Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: “Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho Nhân dân ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành”. Bác cũng từng khẳng định: Nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do, thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì. Vì vậy, ngay sau khi nước nhà độc lập, Người yêu cầu 4 điều cần làm ngay: Làm cho dân có ăn, làm cho dân có mặc, làm cho dân có chỗ ở, làm cho dân có học hành. Đặc biệt vào mỗi dịp Tết đến, Xuân về, Bác lại nghĩ đến dân, lo sao cho nhân dân ai cũng có một mùa Xuân ấm no, hạnh phúc.
______________________
Mỗi dịp Tết đến, trong không khí rộn ràng của đất trời chuyển mình sang năm mới, cùng niềm vui sum họp, ta càng thấm thía hơn nỗi vất vả của những người nghèo, những mảnh đời bất hạnh còn thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần. Nhớ về câu chuyện Bác Hồ đến thăm người nghèo trong đêm Giao thừa năm 1962, lòng ta không khỏi xúc động trước sự quan tâm giản dị mà sâu sắc của Bác.
Câu chuyện như một bài ca đẹp đi cùng năm tháng, là minh chứng về một vị lãnh tụ kính yêu của dân, luôn gần dân và đồng cảm với cuộc sống của dân.
Mỗi khi nhắc về Hồ Chủ Tịch trong dịp Tết, nhiều người lại bồi hồi nhắc đến câu chuyện “Đêm giao thừa năm 1962, Bác Hồ đến thăm gia đình nghèo nhất ở Hà Nội”.
Năm ấy, tối 30 Tết năm Nhâm Dần - 1962, trời mưa phùn rét buốt. Sau khi cùng lãnh đạo thành phố đi thăm một số gia đình, Bác Hồ nói với đồng chí Chủ tịch thành phố Hà Nội để Bác tự đi thăm một số gia đình nữa. Rồi Bác đến thăm gia đình chị Nguyễn Thị Tín, người phụ nữ góa chồng nghèo nhất Hà Nội ở ngõ Hàng Chĩnh, phố Lý Thái Tổ gần ngay bờ hồ Hoàn Kiếm.
![]() |
Nhà chị Tín ở sâu trong một ngõ hẻm chật hẹp, nhà cửa tuềnh toàng, đơn sơ, đêm 30 Tết mà trong nhà chưa có gì gọi là không khí Tết, bàn thờ vẫn lạnh tanh, không có hương khói, bánh trái gì. Sắp tới giao thừa mà chị Tín vẫn phải tranh thủ đi gánh nước thuê, bổ củi để lấy tiền đong gạo nuôi 5 đứa con nhỏ.
Khi Bác bước vào nhà, chị Tín sửng sốt nhìn Bác, chiếc đòn gánh rời khỏi vai, đôi thùng sắt bỗng rơi xuống đất. Mấy cháu nhỏ kêu lên: “Bác Hồ, Bác Hồ” rồi chạy lại quanh Bác. Lúc này chị Tín mới như chợt tỉnh, chị chạy tới ôm chầm lấy Bác mà khóc. Chị nói: “Những người như cháu không ngờ được Bác đến thăm”. Bác nói: Bác không tới thăm những người như mẹ con thím thì còn thăm ai? Bác hỏi về công việc, về tình hình gia đình. Bác tỏ ý hài lòng khi biết dù hoàn cảnh khó khăn, bữa cơm bữa cháo nhưng chị Tín vẫn cố gắng cho các con đi học.
Đồng chí thư ký lấy quà của Bác đã chuẩn bị sẵn đặt lên bàn thờ thắp hương. Căn nhà nhỏ đơn côi của mẹ con chị Tín bỗng ấm áp lên vì có không khí Tết. Bác lấy kẹo chia cho các con chị Tín và căn dặn phải cố gắng giúp đỡ mẹ và chăm chỉ học hành…
![]() |
Sắp đến Giao thừa, Bác phải trở về, các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị đã quây quần đông đủ để chúc tết Bác. Bác lặng im ngồi trên ghế, một lát sau Bác nói: Tôi vừa đi thăm một gia đình nghèo nhất ở Hà Nội. Cô Tín chủ nhà giờ này còn phải đi gánh nước thuê lấy tiền, để ngày mai mua gạo cho con. Chúng ta không biết những chuyện như vậy ở ngay Thủ đô của đất nước mình. Tôi biết, không chỉ một nhà như cô Tín đâu mà còn nhiều người nghèo khác nữa. Một Đảng cầm quyền mà để người dân nghèo hết chỗ để nghèo là lỗi của Đảng với nhân dân…
Cũng Tết năm Nhâm Dần 1962, ngoài câu chuyện chúc Tết gia đình nghèo, Bác Hồ kính yêu của chúng ta còn gửi tới đồng bào, chiến sĩ Lời chúc Tết chan chứa tình cảm yêu thương, khát vọng hòa bình, độc lập, thống nhất hai miền Nam - Bắc. “Chúng ta luôn luôn chủ trương rằng thống nhất nước Việt Nam là sự nghiệp thiêng liêng của toàn dân Việt Nam. Đại diện của hai miền có thể gặp nhau, cùng nhau bàn bạc, tìm con đường tốt nhất để hòa bình thống nhất Tổ quốc trên cơ sở độc lập, dân chủ như Hiệp nghị Geneve quy định” - Thư chúc Tết năm 1962 của Bác viết.
![]() |
Lời thư khen ngợi toàn thể đồng bào ở miền Bắc đã hăng hái thi đua xây dựng miền Bắc XHCN, Bác mong đồng bào ta, công nhân, nông dân, trí thức, bộ đội, cán bộ… nâng cao tinh thần làm chủ nước nhà, ra sức thi đua, tăng gia sản xuất, thực hành tiết kiệm, hoàn thành tốt kế hoạch nhà nước năm 1962; luôn nâng cao cảnh giác, giữ gìn trật tự an ninh, đoàn kết phấn đấu đưa miền Bắc tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Chủ nghĩa xã hội, làm cơ sở vững mạnh cho công cuộc đấu tranh hòa bình thống nhất nước nhà…
Hơn 60 năm nhìn lại, chúng ta không khỏi xúc động khi nhớ về Bác. Với cương vị là Chủ tịch nước, biết bao công việc bộn bề nhưng Người vẫn dành thời gian để đến thăm những gia đình nghèo khổ trong khoảnh khắc thiêng liêng nhất của năm mới. Sự quan tâm ân cần, chia sẻ và động viên cả về vật chất và tinh thần của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với người nghèo giúp họ vươn lên trong cuộc sống.
Tư tưởng, đạo đức và tấm gương của Người luôn khắc ghi sâu đậm và lung linh tỏa sáng trong tâm hồn mỗi người Việt Nam. Câu chuyện là bài học, nhắc nhở mỗi cán bộ, mỗi người trong chúng ta cần quan tâm, sát cánh cùng nhân dân hơn nữa, để không ai bị bỏ lại phía sau, để Tết thực sự là mùa Xuân của tất cả mọi người trong công cuộc xây dựng dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.


