Về nhà thôi em, con đang chờ

0

Anh lặng lẽ đứng đó, không nói gì chờ họ xong việc. Chị luống cuống đến mức không thể kéo nổi khóa váy của mình lên.

Anh thừa nhận rằng gần một năm nay anh mải mê làm ăn, chẳng còn quan tâm để ý đến những cảm xúc, suy nghĩ và chia sẻ với vợ. Cứ nghĩ mình chỉ cần kiếm được nhiều tiền là đủ để rồi đẩy chị vào cảnh cô quạnh, một mình. Nửa đêm, điện thoại anh đầy ắp cuộc gọi nhỡ và những tin nhắn của chị. Chị hỏi anh đang ở đâu, đang làm gì. Anh thường bỏ qua để rồi sáng sớm về nhà, nhìn giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt chị mà đau xót trong lòng.

Thế rồi chị ngoại tình . Chị cắm lên đầu anh một chiếc sừng to tướng. Điều mà anh dù có nằm mơ cũng không bao giờ có thể nghĩ tới. Chị ngoại tình với một người đàn ông dù chị không yêu nhưng lại cho chị những phút giây khoái cảm và an ủi chị những đêm tối giá lạnh, điều mà người chồng như anh quá vô tâm để hiểu.

Đầu anh muốn nổ tung vì những day dứt, giằng xé và đấu tranh nội tâm. Trái tim anh muốn tha thứ cho vợ, muốn cùng chị xây dựng lại từ đầu, vì anh còn yêu chị rất nhiều. Thế nhưng lý trí và nhất là lòng tự trọng của anh thì bị tổn thương một vết lớn. Anh muốn chị phải chịu đựng nỗi đau anh đang phải chịu, đánh mắng chị cho hả giận. Và thậm chí anh còn nghĩ đến việc mình cũng ngoại tình để trả thù chị.

Về nhà thôi em, con đang chờ - ảnh 1

Ảnh minh họa.

Nhưng anh không làm được. Không ai muốn gia đình mình tan vỡ, dù là đàn ông hay đàn bà, dù là người phản bội hay người bị phản bội. Không ai muốn con cái mình sống trong gia đình bố một nơi mẹ một nẻo. Con gái của anh chị chính là sợi dây ràng buộc vĩnh viễn giữa hai người, là cơ hội để anh và chị xây dựng lại gia đình một cách vững chắc.

Vậy nên khi anh quyết định đẩy cánh cửa căn phòng nhà nghỉ đó và bước vào, anh đã có quyết định cho cuộc hôn nhân này.

Chị và người đàn ông kia tái mét mặt khi thấy anh. Họ vội vàng vơ lấy quần áo bên cạnh và mặc vào. Anh lặng lẽ đứng đó, không nói gì chờ họ xong việc. Chị luống cuống đến mức không thể kéo nổi khóa váy của mình lên. Người đàn ông kia nhìn chị rồi lén nhìn anh. Anh lên tiếng:

- Anh xong rồi thì ra ngoài để tôi kéo khóa váy cho cô ấy!

Người đàn ông đó vội vàng chạy ra còn chị thì ngã khuỵu xuống, nước mắt tuôn rơi. Anh nhẹ nhàng đến bên ôm lấy chị, thì thầm:

- Về nhà thôi em, con đang chờ.

Không có hạnh phúc nào mà lại không phải hy sinh. Anh hy sinh lòng tự trọng và sĩ diện của mình để đổi lại một gia đình yên ấm.

Qua đêm nay, sáng mai về anh sẽ nói với vợ rằng anh yêu chị không điều kiện và sẵn sàng tha thứ cho chị. Chỉ cần chị còn tha thiết với gia đình, anh sẽ nguyện quên đi tất cả, đón nhận chị trở về.

Biết rằng quên là rất khó, nhưng anh sẽ cố, cố hết sức. Cho vợ một cơ hội cũng chính là cho mình một cơ hội. Thời gian sẽ là phương thuốc mầu nhiệm mà chúng ta có thể cùng nhau sửa chữa lỗi lầm.

Nguyễn Vân

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu