Ngày Nay số 460-465

văn hóa, mà còn nuôi dưỡng tài năng, góp phần bảo đảm an sinh xã hội vàmở ra những con đường nghề nghiệp bền vững cho thế hệ trẻ. Điều đáng chú ý là cách tiếp cận trên không “viển vông hóa” di sản. Trái lại, nó đặt di sản vào thử thách của hiện tại. Di sản phải được tái tạo, đối thoại và đôi khi phải chấp nhận những thay đổi trong giới hạn tôn trọng. Chính trong quá trình ấy, những giá trị tưởng chừng đã cũmới có cơhội tái sinh trong một sức sống khác, như chợ truyền thống có thể trở thành nơi kết nối nghệ nhân; những phố hàng có thể tìm lại tinh thần phố nghề bằng những hình thức sáng tạo phù hợp với nhịp sống hiện tại. Định vị mình trong dòng chảy sáng tạo toàn cầu Với giới nghệ sĩ, mong muốn không chỉ dừng lại ở việc có thêm địa điểm trưng bày hay trình diễn. Điều họ tìm kiếm là một hệ sinh thái đủ rộng để thử nghiệmvà đủ chiều sâu để các sáng tạo có thể phát triển dài hạn. Trong hệ sinh thái ấy, không gian là điều kiện cần, còn điều kiện đủ nằm ở cơ chế kết nối và sự tham gia của cộng đồng, nhà quản lý, doanh nghiệp và các cơ sở đào tạo. Đây là những mắt xích quyết định sáng tạo có thể tồn tại bền vững hay không. Cách tiếp cận này phần nào được thể hiện qua các định hướng triển khai khu vực chợ Đồng Xuân – Bắc Qua và Trung tâm công nghiệp văn hóa Đồng Xuân. Thay vì xây dựng những mô hình khép kín, các dự án ưu tiên kết nối liên ngành, tạo điều kiện để giới sángtạocóthể lưutrú, làm việc và sản xuất ngay trong sáng tạo Thủ đô lòng đô thị. Việc chuẩn bị hạ tầng và thí điểm hoạt động được thành phố Hà Nội tính toán theo từng giai đoạn, cho phép các ý tưởng được kiểmnghiệmvà sàng lọc trước khi nhân rộng, thay vì áp đặt sớmnhữngmô hình hoàn chỉnh. Song song với đó, thành phố sẽ tiến hành khảo sát và công bố các không gian tiềm năng trên phạm vi toàn đô thị. Bước đi này giúp đưa sáng tạo ra khỏi khuôn khổ sự kiện, đặt vào một dạng quy hoạch mềm. Khi các không gian được nhận diện, cộng đồng sáng tạo có cơ sở để đề xuất ý tưởng, kết nối với địa phương và cùng tham gia tổ chức hoạt động. Vai trò của thành phố vì thế cũng dịch chuyển, từ cơ quan cấp phép sang vị thế đối tác trong quá trình kiến tạo. Ở tầng sâu hơn, chuỗi hoạt động như đánh thức không gian đô thị, các tọa đàm, workshop và trại sáng tác dành cho sinh viên dự kiến triển khai xuyên suốt năm 2026 cho thấy nỗ lực nuôi dưỡng lực lượng kế cận. Hà Nội nhìn nhận sáng tạo như một quá trình học hỏi liên tục, gắn với những vấn đề cụ thể của đô thị, từ môi trường, giao thông đến trật tự và an sinh xã hội. Khi sinh viên và nghệ sĩ trẻ tham gia giải quyết các điểm nghẽn của thành phố, sáng tạo không còn là câu chuyện ý tưởng thuần túy, mà gắn trực tiếp với trách nhiệm đối với không gian sống. Ở góc độ sinh kế, bà Bùi Thị Thanh Hương cho rằng: “Nền kinh tế sáng tạo chỉ thực sự bền vững khi người làm nghề có thể sống được bằng nghề và coi sáng tạo như một sinh kế dài hạn, không phải hoạt động mang tính thời vụ”. Khi sinh kế được bảo đảm, người làm sáng tạo mới có điều kiện đầu tư vào kỹ năng, công nghệ và tư duy mới. Từ đó hình thành một vòng tuần hoàn, từ ý tưởng đến sản phẩm, từ sản phẩm đến thị trường, rồi từ thị trường quay trở lại nuôi dưỡng sáng tạo. Ở chiều sâu hơn, nghệ thuật liên ngành được xác định là trụ cột để mở rộng biênđộ sáng tạo. ÔngNguyễn Quốc Hoàng Anh nhận định: “Việc kết nối kiến trúc, thiết kế, nghệ thuật thị giác, côngnghệ và trình diễn không nhằm tạo hiệu ứng hình thức, mà giúp Hà Nội định vị mình trong dòng chảy sáng tạo quốc tế bằng chính bản sắc và ký ức đô thị”. Theo ông Nguyễn Quốc Hoàng Anh, những gì được sáng tạo hôm nay sẽ trở thành di sản của ngày mai. Vì vậy, con người, đời sống thường nhật và lịch sử đô thị cần được xem là chất liệu trung tâm của quá trình sáng tạo.n Việcđánh thức khái niệm KẻChợkhôngđơn thuần làphụcdựngkhônggian, mà làđưa côngnghiệp sáng tạo trởvềgầnvới đời sống thực. Bởi KẻChợvốn lànơi đời sốngvà sáng tạo thủcônggặp thị trường, nơi tinhhoa làngnghề từng tìmđượcđầu ra tự nhiêncủamình. NGAYNAY.VN 9 CÔNGNGHIỆPVĂNHÓA Sốđặcbiệt

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==