Để lại cho ai?

[Ngày Nay] - Tôi có một mắc mớ trong lòng, mỗi lần chạm vào giá sách. Cuốn tài liệu của một giáo sư khảo cổ nổi tiếng lần nào cũng như đang nhìn mình chằm chằm. Cuốn sách mà ông đưa cho tôi mượn, trước khi ông mất không lâu. Mà buổi ấy cơn cớ làm sao ông buồn lắm, thở dài giữa một căn phòng tuềnh toàng, chỉ cơ man là sách: Con cái không đứa nào theo nghề, không quan tâm đến sách, rồi chỗ sách này để cho ai?
Để lại cho ai?

Sau này nghĩ lại, thấy buổi ấy ông dù đang khỏe mạnh, lại như nói gở. Sau đám tang ông, tôi đã nhiều lần muốn trở lại căn phòng đó, trả lại ông cuốn tài liệu khảo cổ. Nhưng tôi đắn đo và lần lữa không đi. Nói đúng ra là không dám đi. Vì tôi không muốn lòng mình tan hoang nếu chẳng may nhìn thấy cái không gian toàn sách ấy giờ đã hoặc không còn, hoặc phủ đầy mạng nhện. Và tự an ủi trong lòng, chắc ông hôm ấy đã muốn tặng tôi cuốn sách đó. Như một cái cớ cho mình thôi.

Tôi biết một tủ sách khác, của một nhà nghiên cứu văn học nổi tiếng. Lúc các con ông phân chia phần tài sản, chị bạn của tôi - con gái ông, nhận toàn bộ phần sách. Chị dành nhiều tháng để chuyển dần số sách về nhà, phân loại và tặng những cuốn quý nhất cho những người mà chị quý mến và nghĩ rằng nó có ích cho họ. Chị cũng làm như một sự thôi thúc nào đó, bởi vì bây giờ chị cũng đã ở một nơi xa xôi nào đó, sau một cơn bạo bệnh. Nhưng chắc hẳn, bây giờ chị đang vui, vì đã làm được cái việc có ích cho tủ sách của cha chị. Căn phòng của chị bây giờ mỗi lần tôi trở lại, đỡ xót xa hơn. Lại nhớ những ngày chị ngồi sắp xếp, phân loại, thậm chí có những cuốn mất nhiều thời gian vì cầm lên là muốn đọc lại hoặc xem lại những lời đề tặng mà các tác giả dành cho bố. Mỗi cuốn sách là một cuộc đời, một câu chuyện đằng sau nó...

Tôi cũng biết anh Nguyễn Huy Thắng - con trai nhà văn Nguyễn Huy Tưởng, trân trọng từng câu, từng chữ của cha. Biết ông Nguyễn Lân Bình - cháu nội học giả Nguyễn Văn Vĩnh, cẩn trọng tìm lại mọi tư liệu liên quan đến ông nội mà trong nhiều năm liền, người đời chưa hiểu và đánh giá đúng tầm vóc. Biết những người con của GS Nguyễn Văn Huyên hay GS Đặng Thai Mai mà chỉ một bức thư viết tay hay một lời dạy dỗ, dặn dò của cha để lại đã được xem như di sản của gia tộc…

Để lại cho ai? ảnh 1

Nhưng tôi cũng không ngạc nhiên khi một giáo sư đầu ngành về nghiên cứu dân tộc học cách đây vài năm đã tuyên bố sẽ hiến tặng tủ sách của ông cho một cơ quan nghiên cứu (vì con cái không ai theo nghiệp mà cũng không thiết tha với mớ sách dân tộc học của ông). Bởi vì để sách lại cho ai luôn là nỗi khắc khoải của không ít bậc trí giả tôi đã gặp trong cuộc đời làm báo của mình.

Mà thực ra, để sách lại cho ai cũng không phải chỉ là câu chuyện của số ít gia đình trí thức, nó là câu hỏi mang tính thời đại. Nếu có gia đình nào đó phải băn khoăn không biết để lại tủ sách của mình cho ai thì điều này cũng đồng nghĩa với việc thế hệ tiếp nối không mặn mà gì với những bản in cũ kỹ, ố vàng.

Giống như di sản ấy, biết đâu trong rất nhiều trường hợp, cái để lại có khi lại trở thành gánh nặng với tương lai.

Tối 3/2: Trao giải Búa liềm Vàng lần thứ X năm 2025
Tối 3/2: Trao giải Búa liềm Vàng lần thứ X năm 2025
(Ngày Nay) - Tối 3/2, tại Nhà hát Hồ Gươm (Hà Nội), nhân dịp kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, mừng Đảng, mừng Xuân, mừng đất nước và chào đón năm mới Bính Ngọ 2026, Ban Tổ chức Trung ương chủ trì, phối hợp với Tạp chí Cộng sản, báo Nhân Dân, Đài Truyền hình Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam tổ chức Lễ tuyên dương Bí thư chi bộ xuất sắc và công bố, trao Giải Búa liềm Vàng lần thứ X năm 2025.
Vững bước dưới cờ Đảng
Vững bước dưới cờ Đảng
(Ngày Nay) - Tạp chí Ngày Nay trân trọng giới thiệu bài viết của đồng chí Tô Lâm, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, với tiêu đề: "Vững bước dưới cờ Đảng".