Hệ tâm luận của văn hóa Việt

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Hành trình đường xa vạn dặm của nhà nghiên cứu Bùi Trọng Hiền, trong 9 năm với ca trù, tôi đã không theo dõi từ đầu. Cả ca “hồi sức cấp cứu” anh mới thực hiện với thang âm cồng chiêng, tôi cũng chỉ nghe loáng thoáng. Thậm chí, chẳng đủ tự tin để gửi một dòng chúc mừng lên tường nhà anh, sau khi dự án đại thành công.

Nhưng kể từ buổi nghe anh nói chuyện ở Đại học KHXH&NV, tôi hiểu với anh, cụ Nguyễn Phú Đẹ (nghệ nhân, kép đàn nhà nghề cuối cùng của Ả đào) quan trọng thế nào, thì bản thân anh cũng quan trọng với người viết báo về di sản, văn hóa như tôi ngần ấy. Xin số anh qua một tiền bối khác, tôi đặt hẹn chớp nhoáng, cốt gặp kỳ được anh cho cuộc phỏng vấn vào sáng cuối tuần tại Hà Nội. Cuộc gặp lướt qua ngay trước mũi một chuyến đi khác, chắc hẳn cũng với và vì cổ nhạc, của anh.

Hệ tâm luận của văn hóa Việt ảnh 1

Tác giả, nhà báo Nguyệt Linh

Về âm nhạc truyền thống, tôi có nói gì, bàn gì, cũng là lạm. Thế hệ của tôi, ngay cả lời ru tấm bé, cũng đã được thay bằng nhạc Đông Âu, rồi nhạc quốc tế thịnh hành của thập niên 80, 90, mọi đối sánh tôi có, chỉ có thể nhìn từ khuôn dòng của những nốt đen nốt trắng.

Phương Tây ngợi ca cấu trúc âm nhạc của Bach, ví von ông xây lâu đài bằng thanh điệu. Tôi nghe Bach đôi khi cũng nản, chỉ Debussy là mê đắm. Nhưng cái "ổn" của nhạc Bach, người không quá am tường về âm nhạc là tôi, cũng lờ mờ phải hiểu. Đó là thứ âm điệu mạch lạc, hòa âm sáng rõ, có những đoạn cao độ và trường độ dường như ứng khớp tuyệt vời với cấu trúc lý tính (một dạng Deja vu) mà có lẽ bẩm sinh ai ai cũng mang trong mình.

Và nghệ thuật, lạy trời nếu không phải giống loài ta tự huyễn hoặc, hẳn sẽ nằm trên chính cái giao điểm phổ quát ấy. Nghệ thuật phải là tiếng đồng vọng, bên cạnh phức cảm cá thể, phông nền bối cảnh.

Nói về ca trù, trên thềm tuổi mới lớn tôi luyện đọc văn học tiền chiến, từ đó tập tọng nghe thử không ít thứ âm nhạc này. Bởi vẻ đẹp của tiếng người, dáng người, âm đàn nhịp phách trong thi ca của các cụ. Nhưng tôi chọn nghe những bản thu mới, có lẽ vì đôi tai non trẻ còn “điếc đặc” giọng cổ. Hồi ấy tôi nào hiểu nghe băng mới, đào mới là nhịp phách lộ cộ. Tôi hồn nhiên tin di sản phải là một khối nguyên hình nguyên tảng các cụ giao cho, như cái túi khôn không bao giờ cạn, đào kép cứ thế lôi ra đàn hát. Nhưng rồi ép tai thế nào, tôi cũng chỉ nghe ra những âm loảng xoảng, những tiếng ứ hự, thậm thụt… thật kỳ quái. Tôi ỉ eo trách tiền nhân, những ông Bằng, ông Nguyễn, té ra các ông mê bà Chu, cô Mùi, rồi tâng thể loại này lên tận chân mây.

Chỉ đến khi bập vào ca cổ, cơn hờn rất láo ấy mới hết hẳn. Tôi hiểu, à, một khi các cụ ra tay phách tay trống thì thế hệ các cháu rap rủng bây giờ chỉ có nước… khóc tràn bờ đê. Và chuyện đêm đi hát Ả đào độc nhất vô nhị, ông Nguyễn tả có thể khiến “người thiên cổ bật nắp ván thiên mà nhỏm dậy", là văn hiện thực chứ chẳng đâu xa.

Có những đêm sâu, tôi ngồi nghe lại bản thu của các tiền nhân cổ nhạc như cụ Nguyễn Thị Phúc, cụ Quách Thị Hồ, cụ Đinh Thị Bản. Một lần nữa sự mạch lạc của hệ thống, vẻ đẹp của một cấu trúc hữu tồn lý tính, lại lần nữa ứng khớp trong tôi.

Cảm giác ấy, tôi rất thích, thấy vô cùng chỉnh với một khái niệm anh Bùi Trọng Hiền từng nêu về việc các cụ dạy âm nhạc truyền thống theo kiểu thầy truyền trò thụ, chẳng cần hệ thống khoa học lý thuyết xương sống nào cả, đó là “hệ tâm luận”. Hệ tâm luận sâu xa cội rễ. Hệ tâm luận văng vẳng trong đêm sâu, nơi những cuốn băng thâu giọng tiền nhân lan tỏa cái hay, cái đẹp trường tồn của cổ nhạc vươn ra khỏi chiều khích không gian và thời gian, sống động trong tâm thức người Việt. Đó không hề là những hỗn âm nôm na mách qué, lờ nhờ, mịt tối như tôi từng tưởng hay một số nơi đã và đang trình diễn dưới cái mác "dân gian đương đại".

Dẫu vậy, tôi vẫn một mực tin đương đại là một xu thế đầy tiềm năng. Và đập phá, cấu cào, phần nào cũng có cái ích của riêng nó. Nhưng, như bài học khai tâm về con chữ đầu tiên, ta phải hiểu thế nào là chân phương nghiêm ngắn, rèn cặp mình để biết nào đúng nào sai. Rồi sau tách thầy lẻ bạn, hành, thảo, cuồng loạn, có uốn éo chi cũng không sai khác cái gốc ban đầu. Đừng biến mình thành thứ dị bản chẳng ai hiểu mà cũng chẳng ích góp cho đời. Tiếc là ngày càng nhiều bạn trẻ, người trẻ làm nghệ thuật quên bẵng đi điều giản dị ấy.

Gỡ đến cuối cái băng nói chuyện với anh Hiền, gặp lại di sản tinh thần rất thấm của cụ Trần Quốc Vượng, lời cụ từng nói trong một hội thảo năm nao nào đó. Vẫn là cái nét chẳng giống ai và chẳng ai giống được, của cụ.

“Văn hóa Việt Nam ở trong tình trạng nồi cám lợn hổ lốn. Cái hay cái dở, cái xấu cái tốt, cứ thế trộn vào, nấu sôi lên sùng sục. Có cái người ta ăn thừa, thiu thối, vứt đi, mình mang nhặt về. Nhưng cũng có cái đã thật chỉn chu, như tấm, như rau, rửa sạch thái nhỏ…”

Làm sao gạn đục khơi trong? Giữa thượng vàng hạ cám làm sao nhận ra những tấm cùng rau ấy?

UNESCO công bố cẩm nang mới, tái định hình cách thức quản trị di sản thế giới
UNESCO công bố cẩm nang mới, tái định hình cách thức quản trị di sản thế giới
(Ngày Nay) - Trong bối cảnh các Di sản Thế giới phải đối mặt với sức ép ngày càng gia tăng từ phát triển kinh tế, biến đổi khí hậu đến những hạn chế trong quản trị, UNESCO cùng ba Cơ quan Tư vấn của Ủy ban di sản thế giới là ICCROM, ICOMOS và IUCN đã công bố ấn phẩm mới mang tên Quản lý Di sản Thế giới (Managing World Heritage). Ấn phẩm được xác định là tài liệu nền tảng, định hình khung hệ thống quản lý và bảo tồn không chỉ cho các Di sản Thế giới mà còn cho các địa điểm di sản nói chung.
Bali. Ảnh: Outlook Travel Magazine
Từ Bali nghĩ tới Vân Đồn - Thương cảng đệ nhất Đông Nam Á
(Ngày Nay) - Trong lúc Bali ngột ngạt trong dòng người và hiểm họa ô nhiễm môi trường vẫn là điểm đến của 6,5 triệu du khách mỗi năm, thì Vân Đồn với những lợi thế du lịch tương đồng lại vẫn đang như nàng tiên cá nép mình dưới biển xanh, như viên ngọc quý ẩn trong lớp vỏ trai.
Quang cảnh vòng đàm phán 3 bên giữa Nga, Mỹ và Ukraine tại Geneva, Thụy Sĩ, ngày 17/2/2026
Quan chức Nga xác nhận vẫn duy trì đàm phán với Ukraine
(Ngày Nay) - Thứ trưởng Ngoại giao Nga cho biết tại vòng đàm phán mới vừa diễn ra ở Geneva (Thụy Sĩ), hai bên cũng đã trao đổi tất cả vấn đề trong bối cảnh đang tìm kiếm một giải pháp nhằm chấm dứt xung đột.
Hội chứng khiến 5% dân số không thể vượt qua nỗi đau mất người thân
Hội chứng khiến 5% dân số không thể vượt qua nỗi đau mất người thân
(Ngày Nay) - Đối với hầu hết mọi người, nỗi đau mất mát sẽ dịu dần theo thời gian như một quy luật tự nhiên. Tuy nhiên, khoảng 5% số người trải qua biến cố này lại rơi vào trạng thái đau buồn dai dẳng và không thể nguôi ngoai, tiến triển thành một hội chứng được gọi là "rối loạn tang thương kéo dài" (Prolonged Grief Disorder - PGD).