Tâm sự đầy nước mắt về cuộc đời của chàng trai đồng tính

0

Mỗi ngày Hoàng phải uống 4 viên thuốc tâm thần cùng 1 viên thuốc ngủ. Bố mẹ Hoàng muốn anh ngủ để quên đi mình là người đồng tính, quên luôn đi những kí ức, cảm xúc mà trở lại làm người bình thường.

Hoàng (SN 1992) sinh ra tại một vùng núi cao Yên Bái. Bố Hoàng là bộ đội phục viên, còn mẹ là hiệu trưởng của một trường làng gần nhà. Cuộc đời của Hoàng là một chuỗi bi kịch, những nỗi đau, nước mắt vẫn còn rỉ máu tới tận bây giờ.

Bản thân Hoàng là niềm tự hào của bố mẹ, từ nhỏ đã học rất giỏi. Là học sinh giỏi Lý cấp tỉnh, học giỏi Văn Quốc gia, cũng là người đầu tiên ở cái vùng núi cao nghèo khó này thi đỗ vào trường chuyên của tỉnh. 16 tuổi, lần đầu tiên Hoàng đi xa ra đình để lên thành phố Yên Bái học trường chuyên. Cuộc sống của Hoàng thay đổi chóng mặt từ lúc đó.

Hoàng có dáng người nhỏ thó, toát lên vẻ đẹp nữ tính nhờ nước da trắng trẻo như con gái. Hoàng biết mình 'khác biệt' từ nhỏ khi mình không bao giờ thích chơi với con trai hay những trò bạo lực. Trong khi những đứa con trai khác đang leo trèo, bổ quay,... thì Hoàng lại thích chơi đồ hàng, búp bê thậm chí chơi nhảy dây, điệu đà như con gái.

Từ lúc đi học xa nhà, Hoàng tiếp cận với Internet. Rồi một ngày Hoàng bất chợt nhận ra con người thật của mình. Hoàng vô tình tìm được một trang web kết bạn của người đồng tính. Tò mò tìm hiểu, và Hoàng cảm thấy rất bất ngờ.

Cái lứa tuổi dậy thì khó tránh khỏi những lời vỗ về của tình yêu, cảm xúc đầu đời của chàng trai 16- 17 tuổi khiến Hoàng như lạc vào mê cung của sự u mê, đắm chìm trong những cảm xúc ngập tràn dành cho người mình yêu.

Càng lấn vào sâu, sức học của Hoàng càng giảm sút. Năm học lớp 11, Hoàng còn bỏ KTX lên Hà Nội để gặp người đó. Người yêu hơn Hoàng 1 tuổi, người Hà Nội, đẹp trai, ăn nói có duyên, Hoàng và người yêu quen nhau qua webside của người đồng tính.

Tâm sự đầy nước mắt về cuộc đời của chàng trai đồng tính  - ảnh 1

Mỗi ngày Hoàng phải uống 4 viên thuốc tâm thần cùng 1 viên thuốc ngủ. Bố mẹ Hoàng muốn anh ngủ để quên đi mình là người đồng tính, quên luôn đi những kí ức, cảm xúc mà trở lại làm người bình thường.

Khi mình trở lại trường là cùng lúc bố mẹ Hoàng phát hiện ra mọi chuyện. Bố mẹ rất sốc, nhưng ông bà vẫn bình tĩnh xin phép cô giáo cho Hoàng được nghỉ vài hôm, rồi gọi điện cho người yêu răn đe…tình yêu đầu của Hoàng cũng kết thúc từ đó.

Việc đầu tiên mà Hoàng về nhà là những trận đòn thừa sống, thiếu chết của bố, là những câu ai oán, miệt thị của mẹ, là cái nhìn ghẻ lạnh, kì thị từ đứa em gái. Lúc đó, Hoàng đau lắm, những nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau về tinh thần khi không được cảm thông.

Sau những trận đòn roi, Hoàng bị nhốt trong những căn phòng tối tăm, bị bỏ đói trong 4 bức tường lạnh lẽo. Cho dù Hoàng có van xin thế nào đi chăng nữa cũng chỉ nhận được những giọt nước mắt của mẹ. Trong kí ức của Hoàng, anh không bao giờ quên được câu nói của mẹ văng vẳng bên tai: "Mày bị ma nó làm rồi, mày bị điên rồi chứ đàn ông ai lại đi yêu đàn ông hả con".

Ngày qua ngày, cho đến khi mẹ Hoàng mời một bà đồng về. Hoàng kể lại: "Bà đó cứ ép em phải nói là 'Tao là người bình thường, tao là đàn ông, tao yêu đàn bà'. Nhưng lúc đó bao nhiêu nỗi uất ức Hoàng nói ra hết 'con không thích con gái', rồi Hoàng lịm đi.

Mời thầy về yểm bùa không được, bố mẹ Hoàng đưa con lên bệnh viện chữa bệnh...."tâm thần". Hoàng tưởng rằng, ở bệnh viện sẽ có những người hiểu mình, sẽ có vị bác sĩ nói cho bố mẹ anh biết là "đồng tình không phải là bệnh, và con cũng không bị điên".

Nhưng không, bản thân vị bác sĩ đó phán Hoàng bị... "tâm thần dạng nhẹ" và "cần phải uống thuốc điều trị bệnh tâm thần".

Hoàng khóc khi nhắc tới đây. Anh thổ lộ rằng mình bị mắc chứng bệnh sợ bệnh viện, sợ những viên thuốc tây do bố mẹ Hoàng hành hạ anh trong quá khứ.

Lúc đó, mỗi ngày Hoàng phải uống 4 viên thuốc điều trị tâm thần cùng 1 viên thuốc ngủ. Bố mẹ Hoàng muốn anh ngủ để quên đi mình là người đồng tính, quên luôn đi những kí ức, cảm xúc mà trở lại làm người bình thường.

Lúc đó Hoàng sốc lắm, rồi cự tuyệt uống thuốc của mẹ đưa nhưng không được. Bố bóp mồm nhét thuốc vào mồm ép uống thế là Hoàng lại chìm vào trong cơn mê ở trong bốn bức tường bệnh viện lạnh ngắt.

Vì nghỉ học quá nhiều, cô giáo có gọi điện về thông báo với phụ huynh là sẽ bị đuổi học nếu nghỉ nhiều như thế, Hoàng mới tạm thoát ra khỏi cái "địa ngục trần gian" do chính bố mẹ đẻ của mình tạo nên.

Chính vì cái thể diện mà Hoàng được đi học trở lại vì sợ xã hội dị nghị con mình bị bệnh tâm thần những Hoàng biết trong thâm tâm bố mẹ mình ép mình đến bước đường cùng như thế cũng chỉ là "sợ mất thể diện vì con mình đồng tính".

Tuy nhiên hậu quả của nó để lại cho Hoàng rất lớn. Trong một thời gian dài, Hoàng bị mắc chứng trầm cảm nặng, thậm chí anh còn phải tìm đến những viên thuốc ngủ để có thể an giấc. Thậm chí, từ lúc đó tới nay anh chưa bao giờ được ngủ một giấc trọn vẹn.

Ngày đầu tiên Hoàng vào Đại học trên Hà Nội, bố Hoàng đã phải cấm không cho đi học tiếp nhưng được mẹ can ngăn. Ngày tiễn Hoàng ra bến xe, mẹ Hoàng chỉ khóc nấc lên từng hồi khuyên con trai đừng như thế nữa, đừng làm mẹ đau lòng.

Hoàng cũng tự đặt mục tiêu của đời mình. Ngày bước chân vào cổng trường Đại học, Hoàng tìm được những người giống mình. Những cuộc gặp gỡ, chia sẻ của những người đồng tính đã giúp cho hoàng thêm nghị lực để được sống.

Tới bây giờ, khi Hoàng đã có chỗ đứng trong xã hội, anh vẫn không quên những người bạn giúp đỡ anh vượt qua những khó khăn trong cuộc đời.

Đã gần 10 năm Hoàng cũng rất ít khi về quê vì ngại chạm mặt bố mẹ. Hoàng biết bố mẹ vẫn chưa nguôi ngoai những chuyện trong quá khứ. Thi thoảng Hoàng về quê vẫn bắt gặp tiếng thở dài của mẹ.

P.V

Bình luận

* Vui lòng nhập bình luận tiếng Việt có dấu