ThànhphốHạ Long (QuảngNinh) khi bãoYagi đổbộ. Ảnh: ThạchThảo. Nhàdân tại ĐàNẵngbị tốcmái do cơnbãoNorunăm2022. Ảnh: ThạchThảo. Hà Nội, đóng cửa, ở lì trong nhà, Thạch Thảo đã khóc suốt mấy ngày trời để xả hết những cảm xúc bị dồn nén sau chuyến đi. Cô không muốn hình ảnh ấy trở thành một tấm ảnh lạnh lùng trên mặt báo, bởi nó không cần minh họa, mà cần sự thấu hiểu. Cũng có những lần trả giá bằng máu, như khi đang tác nghiệp giữa tâm bão Yagi ở Hạ Long, ThạchThảo bị thanh sắt đập vào đầu, đau điếng nhưng cô không nghĩ nhiều mà vẫn tiếp tục hoàn thành công việc. Đến tối về nơi nghỉ, Thạch Thảo mới phát hiện da đầu bị rách một mảng, máu bết vào tóc… Người trẻ giữ lửa nghề Với Thạch Thảo, ảnh báo chí không chỉ là kỹ thuật hay tốc độ. Nó là tổng hòa của lý trí để tác nghiệp, bản năng, để chọn khoảnh khắc và trái tim, để cảm được câu chuyện: “Chỉ cần một trong ba điều ấy mất đi là mọi thứ có thể chao đảo. Nên tôi luôn trân trọng và giữ chúng trong sự cân bằng.” Thảo không bao giờ làm qua loa, cũng không để cảm xúc lấn át đến mức quên nhiệm vụ. Có những ngày ở hiện trường, ướt sũng vì mưa, dính bùn vì sạt lở, lưng đau vì vác máy nhưng cô không bao giờ dừng lại giữa chừng. Trách nhiệm với nghề và cảm xúc dành cho nhân vật luôn là động lực: “Ảnh báo chí không phải là ảnh đẹp. Đó là ảnh thật. Mà đã thật thì phải đi thật, nhìn thật, cảm thật”. Câu nói ấy, cô không nói ra thành tiếng, nhưngmỗi lần cầmmáy, cô đều thầm lặp lại với chính mình. Sinh năm 1997, Thạch Thảo là đại diện tiêu biểu cho thế hệ phóng viên ảnh trẻ của nền báo chí cách mạng Việt Nam hôm nay: Nhanh nhẹn, dấn thân và có góc nhìn mới. Thảo thừa nhận:“Thế hệ trẻ có năng lượng, sự sáng tạo, tuy nhiên phải học cách bước đi cẩn trọng như thế hệ cha chú đi trước. Mỗi sự kiện đều mới, không có lần nào giống lần nào. Phải chắc từng bước, dù nhanh hay chậm”. Thạch Thảo chia sẻ, cô không chạy theo mạng xã hội, không làm nội dung để câu view. “Nếu chạy theo cái gì không phải là mình, sớm muộn cũng bị cuốn trôi”. Với Thảo, sự đổi mới trong nghề phải song hành với hiểu biết, học hỏi và không bao giờ được xa rời thực tế. Cô nói thêm: “Tôi không cố gắng hơn người khác. Tôi chỉ cố gắng hơn chính mình của ngày hôm qua”, đó là cách Thảo tự rèn luyện âm thầm, bền bỉ, không ngừng. “Dùtrongcuộccáchmạng 4.0 đang bùng nổ, nhà báo có AI và rất nhiều ứngdụng công nghệ hỗ trợ, nhưng phóng viênảnhvẫn làngười duynhất có thể ghi lại khoảnh khắc thật của đời sống, thứ không ai tạo ra được, cũng không ai xóa bỏ được”. Thảo chia sẻ: “Chừng nào còn chọn nghề, và nghề còn chọn mình thì tôi sẽ hết lòng với nghề”. Một câu nói đơn giản thôi nhưng ở trong đó có cả một tuổi trẻ đã cháy, một tinh thần kiên cường vượt qua thử thách, và cả những vết thương mà không một tấm ảnh nào ghi lại được.n Nhữnghìnhảnh đauxót tại làng Nủsaucơnbão Yagi năm2024. Ảnh: ThạchThảo. Dù trong cuộc cách mạng 4.0 đang bùng nổ, nhà báo có AI và rất nhiều ứng dụng công nghệ hỗ trợ nhưng phóng viên ảnh vẫn là người duy nhất có thể ghi lại khoảnh khắc thật của đời sống, thứ không ai tạo ra được, cũng không ai xóa bỏ được. Thạch Thảo NGAYNAY.VN 33 Sốđặcbiệt
RkJQdWJsaXNoZXIy MTA3Mzg1MA==