại đội nữ lái xe Trường Sơn (tiền thân là Trung đội nữ lái xe Nguyễn Thị Hạnh) đã trở về thời bình sau khi cùng đồng đội viết lên bài ca quyết thắng, bài ca về tình đồng đội… Các nữ chiến sĩ gặpmặt PhóChủ tịchnước TrươngMỹHoa. ĐườngTrườngSơn ra tiền tuyến. (ẢnhTTXVN). NGAYNAY.VN 8 Sốđặcbiệt 50NĂMNGÀYGIẢI PHÓNGMIỀNNAM

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==