Ngày Nay số đặc biệt tháng 6

Khi nghề báo trở thành hải đăng dẫn lối Nghề phóng viên ảnh, một công việc tưởng như chỉ dành cho nam giới hay những người ưa xê dịch, ưa mạo hiểm lại như một cái duyên “gõ cửa” Thạch Thảo. Một “cái duyên” đến vào tuổi đôi mươi, ngưỡng cửa mà cô mới bắt đầu học hỏi nhiều thứ, trải nghiệm nhiều thứ mới mẻ như bao người trẻ khác. “Chính niềm đam mê với ảnh báo chí đã trở thành ngọn đèn hải đăng chỉ lối cho tôi để bước ra khỏi thời kỳ chông chênh của tuổi trẻ”, Thảo kể. Đó là lúc cô nhìn thấy trong từng bức ảnh báo chí không chỉ là hình ảnh, mà là cuộc đời. Không đơn thuần là chọn một nghề, cô chọn một cách sống: sống dấn thân, sống để kể lại bằng hình ảnh sự thật đang diễn ra hàng ngày. Kỉ niệm đầu tiên khiến Thảo nhận ra mình đã “chọn đúng nghề” không đến từ một tấm ảnh đơn lẻ, mà là cả một bộ ảnh phóng sự cô thực hiện tại đảo Lý Sơn sau một cơn bão. Khi đó, vì biển động, cô trở thành phóng viên duy nhất bị kẹt lại trên đảo. Chính những ngày sống cùng người dân đảo, tận mắt chứng kiến sự hoang tàn sau thiên tai, lắng nghe những lời kể, cảm nhận rõ nỗi mất mát bao trùm không gian… đã khiến Thạch Thảo thấm thía ý nghĩa thật sự của báo chí: kết nối, lan tỏa, và góp phần làm dịu đi những tổn thương. Giao thừa năm đại dịch COVID-19 đầu tiên, Thành phố Chí Linh (Hải Dương) bị phong tỏa hoàn toàn. Trong bộ đồ bảo hộ ẩm ướt, Thạch Thảo vừa hoàn tất loạt ảnh cuối cùng gửi về tòa soạn thì ngồi thụp xuống chân một tòa nhà, kiệt sức. Trời lạnh, phố vắng, trong không gian đặc quánh sự bất an, cô gái trẻ ở lại một mình giữa tâm dịch để tiếp tục bấm máy. Đó không phải đêm giao thừa duy nhất mà cô không có người thân bên cạnh, không ánh sáng pháo hoa đón năm mới kể từ khi theo đuổi nghề báo. Không tính toán nhiều, không ồn ào, Thạch Thảo lặng lẽ ghi dấu trên những tuyến tin khó nhất. Từ đảo Lý Sơn, đến Quảng Ngãi, Đà Nẵng, Lào Cai, nơi đâu có thiên tai, dịch bệnh, cô đều có mặt, không ngần ngại tác nghiệp giữa mưa bão, lở đất, hay vành đai phong tỏa. Không ai giao nhiệm vụ mà nhiều khi do chính Thảo chọn đi, và đi đến tận cùng. “Tôi không phải kiểu người bỏ cuộc giữa chừng”, Thảo chia sẻ. “Khó đến mấy cũng phải làm”. Phía sau ống kính có máu và nước mắt Trong nghề báo ảnh, không phải tất cả khoảnh khắc đều có thể ghi lại. Có những lúc, ống kính mờ đi không phải vì thời tiết, mà vì nước mắt. Với Thạch Thảo, kỉ niệm sâu sắc nhất trong nghề không nằm trong bất kỳ bức ảnh nào cô đã đăng. Đó là lầnThảo tác nghiệp tại làng Nủ (Lào Cai) sau trận sạt lở do ảnh hưởng bãoYagi hồi tháng 9/2024. Trong khu bếp dã chiến, khi các chiến sĩ biên phòng phát bánh chưng nóng hổi cho bà con, một người phụ nữ tên Oánh, người thân nạn nhân vụ sạt lở, tiến đến xin một hộp sữa. Người lính không ngần ngại vác cả thùng ra cho chị. Nhưng chị không nhận, chỉ bật khóc và nói: “Không, em chỉ xin một hộp”. “Tôi đứng đó, không thể bấm máy. Tôi hiểu hoàn cảnh chị, tôi đã quay, chụp chị trước đó. Nhưng khoảnh khắc đó… nỗi đau của chị đầy đến mức trào ra. Tôi thương quá, khóc theo chị”, Thảo kể lại. Thảo buông máy, khóc. Rồi sau đó vẫn hoàn thành công việc. Nhưng khi trở về MINH NGỌC “Bắt nét”sự thật GIỮA NHỮNG TÂMBÃO Giữa vùng bão, giữa những mái nhà sập xuống và bao đôi mắt hoang hoải sau nỗi đau mất mát, Thạch Thảo (sinh năm 1997) - phóng viên ảnh Báo điện tử Vietnamnet xoay đi xoay lại chiếc máy ảnh nhiều lần để tìm góc chụp. Cô không cố gắng tìm vẻ đẹp, mà cố gắng giữ lấy sự thật đang trần trụi trước mắt. Những hình ảnh đau xót tại làng Nủ sau cơn bão Yagi năm2024. Ảnh: Thạch Thảo. Mùanước nổi củamiềnTây. Ảnh: ThạchThảo. Bứcảnhtrong bộảnhvềđiện năng lượngtại NinhThuận. Ảnh: ThạchThảo. NGAYNAY.VN 32 Sốđặcbiệt

RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==