"Tôi không phải idol"

"Tôi không phải idol"

(Ngày Nay) - 32 tuổi, không chuyên môn, không bằng cấp, không nghề nghiệp ổn định, chưa lập gia đình và ngại giao tiếp xã hội, Cao Anh Tuấn lẽ ra là một đại diện tiêu biểu của thế hệ thảng bình*. Nhưng điều đó không dễ, bởi vì cậu đã “trót” là một idol (thần tượng) nổi tiếng cõi mạng.
Viết về một định kiến

Viết về một định kiến

(Ngày Nay) -  Việc đặt “viên mãn” và hôn nhân tan vỡ thành một cặp phạm trù đối lập là một thói quen phổ biến trong giao tiếp của Việt Nam. Chính tôi cũng chưa bao giờ nghĩ đến điều đó, và cũng thấy cái nhị nguyên đó là bình thường. Cho đến một ngày, một đồng nghiệp của tôi tâm sự nhỏ nhẹ, làm thế nào để nhắc mọi người đừng giật tít thế nữa nhỉ. “Dàn sao phim X sau 20 năm: Người viên mãn, người ly hôn”. Ly hôn đối lập với viên mãn. Mọi người nói, và thẳm sâu nghĩ thế.
Phiên bản của một nhân vật

Phiên bản của một nhân vật

(Ngày Nay) -  Có lẽ, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ phải chịu số phận: Tồn tại trong câu chuyện của những người khác, và phụ thuộc vào cách kể lại của những người khác. Chúng ta sẽ dành cả cuộc đời để loay hoay kể một câu chuyện của đời mình, và ngay khi nó chớm hoàn thiện, ta lại rời cõi tạm - và việc kể lại nó chuyển giao cho người khác.
Để đi kiện

Để đi kiện

(Ngày Nay) - Mong muốn đòi lại số tiền từ vụ tranh chấp tài sản hậu ly hôn, một người phụ nữ miền Tây đã ngược dòng ra Bắc để đi kiện. Gần 20 năm lăn lộn ở Hà Nội, bà Oanh cùng con gái vẫn chưa thể nhìn thấy lối thoát cho câu chuyện của mình.
Thợ rửa bát

Thợ rửa bát

(Ngày Nay) - Trong căn phòng áp mái của một tòa cao tầng tại Hà Nội, có những người già làm công việc rửa bát cho nhà hàng. Ở tuổi “xế chiều”, họ vẫn miệt mài lao động mưu sinh, dù vất vả.
Phở - Một giai thoại về thị dân và phường phố

Phở - Một giai thoại về thị dân và phường phố

(Ngày Nay) - Phở đang trên đường trở thành di sản một cách chính danh và mang tầm quốc tế. Với danh tiếng của phở, người ta không nghi ngờ về sự thành công của hồ sơ này, cũng như họ thường nhầm lẫn việc ghi danh phở, là tôn vinh khối vật chất đang bốc khói nghi ngút dậy vị trên bàn kia.
Nơi đâu có người Việt, nơi đó có phở...

Nơi đâu có người Việt, nơi đó có phở...

(Ngày Nay) - Ngày xa Việt Nam, cuốn sách duy nhất mà tôi mang theo bên mình là “Miếng ngon Hà Nội” của Vũ Bằng. Với tôi, cuốn sách này là một món ăn tinh thần mỗi khi nhớ về quê hương, nhớ về những món ăn đã thấm đẫm vào vị giác của mình.
Thanh Xuân

Thanh Xuân

(Ngày Nay) -  Khi còn trẻ, tức là mấy năm trước, tôi hay tự hỏi, sao mà người ta chuộng đi họp lớp thế. Như bố ruột tôi càng già càng đi họp lớp hăng. Lớp đóng tàu, lớp cấp 1, cấp 2, có lớp gì họp tuốt.
Chuyện sau ngày 8-3

Chuyện sau ngày 8-3

(Ngày Nay) -  Hôm trước ngày lễ quốc tế phụ nữ, con gái khoe đã mua quà cho mẹ và bà ngoại.
Thế giới của con chúng ta

Thế giới của con chúng ta

(Ngày Nay) - Tên của con tôi là Khánh Sơn, đơn giản chỉ là chữ ghép của Khánh Ly và Trịnh Công Sơn. Cháu vốn dĩ rất bình thường và khỏe mạnh trong suốt quá trình nằm trong bụng mẹ, nhưng do một sự không may mắn trong khi sinh nở, cháu bị tổn thương não, dẫn đến chậm phát triển và kéo theo mọi đặc điểm của một đứa bé bị chậm phát triển.
Lỡ một niềm vui

Lỡ một niềm vui

(Ngày Nay) -  Có những người luôn chờ một thiệp mời mà lỡ đi cả một bữa tiệc đời. Mà nào phải già cả gì cho cam mà sống bằng kinh nghiệm, cân nhắc trước sau, tính toán lên xuống?
Tản mạn bên mâm cơm ngày Tết

Tản mạn bên mâm cơm ngày Tết

(Ngày Nay) - Ngày Tết năm nào cũng thế, mâm cơm ngày Tết cũng chẳng khác nhiều, nhưng ai cũng mong ngóng để được cùng ngồi xuống bên nhau, đón những ngày của đoàn viên và tình thân lại về.
Những người ăn sủi dìn

Những người ăn sủi dìn

(Ngày Nay) - Hơn một trăm năm trước, người Hoa đã đến một bến cảng ở miền Bắc Việt Nam, tạo dựng cộng đồng, làm ăn buôn bán, và rồi để lại những dấu vết trong ký ức đến tận hôm nay.
Suốt ngày hỏi yêu

Suốt ngày hỏi yêu

(Ngày Nay) - Từ ngày con biết gật - lắc với đúng ý nghĩa của chúng, mình có một thú vui cũng giống các bố mẹ khác. Mình thích hỏi con có yêu mẹ không, có yêu bố không, yêu bà không, yêu cỏ cây hoa lá không,… và quan trọng vô cùng: "Con có yêu con không?"
Dòng sông tôi mang theo

Dòng sông tôi mang theo

(Ngày Nay) - 25 năm trước, cũng ngày cuối năm lạnh này, ông Hào mất tích. Hàng xóm kể rằng ông ngã từ ban công tầng bốn xuống dưới đường; rơi trúng tấm bạt của hàng chợ phía dưới. Những tấm bạt mà bạn sẽ nhìn thấy trong nhiều bức tranh về bờ sông Tam Bạc, của các họa sĩ Hải Phòng.
Hình của thời gian

Hình của thời gian

(Ngày Nay) -  Thời gian có màu gì? Gần trăm năm trước, trong Thi nhân Việt Nam, nhà thơ Đoàn Phú Tứ có duy nhất một bài thơ, tình cờ nó lại là tuyệt tác
Làm bao nhiêu tiếng thì đủ?

Làm bao nhiêu tiếng thì đủ?

(Ngày Nay) -  Mấy năm trước, tôi từng đề cập cuốn Tâm lý người An Nam, trong đó Paul Giran có một ý rất giống suy nghĩ của cụ Tản Đà và cụ Phan Chu Trinh khi viết về người Việt: MỘT DÂN TỘC LƯỜI BIẾNG, ít khi làm việc gì đến đầu đến đũa, mong muốn của người Việt thiên về hội hè đánh chén, thích chơi hơn làm. Và người Việt trong quá khứ thường không đạt được mục tiêu nào cần sự nỗ lực trong thời gian quá dài, dễ bằng lòng và thích hưởng thụ các vui thú gia đình dễ dãi...