Mẹ tôi!

Khi còn học tiểu học, trong mắt tôi, mẹ là thần tiên làm được tất cả mọi việc, những gì tôi không làm được mẹ đều làm cho tôi, cậy mẹ thương mình, tôi luôn ỷ lại vào mẹ.
Mẹ tôi!

Lên cấp 2, tôi học trường huyện xa nhà hơn 20 cây số, tuần đầu tiên không sao ngủ được vì nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ. Cuối tuần, được nghỉ phép, tôi chạy ào về nhà, vừa vào đến cửa trông thấy mẹ, tôi không nín nổi liền òa khóc.

Mẹ tôi! - anh 1

Con cái là mặt trời của cha mẹ

Năm cuối cấp 2, những cảm xúc ấy không còn nữa, cái tuổi mà người ta thường nói “đang tuổi ẩm ương”, cứ tưởng mình đã khôn lớn, đã biết nhiều lắm. Tối thứ 6 hàng tuần, nằm trên giường gọi điện về cho mẹ, chỉ biết thao thao bất tuyệt về những hoài bão đầy lớn lao của mình, mẹ thường lắng nghe chờ cho đến khi tâm trạng tôi dịu bớt, mẹ lại hỏi nhẹ nhàng hỏi xem tôi ăn uống thế nào, có thiếu tiền tiêu vặt không. Tôi cụt hứng hậm hực: Phụ nữ trong nhà chỉ biết quan tâm toàn những chuyện vặt vãnh thế thôi.

Mẹ tôi! - anh 2

Có khi gần nửa năm tôi không về thăm nhà

Sau khi đi làm, có khi gần nửa năm tôi không về thăm nhà, quen với cuộc sống thành phố tiện nghi, tôi không muốn về quê. Mùa đông đến, tôi về thăm nhà, trên đường về lại cảm thấy sao chỗ nào cũng bẩn thỉu, nhếch nhác đến thế. Vừa bước vào cửa, lại trông thấy mẹ đang ngồi giặt quần áo cạnh bếp lò. Khoảnh khắc đầu tiên khi mẹ nhìn thấy tôi, những giọt nước mắt chầm chậm lăn dài trên má, vẻ nghẹn ngào của mẹ khiến tôi sửng sốt: - Con về rồi à, sao mãi không về thăm nhà hả con?

Sau cuộc hôn nhân tan vỡ, tôi mang theo con vất vả bươn trải cuộc sống ở nơi đô thị phồn hoa, nhưng đêm về, một mình cô đơn không người dựa dẫm, tôi chỉ mong có một bờ vai để mình được tựa vào, hình ảnh mẹ lại thấp thoáng hiện lên khi gần khi xa trong đầu tôi. Lúc này, tôi mới chợt nhận ra mẹ đã già rồi, mẹ không thể ở bên tôi, chăm lo cho tôi được.

Mẹ tôi! - anh 3

Sau khi ba tôi mất, mẹ sống cùng em gái, tôi vẫn ít khi về, mẹ vẫn thường dặn tôi: - Con bận, mọi người không giúp gì được cho con, hai mẹ con con ở ngoài đó nhớ giữ gìn sức khỏe, không có thời gian không phải về đâu, mẹ không sao cả. - Tôi ỷ vào cái lý do đó nên cũng không về nhà thật, chỉ vội vàng đáo qua nhà mỗi dịp lễ Tết đến. Không phải tôi không nhìn thấy ánh mắt bịn rịn lưu luyến trong mắt mẹ, nhưng tôi nghĩ việc học của con còn quan trọng hơn, tôi cũng thầm tự nhủ với lòng mình: Đợi thêm chút thời gian nữa, khi con tôi vào đại học, nhất định tôi sẽ đón mẹ lên sống cùng để lo tròn chữ hiếu với mẹ.

Năm ngoái, mẹ bị phải nhập viện vì bệnh tiểu đường, em trai và em gái con cái đều còn quá nhỏ, nên chỉ có mình tôi chăm sóc mẹ ở viện. Mấy chục ngày mẹ nằm viện, mẹ luôn để ý sắc mặt tôi, dường như mẹ không đành lòng khi mình đã gây thêm phiền phức cho con cái. Một hôm, tôi quên để lại tiền ăn trưa cho con gái, nên hơi sốt ruột, mẹ trông thấy vậy lo lắng nói: - Con mau về đi, mẹ ở đây một mình không sao. - Bình thường, thương hai hai đứa em con nhỏ, lại cũng khó khăn, tôi tự nguyện một mình ở bên mẹ, nhưng tự nhiên nghe mẹ nói ở một mình lòng tôi thoáng cảm thấy bực dọc mới buột miệng: - Không ai đến thay cho con, làm như mẹ của mình con vậy? - Nói xong tôi mới giật mình nhận ra mình đã lỡ lời, vội quay sang nhìn mẹ. Mẹ không nói gì, nhưng ánh mắt đong đầy nỗi xót xa thương con. Tôi tìm chuyện khác nói át đi, mẹ cũng cười làm như không có chuyện gì để tôi yên lòng.

Khi tôi về cơm nước cho con xong quay lại, từ xa đã trông thấy mẹ đang đòi cô y tá cho mẹ xuất viện vào ngày mai. Cô y tá vừa khuyên bà vừa lo lắng quay về phía tôi, trông thấy tôi liền gọi: - Chị, bệnh bác còn chưa đỡ mà bác cứ đòi xuất viện? – Mặt và tai tôi nóng bừng.

Mẹ ngồi trong phòng bệnh bực bội nói với tôi: - Không việc gì rồi còn không cho người ta xuất viện, bọn họ chỉ muốn kiếm ít tiền của chúng ta thôi con. – Trong lòng tôi biết rõ nguyên nhân vì sao mẹ cứ khăng khăng đòi ra viện, nên chỉ biết quay mặt đi vì không ngăn nỗi những giọt nước mắt. Cuối cùng, sau khi bệnh tình của mẹ đã ổn, mẹ được ra viện, nhưng mẹ kiên quyết không muốn ở lại thành phố sống cùng tôi, vì không muốn ăn không ngồi rồi cuồng chân cuồng tay. Thực ra, tôi nghĩ là do câu nói của tôi đã làm mẹ buồn lòng.

Mẹ tôi! - anh 4

"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha"

Tôi kể chuyện này với bạn tôi, chị ấy hơn tôi vài tuổi, chị nói từ nhỏ đã không còn cha mẹ, nên giờ thèm có mẹ như tôi mà không được. Chị còn nói: con cái hiếu thuận với cha mẹ là lấy thuận làm hiếu, nhất là người già luôn có những cách nghĩ con cái khó mà hiểu được, chi bằng cứ thuận theo ý mẹ cũng là lòng hiếu của mình rồi.

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn trông nom săn sóc mà e cha mẹ không cần, và có khi không đợi mình nữa.

Dịch từ Duwenzhang.com

WHO kêu gọi đầu tư và cải thiện khả năng tiếp cận vaccine phòng cúm mùa
WHO kêu gọi đầu tư và cải thiện khả năng tiếp cận vaccine phòng cúm mùa
(Ngày Nay) - Ngày 22/4, Văn phòng của Tổ chức Y tế Thế giới tại châu Âu (WHO châu Âu) đã kêu gọi tăng cường các nỗ lực nhằm cải thiện khả năng tiếp cận vaccine phòng cúm và thúc đẩy tỷ lệ tiêm chủng với các nhóm có nguy cơ cao trên toàn châu Âu. Động thái này được đưa ra sau khi một nghiên cứu bao phủ toàn bộ 53 quốc gia thành viên trong khu vực đã tiến hành rà soát, đánh giá các thành tựu và thách thức trong suốt 15 mùa cúm.
Đình công gây gián đoạn dịch vụ tàu điện ngầm London
Đình công gây gián đoạn dịch vụ tàu điện ngầm London
(Ngày Nay) - Ngày 21/4, các thành viên Công đoàn Đường sắt, Hàng hải và Vận tải Anh (RMT) đã tiến hành đình công trong 24 giờ, tính từ 12h giờ cùng ngày, để phản đối kế hoạch của Cơ quan Giao thông Vận tải London (TfL) về việc rút ngắn tuần làm việc xuống còn 4 ngày.
Phát hiện mây băng trên hành tinh khổng lồ ngoài hệ Mặt Trời
Phát hiện mây băng trên hành tinh khổng lồ ngoài hệ Mặt Trời
(Ngày Nay) - Các nhà thiên văn học vừa phát hiện những đám mây băng nước đầy bất ngờ trên một ngoại hành tinh khí khổng lồ cách xa Trái Đất. Khám phá này được thực hiện nhờ Kính viễn vọng Không gian James Webb (JWST), làm thay đổi những hiểu biết hiện tại về bầu khí quyển của các hành tinh ngoài hệ Mặt Trời và đánh dấu một bước tiến quan trọng trong hành trình tìm kiếm sự sống trong vũ trụ.
Khởi đầu dự án “Thư viện Người - Người Nam Bộ kể chuyện”
Khởi đầu dự án “Thư viện Người - Người Nam Bộ kể chuyện”
(Ngày Nay) - Trong khuôn khổ Ngày Sách và Văn hóa đọc Việt Nam 2026 - lần V, được Sở Văn hóa và Thể thao TPHCM chủ trì, phát xuất từ ý tưởng của Quỹ Hoa Sen, dự án “Thư viện Người - Người Nam Bộ kể chuyện” đã chính thức ra mắt tại Đường Sách TPHCM vào ngày 22/4, gặp gỡ Cécile Ngọc Sương Perdu với câu chuyện “Đi tuốt luốt bên Tây rồi dìa miền Tây bày trò Lộn Xộn”