Chuyện hai người ăn xin

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Mỗi lần gần đến ngày sinh nhật của mình, tôi lại vô thức so sánh tuổi của chính mình với tuổi của bố tôi khi ông mất. Ông Đinh Thế Hào chết khá trẻ. Từ vài năm trước, tôi đã trở thành một người đàn ông nhiều tuổi hơn bố mình rồi.

Năm nay, tự dưng tôi nghĩ đến thêm một mốc nữa. Đấy là năm nay, Hoàng Anh sẽ bằng tuổi tôi khi ông Hào mất.

Tôi, như mọi đứa con, không bao giờ cảm thấy đủ thân thiết với bố mình cho đến khi ông qua đời. Chúng tôi cũng sống với nhau có hơn chục năm. Nhưng cũng như mọi đứa con khác, tôi sẽ luôn vô thức mang theo sự thiếu vắng của hình bóng người cha, dù là 20, hay 30 năm đã qua đi. Sự thiếu vắng trở thành một thực thể hữu hình, có tồn tại, âm thầm ở đó.

Gần hai chục năm trước, hồi tôi nhảy việc lần đầu tiên, khi còn là một cậu bé mới ngoài hai mươi tuổi, tôi đã bối rối ghê lắm. Tôi đã kể chuyện này trên facebook một lần, và vì sao đó rất lâu sau vẫn có người nhớ: chiều hôm đó, khi nhận lời đề nghị của công ty đối thủ, tôi đã về văn phòng, xem Ben Hur một mình.

Khi Ben Hur vào thành Jerusalem, anh hỏi người ăn xin mù rằng sao đường phố vắng vẻ thế. Người ăn xin trả lời, dân chúng đã đi xem phiên xử hết rồi. Đó là phiên xử vị giáo sĩ trẻ tuổi đến từ Nazareth – người sau này sẽ bị đóng đinh lên cây thập giá. Ben Hur bỏ một đồng xu vào bát của người ăn xin mù, rồi chạy đi. Nhưng ngay khi Ben Hur quay đi, người ăn xin lật ngược chiếc bát lại, để đồng xu rơi xuống đất.

Tôi bỗng nhiên thấy tủi thân ghê gớm. Tôi không hiểu sao người ăn xin lại bỏ đồng xu đi. Tự dưng tôi nghĩ, nếu còn bố, hẳn chúng tôi sẽ nói chuyện với nhau về chi tiết đó. Ông Hào đã luôn cố gắng khuyến khích đứa con trai đọc và suy nghĩ, dạy nó cách nêu ra những chủ đề thảo luận, dù chẳng được bao nhiêu ngày. Nếu còn bố, chắc tôi sẽ hỏi, bố ơi sao người ăn xin lại bỏ đồng xu đi.

Tôi ra hành lang công ty và đứng khóc nức nở một mình. Không phải chuyện đồng xu, mà là vì chiều hôm đó, tôi đứng trước quyết định lớn đầu tiên trong đời. Tôi đã rắp tâm bỏ học đại học rồi, tôi sẽ đi làm thôi. Nhưng nhảy việc thì tôi chưa biết nó là cái sự kiện như thế nào. Lúc đó tôi muốn có ai đó để hỏi, rằng mình nên làm như thế nào.

Đêm qua, tôi lại gặp hình ảnh một người ăn xin nữa trên phim. Trong Kadaisi Vivasayi (Người nông dân cuối cùng), có một người điên do Vijay Sethupati đóng. Người yêu tự tử vì tình yêu giữa họ bị cấm đoán, anh đi khắp các ngôi đền, mong gặp được thần Murugan.

Ở một ngôi đền nọ, anh nhìn thấy một người ăn xin. Người ăn xin đang ngồi cạnh thùng rác và bới cơm thừa để ăn. Anh giở cơm ra định ăn, nhưng rồi gói lại, bước đến và đưa gói cơm nguyên cho người ăn xin. Ông lão từ chối. Anh gay gắt, thế cứ coi như đây là cơm thừa đi. Ông lão ăn xin lúc đó mới nói khẽ, “Vậy anh bỏ vào thùng rác đi”. Anh khẽ đặt gói cơm lên thùng rác. Người ăn xin đứng dậy lấy gói cơm đó từ thùng rác, rồi ngồi xuống ăn.

Năm nay, tôi đã sống lâu hơn thời gian bố tôi được sống; và Hoàng Anh đã bằng tuổi tôi khi ông đi. Năm nay, tôi không còn băn khoăn khi một người ăn xin trên phim làm một việc khó hiểu nữa. Tôi hiểu vì sao ông ta làm thế rồi. Tôi có lẽ đã hiểu cả lý do người ăn xin trong Ben Hur thả đồng xu xuống đất.

Hơi kỳ lạ khi người ta đánh dấu sự trưởng thành của mình bằng những người ăn xin trên phim nhỉ. Nhưng nó có một logic đấy. Những người ăn xin già bên lề đường, xuất hiện mấy mươi giây, làm những cử chỉ khó hiểu nhưng ám ảnh, thường xuyên là nơi các đạo diễn gửi gắm các biểu tượng ẩn dụ của mình. Bây giờ tôi đã ở tuổi trung niên, tôi đã hiểu hết rồi.

Năm nay, Hoàng Anh đã bằng tuổi tôi khi không còn bố. Sinh nhật này, tôi nhận ra, mình sẽ phải bắt đầu cho con những thứ mà tôi đã không được có. Nghĩ như thế, tuổi tác lại thành một thứ tài nguyên quan trọng và bớt buồn vì mình đang già đi nhỉ.

Nuôi dưỡng đời sống văn hóa Thủ đô qua từng chương trình "Âm nhạc cuối tuần"
Nuôi dưỡng đời sống văn hóa Thủ đô qua từng chương trình "Âm nhạc cuối tuần"
(Ngày Nay) -  Chiều cuối tuần 2/8/2026 tại Nhà Bát Giác, những thanh âm đầu tiên của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng” vang lên như một lời chào quen thuộc dành cho người dân và du khách. Tiếp sau đó, những giai điệu jazz kinh điển của thế giới lần lượt cất lên qua phần biểu diễn của NSƯT Quyền Văn Minh và các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club, mở ra một không gian âm nhạc giàu cảm xúc ngay giữa trung tâm Thủ đô.
ASEAN Cup 2026: Sẵn sàng cho đại chiến tại "chảo lửa" Pakansari
ASEAN Cup 2026: Sẵn sàng cho đại chiến tại "chảo lửa" Pakansari
(Ngày Nay) - Cuộc đối đầu giữa đội tuyển Việt Nam và Indonesia tại sân vận động Pakansari ở Bogor tối 3/8 không chỉ quyết định cục diện bảng A ASEAN Cup 2026 mà còn được xem là trận cầu bản lề của cả giải đấu. Một bên là nhà đương kim vô địch đang chịu sức ép sau cú sảy chân trước Singapore, bên kia là đội chủ nhà toàn thắng hai trận đầu nhưng vẫn dành sự tôn trọng tuyệt đối cho đối thủ khi khẳng định đây là “đội mạnh nhất giải”.
Nhật Bản, Mỹ lần đầu phối hợp can thiệp mua đồng yen sau 15 năm
Nhật Bản, Mỹ lần đầu phối hợp can thiệp mua đồng yen sau 15 năm
(Ngày Nay) - Ngày 3/8, Bộ trưởng Tài chính Nhật Bản Satsuki Katayama xác nhận Nhật Bản và Mỹ đã phối hợp tiến hành can thiệp mua đồng yen trên thị trường ngoại hối vào ngày 31/7. Đây là lần đầu tiên trong vòng 15 năm hai nước thực hiện biện pháp này, đồng thời cả Tokyo và Washington đều khẳng định sẵn sàng tiếp tục hành động nếu cần thiết.
Saudi Arabia thành lập liên minh bảo vệ an ninh Biển Đỏ
Saudi Arabia thành lập liên minh bảo vệ an ninh Biển Đỏ
(Ngày Nay) - Saudi Arabia (Arập Xê-út) đã công bố kế hoạch thành lập một liên minh phòng thủ đa quốc gia tại Biển Đỏ và Vịnh Aden, với sự tham gia của 8 quốc gia ven biển nhằm tăng cường bảo đảm an ninh cho một trong những tuyến hàng hải quan trọng nhất thế giới, trong bối cảnh các mối đe dọa đối với hoạt động vận tải biển ngày càng gia tăng.
ASEAN Cup 2026: HLV Kim Sang Sik khẳng định mục tiêu đánh bại Indonesia
ASEAN Cup 2026: HLV Kim Sang Sik khẳng định mục tiêu đánh bại Indonesia
(Ngày Nay) - Chỉ giành được 1 điểm trước Singapore ở lượt trận trước, đội tuyển Việt Nam bước vào cuộc đối đầu với Indonesia ở bảng A ASEAN Cup 2026 với áp lực buộc phải thắng nếu muốn nắm quyền tự quyết trong cuộc đua giành vé vào bán kết. Dù thừa nhận sức ép rất lớn, nhưng HLV Kim Sang Sik khẳng định mục tiêu duy nhất của đội tuyển Việt Nam là giành trọn 3 điểm ngay trên sân Pakansari.