Kiểm soát ô nhiễm môi trường biển - không thể dừng lại ở các điều luật chung chung

0:00 / 0:00
0:00
(Ngày Nay) - Kiểm soát ô nhiễm môi trường biển là một trong những nội dung quan trọng cần có sự điều chỉnh để phù hợp với thực tiễn, góp phần phát triển kinh tế biển bền vững.
Ảnh minh hoạ.
Ảnh minh hoạ.

Theo Cục Biển và Hải đảo Việt Nam (Bộ Nông nghiệp và Môi trường), trong quá trình thực hiện Luật Tài nguyên, môi trường biển và hải đảo năm 2015, Cục tiếp tục nghiên cứu, rà soát, đề xuất điều chỉnh, xây dựng Hồ sơ đề nghị sửa đổi, bổ sung Luật phù hợp, đáp ứng yêu cầu nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước, cải cách hành chính, thúc đẩy phát triển.

Nghiên cứu của Ngân hàng Thế giới cho thấy, 80% nguồn ô nhiễm môi trường biển xuất phát từ đất liền; trong đó phần lớn là rác thải, nước thải và chất dinh dưỡng. Tại Việt Nam chất thải thất thoát từ quá trình thu gom, xử lý chất thải rắn, đặc biệt là chất thải sinh hoạt, nước thải sinh hoạt và chất thải phát sinh từ chăn nuôi, tồn dư phân bón từ hoạt động nông nghiệp rất lớn. Những chất thải thất thoát này dễ dàng theo hệ thống sông suối ra biển. Bên cạnh đó, hoạt động của các nhà máy, hoạt động du lịch, nuôi trồng thủy sản,… phát sinh chất thải đã và đang thất thoát trực tiếp ra môi trường biển.

Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển năm 1982 quy định, các quốc gia thành viên phải thông qua các luật và quy định để ngăn ngừa, hạn chế và chế ngự ô nhiễm môi trường biển do nguồn ô nhiễm từ đất liền. Theo đó, Việt Nam đã xây dựng các văn bản quy phạm pháp luật để phòng ngừa, ngăn chặn và kiểm soát nguồn ô nhiễm biển này. Điều 46 Luật Tài nguyên, môi trường biển và hải đảo quy định về kiểm soát ô nhiễm môi trường biển từ đất liền nhưng chủ yếu quy định chung về việc phòng ngừa, ngăn chặn nguồn từ đất liền có nguy cơ gây ô nhiễm môi trường biển, không có quy định cụ thể, không giao cơ quan nào quy định chi tiết nội dung này.

Công tác bảo vệ môi trường biển do nguồn ô nhiễm từ đất liền chủ yếu dựa vào các quy định khác có liên quan. Do vậy, việc nghiên cứu để đề xuất sửa đổi, bổ sung quy định về bảo vệ môi trường biển do nguồn ô nhiễm từ đất liền trong Luật Tài nguyên, môi trường biển và hải đảo là rất cần thiết.

Rác thải nhựa biển được coi là vấn đề mới phát sinh nhưng có nhiều ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường biển. Nghiên cứu của Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế cho thấy có khoảng 8 triệu tấn rác thải nhựa toàn cầu hằng năm thải vào môi trường biển và đại dương. Lượng rác thải nhựa này đa số đến từ các con sông chiếm khoảng 82%, từ ven bờ biển khoảng 18%; trong đó 88% trôi nổi gần bờ biển, 10% chìm dưới biển và 2% ngoài khơi.

Ở Việt Nam rác thải nói chung và rác thải nhựa nói riêng thất thoát từ đất liền, các hoạt động trên biển đã và đang đe dọa môi trường biển, trực tiếp là vùng biển ven bờ. Rác thải trong môi trường biển có nguồn gốc từ các hoạt động trên đất liền và trên biển. Các nguồn từ đất liền phát thải rác thải biển vào môi trường biển bao gồm: các dòng sông, khu dân cư và hoạt động kinh tế-xã hội ven biển, du lịch biển, các hoạt động cảng biển. Nguồn phát sinh rác thải trong môi trường biển đa số từ các hoạt động đánh bắt hải sản, nuôi biển, du lịch biển và giao thông vận tải; trong đó đánh bắt hải sản và nuôi biển là các nguồn chính phát thải chất thải rắn trên biển.

Tuy nhiên, việc quản lý các nguồn rác thải nói chung và rác thải nhựa nói riêng, Luật Tài nguyên, môi trường biển và hải đảo chỉ có quy định chung về bảo vệ môi trường do các nguồn ô nhiễm từ đất liền và trên biển, không có quy định cụ thể về bảo vệ môi trường biển do rác thải biển.

Quy định về việc giảm thiểu, tái sử dụng, tái chế chất thải nhựa nhằm phòng chống ô nhiễm rác thải nhựa đại dương, trong đó quy định chất thải nhựa phải được thu gom, phân loại để tái sử dụng, tái chế hoặc xử lý theo quy định của pháp luật; chất thải nhựa không thể tái chế phải được chuyển giao cho đơn vị có chức năng xử lý theo quy định còn chung chung, không giao cho Chính phủ hoặc bộ, ngành quy định chi tiết để hướng dẫn thi hành.

Rác thải biển nói chung, rác thải nhựa nói riêng được xác định là vấn đề cấp bách phải giải quyết trong thời gian tới. Luật Tài nguyên, môi trường biển và hải đảo cần sửa đổi, bổ sung theo hướng quy định cụ thể về bảo vệ môi trường biển do rác thải biển, đặc biệt là rác thải nhựa. Việc sửa đổi này phù hợp với định hướng của Đảng và Nhà nước để bảo vệ môi trường biển, phù hợp với các thỏa thuận quốc tế và xu hướng chung của cộng đồng quốc tế trong bảo vệ môi trường biển, đại dương hướng đến mục tiêu phát triển bền vững./.

Từ người trình diễn đến người sáng tạo: Khi "Tinh Hà Say Hi" mở rộng vai trò của nghệ sĩ trẻ
Từ người trình diễn đến người sáng tạo: Khi "Tinh Hà Say Hi" mở rộng vai trò của nghệ sĩ trẻ
(Ngày Nay) - Ngày 11/07, tập 2 Tinh Hà “Say Hi” chính thức đưa 24 Anh Trai bước vào Live Stage 1 với đại tiệc âm nhạc được đầu tư quy mô qua 6 set quay đậm chất điện ảnh. Đây cũng là chặng đua đầu tiên các Anh Trai phải trực tiếp tham gia vào quá trình sản xuất tiết mục, từ phát triển âm nhạc, xây dựng concept, storyboard, moodboard đến dàn dựng sân khấu, tạo nên sáu màn trình diễn mang dấu ấn sáng tạo riêng.
Bồ Đào Nha xuất sắc giành ngôi quán quân Lễ hội DIFF 2026
Bồ Đào Nha xuất sắc giành ngôi quán quân Lễ hội DIFF 2026
(Ngày Nay) - Sau hơn một tháng "bùng nổ" với những đêm trình diễn rực sáng sông Hàn, tối 11/7, tại thành phố Đà Nẵng đã diễn ra đêm chung kết của Lễ hội Pháo hoa Quốc tế Đà Nẵng (DIFF) 2026. Nhận được đánh giá cao của cả khán giả lẫn Ban giám khảo, đội Bồ Đào Nha đã giành ngôi quán quân trong mùa lễ hội DIFF năm nay, với phần thưởng trị giá 20.000 USD. Còn đội Trung Quốc giành ngôi á quân với phần thưởng trị giá 10.000 USD.
Người tiêu dùng tìm hiểu về các sản phẩm chăm sóc sức khỏe trên mạng.
Hiểu đúng về chất lượng và độ an toàn của các sản phẩm chăm sóc sức khỏe
(Ngày Nay) - Xu hướng chủ động tìm hiểu chất lượng, nguồn gốc dược phẩm đang ngày càng phổ biến rộng rãi trong cộng đồng. Tuy nhiên, giữa hàng loạt thuật ngữ chuyên môn như GMP, WHO-GMP hay FDA, không phải người tiêu dùng nào cũng hiểu đúng đâu là những căn cứ thực sự để đánh giá mức độ an toàn và độ tương thích của sản phẩm đối với cơ thể của sản phẩm.