“Bác Lâm” trong thơ Lưu Quang Vũ là ai?

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Nhà thơ, đạo diễn, NSND Đào Trọng Khánh vừa qua đời tại Hải Phòng, nhiều bài báo nhắc lại bài thơ nổi tiếng “Đêm đông chí uống rượu với bác Lâm, bác Khánh, nói về những cuộc chia tay thời loạn” của Lưu Quang Vũ. “Bác Khánh” là NSND Đào Trọng Khánh, vậy “bác Lâm” trong bài thơ này là ai?

“Đêm đông chí uống rượu với bác Lâm, bác Khánh, nói về những cuộc chia tay thời loạn”, có đoạn: “Thương nhà thương nước thương cho bạn?/ Không khóc mà sao cổ nghẹn ngào/ Ba đứa da vàng ngồi uống rượu/ Mặt buồn như sỏi dưới hang sâu/ Chúng mình không có bom nguyên tử/ Chỉ có thuốc lào hút với nhau…”.

“Bác Lâm” trong thơ Lưu Quang Vũ là ai? ảnh 1
Thi sĩ Nguyễn Lâm (ảnh: Lý Đợi)

“Bác Lâm” có tên khai sinh là Nguyễn Đình Lâm, sinh 10/8/1943 tại Hà Nội và mất năm 2005 tại TP.HCM sau sinh nhật của ông 2 hôm trong một ngày trời mưa gió dầm dề ở căn nhà gần ngã tư Hàng Xanh, quận Bình Thạnh. Khi đó “bác Lâm” sống một mình, nên ngày hôm sau người thân mới biết ông đã ra đi. Bạn bè văn nghệ hay gọi ông là Lâm Rùa, Lâm Râu hay Lâm Man, còn ông dùng bút danh chính là Nguyễn Lâm dù thơ ông rất ít khi đăng báo.

Vào năm 2008, nhà văn Nguyễn Khắc Phục đã thu thập bản thảo của Nguyễn Lâm, biên tập và đặt tên tập thơ là “Kịch đời” cho ông, gồm 3 phần: Lều cỏ; Vách sương; Đường gió với mỗi phần 36 bài, mỗi bài được đặt tựa bằng hai từ. Tập thơ này đã được NXB Sân khấu cấp phép ấn hành, hình bìa chân dung Nguyễn Lâm do danh họa Bùi Xuân Phái vẽ và phụ bản chân dung Nguyễn Lâm do cố họa sĩ Việt Hải vẽ.

Những năm cuối đời của Lâm Râu, các nhà thơ Phạm Tiến Duật, Nguyễn Khắc Phục... đã đi xin phép ít nhất hai NXB nhưng đều bị từ chối in thơ Lâm Man. Thơ Nguyễn Lâm có gì mà khó khăn trong xuất bản đến vậy? Cái khó đầu tiên là thơ ông ít công bố, Lâm Râu chỉ viết để đọc cho bạn bè nghe chứ không cần sự chia sẻ của số đông vì ông biết ít người hiểu được.

Nhận xét về thơ Nguyễn Lâm, nhà thơ Phạm Tiến Duật đã viết vào ngày 4/9/2005: “Thơ Lâm nói về dòng sông mà chỉ hướng sự quan tâm đến mấy con vờ trên mặt nước, đến những cánh bèo, chứ không hề quan tâm đến dòng chảy... Thơ Lâm nói về cánh rừng mà không nói gì đến đinh, lim, sến, táu mà quan tâm rất nhiều đến cỏ, đến những con vật xinh xắn nhưng quá bé bỏng sống khuất lấp trong cây. Thơ Lâm nhiều quán cóc mà ít nhà hàng. Thơ Lâm có nhiều cuộc đời nhưng rất ít cuộc đời đặc biệt... Thơ Lâm được sáng tác chủ yếu ở trạng thái nhắm mắt (nội quan), dù trong thơ vô vàn chi tiết thu được từ sự quan sát...”.

Còn nhà văn Nguyễn Khắc Phục đánh giá thơ Nguyễn Lâm như một dạng đồng dao nhưng hiện ra: “... lổng chổng, câu cú chữ nghĩa chủng chẳng, rời rã. Cấu tứ xiêu vẹo, lệch đổ. Giọng điệu lắm lúc giả ngô giả ngọng. Lại có khi đột ngột ngắt câu, chuyển ý tùy tiện, mê hoảng... Có người nói đọc thơ Lâm Man nghe như có tiếng nấc ở trong, mà là nấc cụt”.

Theo nhà văn Nguyễn Khắc Phục, muốn đồng cảm được với thơ Nguyễn Lâm thì phải đọc chậm lại, ít nhất cũng chậm bằng tốc độ đi bộ của thi sĩ Lâm Rùa. Thế nhưng chúng ta đang sống trong thời buổi chụp giật, vội vàng này thì làm gì có thời gian để gặm nhấm thơ thẩn, nhất là với kiểu thơ Nguyễn Lâm?!

“Bác Lâm” trong thơ Lưu Quang Vũ là ai? ảnh 2

Tập thơ Kịch đời của Nguyễn Lâm được nhà văn Nguyễn Khắc Phục tập hợp bản thảo xuất bản năm 2008

Thơ Nguyễn Lâm

Tha hương

kẻ không nhà

đáo chốn lao xao

tìm chân mi tên mùa

mềm dáng

dung dăng nhịp về

cười như mưa

vai trần tầm tã

ngón tay bủa dài

chân dài thả cặp

trăng nhom tét má

ngâu cơn đợi

từng nhịp vai van vỉ

não vòng tay

gió vênh trong tóc

men xanh không định số

mấy chìm cho qua

trong như đục ửng môi

mưa trong mắt

trong veo ly sóng

vo dung nhan

mắt trong lá

và lá

và mưa

Sinh thời “bác Lâm” sống thế nào mà được các bậc tài danh trong làng văn nghệ yêu quý như vậy? Những năm còn chiến tranh, căn gác nhỏ của Nguyễn Lâm trên phố Triệu Việt Vương – Hà Nội là nơi sinh hoạt văn nghệ của những tài danh sau này: Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh, Lê Minh Khuê, Nguyễn Thị Hiền, Đỗ Chu, Nguyễn Khắc Phục, Phạm Tiến Duật, NSND Trọng Khôi, Lâm Quang Ngọc, Vũ Ân Thi, Doãn Châu, Hoàng Hưng, Vương Trí Nhàn, Nghiêm Đa Văn, Đào Trọng Khánh... Và trong ngôi nhà của mình, Nguyễn Lâm trở thành “mạnh thường quân” của giới văn nghệ trẻ lúc đó. Nguyễn Lâm làm “mạnh thường quân” cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, ông chẳng những lo lắng về vật chất mà còn “chịu đựng” cả những vui buồn từ bè bạn mang đến. Nói đúng hơn, Lâm Man bị văn chương “hành” đến suốt cuộc đời.

Nguyễn Lâm đang học ĐH Bách khoa Hà Nội thì bỏ nửa chừng để làm công nhân nhà máy dệt 8/3. Ông bỏ học như thế vì thần tượng lớn nhất của ông là nhà văn Macxim Gocki, với tác phẩm gối đầu giường “Trường đại học của tôi”. Những đồng lương công nhân có được cũng như nhuận bút các bài báo dịch, Nguyễn Lâm đều dành cho bè bạn. Ông cũng là tấm gương tự học không ngừng, thời ấy, Nguyễn Lâm đã tự học tiếng Nga, Pháp để dịch báo và sách văn học. Có thể nói, trong lứa bạn bè kể trên của Nguyễn Lâm, thì họ biết được những tác giả như Lorca, Whitman... là nhờ ông. Nguyễn Lâm làm một nhịp trong chiếc cầu nối tri thức nước ngoài với bạn bè cầm bút tại Hà Nội một thời.

Lưu Quang Vũ và Nguyễn Lâm có lẽ là hai người bạn thân thiết nhất của nhau lúc ấy. Trong “Cây bút đời người” (NXB Trẻ 2002), nhà phê bình Vương Trí Nhàn viết về Lưu Quang Vũ: “Những lúc vui, Vũ đi những đâu đâu, khi buồn quá, lại trở về với Lâm. Lâm có thể nghe Vũ kể đủ chuyện, có thể nghe Vũ chửi bới kêu than, lại có thể lặng đi chờ đợi khi Vũ đờ đẫn không nói gì... Bao nhiêu ngang ngược của Vũ, Lâm chịu được hết. Trong những năm tháng tả tơi của Vũ, Lâm là hiện thân của sự chứa chấp thông cảm mà Vũ khao khát, nhưng lại thường tự đánh mất”.

Bạn bè của Nguyễn Lâm cho rằng sự thăng hoa trong sáng tạo của Lưu Quang Vũ hay của chính họ, không thể thiếu vắng hình bóng của Nguyễn Lâm. Sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Lâm vào TP.HCM làm ở Đài Tiếng nói Việt Nam, rồi các báo Sân khấu, Thể thao TP.HCM... và mưu sinh bằng nghề dịch thuật. Trong căn nhà bừa bộn sách, báo của ông gần ngã tư Hàng Xanh luôn hiện diện sự hiếu khách, thương bạn văn nghệ và tinh thần phóng khoáng dù lúc này ông khá nghèo so với chúng bạn cùng thời; mà xưa nay chỉ kiếm sống bằng nghề viết văn, viết báo thì có mấy người xông xênh về tiền bạc?!

Thơ Nguyễn Lâm


trần nữ

tóc ướt vành trăng

mưa xanh vòm sóng

trưa tàn mũ đen

mím cười áo trắng

mắt chớp một phương

người đi sương vàng

thửa nào búp vắng

lá biếc hoa giăng


Lúng liếng

ai đem người ngọc

trèo lên quán dốc

tựa gốc cây đa

thu đông xuân hạ

vào ra lẫn bóng hoàng hôn

lới lơ

lơ lới

bên nay bỏ gối

đốt sạch lá đời

cho ta thành nắng

lung liêng

lúng liếng má em

Góc khuất tại Trường THCS-THPT Hoa Sen - Bài 2: Vai trò của Công ty Địa ốc 9 như thế nào?
Góc khuất tại Trường THCS-THPT Hoa Sen - Bài 2: Vai trò của Công ty Địa ốc 9 như thế nào?
(Ngày Nay) - Trường THCS-THPT Hoa Sen (cơ sở 2) bị Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM yêu cầu phải dừng các hoạt động giáo dục ngay trước thềm năm học mới 2026-2027. Và phía sau đó là câu chuyện thuê đất và hợp tác đầu tư cùng với Công ty Cổ phần Địa ốc 9 có nhiều góc khuất chưa được sáng tỏ.
UNESCO hỗ trợ thư viện Ukraine thúc đẩy học tập, sức khỏe tinh thần và sức bền cộng đồng
UNESCO hỗ trợ thư viện Ukraine thúc đẩy học tập, sức khỏe tinh thần và sức bền cộng đồng
(Ngày Nay) - Trong lúc xung đột vẫn đang diễn ra, các thư viện trên khắp Ukraine không còn chỉ là nơi người dân tìm đến để đọc sách hay tra cứu thông tin. Ngày càng nhiều người đến thư viện để kết nối với cộng đồng, tìm kiếm thông tin đáng tin cậy, được hướng dẫn và nhận sự hỗ trợ về tinh thần.
Cuba đối mặt với tỷ lệ lạm phát trên 20%
Cuba đối mặt với tỷ lệ lạm phát trên 20%
(Ngày Nay) - Số liệu do Văn phòng Thống kê và Thông tin Quốc gia Cuba (ONEI) cho thấy chỉ số lạm phát hàng năm trên thị trường chính thức của đảo quốc Caribe này đã tăng hơn 2 điểm phần trăm trong tháng 7 vừa qua, lên mức 20,70% trong 7 tháng đầu năm trong khi tỷ lệ lạm phát hàng tháng tăng 2,56% so với tháng trước.
Ảnh: Kondou
Lý Cây Bông – Khi sắc màu Tây Nam Bộ gặp nhịp điệu Yosakoi
(Ngày Nay) - Từ “Sài Gòn đẹp lắm” - tác phẩm đánh dấu sự trở lại của Sài Gòn Yosakoi (YOSAGO), đến “Lý Kéo Chài”, YOSAGO dần tìm thấy cho mình một hướng đi: kể những câu chuyện Việt Nam bằng ngôn ngữ của Yosakoi. Nếu “Sài Gòn đẹp lắm” mang đến hình ảnh một Sài Gòn trẻ trung, gần gũi, thì “Lý Kéo Chài” đưa người xem về với không gian sông nước và những âm hưởng dân gian Nam Bộ.
AI đặt ra bài toán mới cho hạ tầng điện trung tâm dữ liệu
AI đặt ra bài toán mới cho hạ tầng điện trung tâm dữ liệu
(Ngày Nay) - Sự phát triển nhanh của trí tuệ nhân tạo (AI) đang làm thay đổi yêu cầu đối với hạ tầng trung tâm dữ liệu, trong đó nguồn điện trở thành một trong những yếu tố cần được tính toán lại khi các hệ thống GPU có thể tạo ra mức biến động phụ tải rất lớn trong thời gian ngắn.