Người lạ mặc áo trắng

(Ngày Nay) - Mấy năm trước, một phóng viên người Mỹ hỏi tôi, đại ý, rằng tại sao lại nhiệt tình tham gia vào việc truyền thông của ngành Y tế.
Nhà báo Đức Hoàng
Nhà báo Đức Hoàng

Thời ấy, tôi mới chuyển từ làm báo thể thao sang xã hội được đôi năm, hoàn toàn không có định hướng gì. Nói thật thà, là khi phóng viên mới vào nghề, vớ được chủ đề gì thì cố gắng tìm hiểu mà viết chủ đề đó, chứ cũng chẳng đủ quan hệ, uy tín mà lựa chọn. Cho đến trước đó, chính bản thân tôi cũng nghĩ rằng mình viết về ngành Y chẳng qua là vì ngẫu nhiên. Tôi ngẫu nhiên đến một trạm y tế ở Tây Nguyên để hiểu rằng còn nhiều bác sĩ nhận đồng lương cơ bản và thuyết phục đồng bào chữa bệnh bằng thuốc, chứ chẳng có cái “phong bì” nào. Tôi ngẫu nhiên có mẹ làm ngành Y và lớn lên trong môi trường ấy để hiểu nó. Tôi ngẫu nhiên đau ốm để trải qua những ca mổ mà sự kinh hoàng tới từ… nhà vệ sinh bệnh viện.

Đến khi anh phóng viên hỏi, tôi mới dừng lại, thực sự ngẫm nghĩ về động cơ của mình. Tôi phát hiện ra hành vi của mình không ngẫu nhiên. Và tôi trả lời anh: tôi cảm thấy việc tạo dựng niềm tin giữa ngành Y tế và người dân là một nghĩa vụ.

Anh đem đoạn trả lời về “duty” (nghĩa vụ) của tôi đăng liền mấy tờ tạp chí ở Anh và Mỹ, trong các bài viết về niềm tin giữa người dân với Bộ Y tế ở các nước Đông Á.

Lúc trả lời anh xong tôi cũng nghĩ hay là mình hồn nhiên quá. Rõ ràng mình làm báo, nơi mà sự khách quan được đề cao tuyệt đối, đằng này lại nói là mình có nghĩa vụ gì đó với ngành Y tế, người ta hoàn toàn có thể hiểu rằng mình thiên vị.

Nhưng đấy là một suy nghĩ chân phương. Như mọi đứa trẻ khác, người đầu tiên trong đời tôi trao đổi về thế giới xung quanh là mẹ. Ngày nhỏ, tôi nhớ tên nhiều biệt dược hơn là từ tiếng Anh giao tiếp, và chứng kiến những tiêu cực của ngành Y tế từ lúc còn chưa nhận thức được chúng là tiêu cực. Chính những người có mối gắn bó với ngành Y như tôi lại có xu hướng không thần thánh hóa nó. Nhưng cảm giác về nghĩa vụ vẫn được hình thành: khi chuyên mục Góc nhìn ra đời năm 2014, chủ đề đầu tiên tôi trao đổi với mẹ là về tiêm phòng. Khi đó, sau những tai biến liên quan đến vắc-xin, niềm tin trong dân đang lung lay. Mẹ kể rằng, ngay cả ở Hải Phòng, một thành phố lớn với mặt bằng dân trí cao, có nhiều quận nội thành mà tỉ lệ tiêm chủng hụt mấy chục phần trăm.

Không cần là một người quá quan tâm đến thời sự, bạn cũng có thể nhận ra sự hao hụt niềm tin đang biểu hiện cực đoan thế nào. Các bà mẹ không chỉ dè chừng với vắc-xin. Tôi từng gặp những phụ huynh có xu hướng từ chối nguyên cả nền y học hiện đại. Tôi đã gặp những đứa trẻ 6 tháng tuổi, tím tái vì viêm phổi, nhưng bị cha mẹ, với trình độ đại học, từ chối đưa đi bệnh viện mà đang chữa bằng một “phương pháp tự nhiên” nào đó. Hành hung bác sĩ là một biểu hiện khác của sự thiếu tin tưởng. Mô tả bác sĩ thành một khuôn mẫu gia trưởng nhận hối lộ cũng cho thấy sự mất niềm tin.

Câu hỏi đặt ra, nghĩa vụ của tôi trong bối cảnh ấy là gì?

Nghĩa vụ của tôi, suy nghĩ đến cùng, vẫn là đảm bảo sự khách quan của tin tức. Mâu thuẫn lớn nhất ở đây, trong sự mất niềm tin này, chính là việc hình thành một khái niệm rộng lớn gọi là “ngành Y tế” trong tâm thức người dân. “Bác sĩ” cũng bị gộp chung lại thành một ý niệm thống nhất. Và cuối cùng, chúng ta vô phương trong việc xử lý thông tin dựa trên việc quy tập khái niệm này.

Dưới mỗi bài viết về y tế trên báo, thường xuyên có tranh luận, người thì lên án, người thì bênh vực, bác sĩ bị đánh cũng có người đặt ra câu hỏi “không có lửa thì sao có khói”. Chủ thể của các tranh luận, của sự mất niềm tin, là một khối thống nhất gọi là “ngành Y tế Việt Nam”.

Không nhiều người nhận ra rằng việc phản biện và phân tích dựa trên khái niệm thống nhất “ngành Y tế Việt Nam” hay là “bác sĩ Việt Nam” này là vô vọng. Đó là một tập hợp hàng chục nghìn con người, làm việc ở hàng nghìn cơ quan khác nhau, tâm thế và điều kiện kinh tế khác nhau, bị điều chỉnh bởi một hệ thống chính sách nhằng nhịt bởi nhiều cơ quan chủ quản khác nhau. Ở đó, có những vụ án hình sự đã bị xét xử, nhưng cũng có bác sĩ vẫn đang sống bằng vài chục nghìn mỗi ngày tiền trực ở nơi núi cao, không phòng mạch tư, bệnh nhân không có nổi một nghìn. Gộp tất cả lại để xử lý thông tin là ta đã tự gạt đi sự khách quan, làm khó tư duy của bản thân.

“Mọi câu khái quát đều sai kể cả câu này”, Mark Twain nói. Sự khái quát hóa không phải là điều hiếm gặp trong tư duy phản biện. "Nghề báo" ở Việt Nam cũng là một thứ hay được khái quát hóa. Nhưng với ngành Y, sự khái quát đặc biệt nguy hiểm. Nó ảnh hưởng đến niềm tin vào thầy thuốc, và niềm tin này tác động trực tiếp đến sức khỏe và tính mạng con người.

Hôm nay, Ngày Thầy thuốc Việt Nam, tôi tất nhiên không thể nói rằng khái niệm lớn “ngành Y tế Việt Nam” không tồn tại. Nó tồn tại như một sứ mệnh cơ bản là chữa bệnh cứu người. Sứ mệnh này được thực hiện bởi hàng chục nghìn con người có suy nghĩ riêng. Những cá nhân tiêu cực cần được loại bỏ. Những chính sách sai lầm phải được sửa chữa. Chúng thậm chí có thể không phải thiểu số. Nhưng khi bạn quyết định rằng mình sẽ có thái độ gì đó với “ngành Y”, thì bạn đang mang thái độ về hàng chục nghìn người có cuộc đời độc lập. Bạn đứng trước nguy cơ mất niềm tin cả với những người xa lạ.

Người xa lạ mặc áo blouse trắng đó, một ngày không may mắn nào đó có thể gặp bạn. Và đó có thể là một người rất tử tế.

Theo Vnexpress
Lễ cấp sắc của người Dao Đỏ xã Mỏ Vàng, tỉnh Lào Cai tạo điểm nhấn du lịch hấp dẫn.
Khai thác nguồn lực văn hóa dân tộc thiểu số
(Ngày Nay) - Sau sắp xếp đơn vị hành chính, trên nền tảng nguồn lực di sản được bổ sung và không gian văn hóa giàu bản sắc, các địa phương kết hợp hài hòa giữa bảo tồn và khai thác giá trị truyền thống, từng bước hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa phục vụ phát triển du lịch.
“Vé về thanh xuân” - Chuyến tàu tái hiện ký ức tuổi trẻ
“Vé về thanh xuân” - Chuyến tàu tái hiện ký ức tuổi trẻ
(Ngày Nay) - Tối 25/4, tại Cung Thể thao Điền kinh (Hà Nội), đêm nhạc “Vé về thanh xuân” đã tái hiện hành trình ký ức đầy cảm xúc, từ những rung động đầu đời học sinh đến những chiêm nghiệm sâu sắc tuổi trưởng thành. Đêm nhạc không chỉ là sân khấu hội ngộ của nhiều thế hệ nghệ sĩ, mà còn tạo nên không gian trải nghiệm đặc biệt cho công chúng yêu nhạc.
Mô hình hoạt động 'Ngày thứ 6 không hẹn" tại Đồng Nai đã đáp ứng nhu cầu nhận kết quả ngay trong ngày của người dân.
Nâng cao hiệu quả hoạt động của chính quyền cấp cơ sở, năng lực cán bộ cấp xã
(Ngày Nay) - Song hành cùng lộ trình sắp xếp, tổ chức tinh gọn bộ máy đảm bảo hoạt động hiệu năng, hiệu lực, hiệu quả và đưa đất nước phát triển, ngày 24/4 vừa qua, tại Kỳ họp thứ Nhất, Quốc hội khoá XVI đã biểu quyết thông qua Nghị quyết về Chương trình giám sát của Quốc hội năm 2027 và Nghị quyết về thành lập Đoàn giám sát chuyên đề về “việc thực hiện chính sách, pháp luật trong quản lý, sử dụng tài sản công là trụ sở làm việc sau khi sắp xếp tổ chức bộ máy và đơn vị hành chính”.
Ảnh minh họa
Nghiên cứu hoàn thiện thể chế phát triển hệ thống giáo dục
(Ngày Nay) - Trong bối cảnh đổi mới đòi hỏi những đột phá về phát triển giáo dục, việc nghiên cứu, xác lập cơ sở khoa học và đề xuất giải pháp hoàn thiện thể chế hệ thống giáo dục là yêu cầu cấp thiết, nhằm tạo động lực cho sự phát triển nhanh và bền vững của đất nước.
Cơ quan chức năng kiểm tra an toàn thực phẩm tại một cơ sở sản xuất, kinh doanh thực phẩm ở Hà Nội.
Siết chặt quản lý an toàn thực phẩm
(Ngày Nay) - Hằng năm ngành y tế đã phát hiện, xử lý hàng trăm nghìn tổ chức, cá nhân vi phạm về vệ sinh an toàn thực phẩm, nhưng số vụ ngộ độc thực phẩm tại các bếp ăn tập thể, ngộ độc thức ăn đường phố đang có xu hướng gia tăng. Để giải quyết vấn đề nêu trên mang tính dài hạn, chiến lược và xuyên suốt, Bộ Y tế, các bộ, ngành liên quan cần chuyển mạnh tư duy quản lý an toàn thực phẩm từ “kiểm soát từng khâu riêng lẻ” sang “quản lý toàn bộ chuỗi giá trị thực phẩm”.