Người lạ mặc áo trắng

(Ngày Nay) - Mấy năm trước, một phóng viên người Mỹ hỏi tôi, đại ý, rằng tại sao lại nhiệt tình tham gia vào việc truyền thông của ngành Y tế.
Nhà báo Đức Hoàng
Nhà báo Đức Hoàng

Thời ấy, tôi mới chuyển từ làm báo thể thao sang xã hội được đôi năm, hoàn toàn không có định hướng gì. Nói thật thà, là khi phóng viên mới vào nghề, vớ được chủ đề gì thì cố gắng tìm hiểu mà viết chủ đề đó, chứ cũng chẳng đủ quan hệ, uy tín mà lựa chọn. Cho đến trước đó, chính bản thân tôi cũng nghĩ rằng mình viết về ngành Y chẳng qua là vì ngẫu nhiên. Tôi ngẫu nhiên đến một trạm y tế ở Tây Nguyên để hiểu rằng còn nhiều bác sĩ nhận đồng lương cơ bản và thuyết phục đồng bào chữa bệnh bằng thuốc, chứ chẳng có cái “phong bì” nào. Tôi ngẫu nhiên có mẹ làm ngành Y và lớn lên trong môi trường ấy để hiểu nó. Tôi ngẫu nhiên đau ốm để trải qua những ca mổ mà sự kinh hoàng tới từ… nhà vệ sinh bệnh viện.

Đến khi anh phóng viên hỏi, tôi mới dừng lại, thực sự ngẫm nghĩ về động cơ của mình. Tôi phát hiện ra hành vi của mình không ngẫu nhiên. Và tôi trả lời anh: tôi cảm thấy việc tạo dựng niềm tin giữa ngành Y tế và người dân là một nghĩa vụ.

Anh đem đoạn trả lời về “duty” (nghĩa vụ) của tôi đăng liền mấy tờ tạp chí ở Anh và Mỹ, trong các bài viết về niềm tin giữa người dân với Bộ Y tế ở các nước Đông Á.

Lúc trả lời anh xong tôi cũng nghĩ hay là mình hồn nhiên quá. Rõ ràng mình làm báo, nơi mà sự khách quan được đề cao tuyệt đối, đằng này lại nói là mình có nghĩa vụ gì đó với ngành Y tế, người ta hoàn toàn có thể hiểu rằng mình thiên vị.

Nhưng đấy là một suy nghĩ chân phương. Như mọi đứa trẻ khác, người đầu tiên trong đời tôi trao đổi về thế giới xung quanh là mẹ. Ngày nhỏ, tôi nhớ tên nhiều biệt dược hơn là từ tiếng Anh giao tiếp, và chứng kiến những tiêu cực của ngành Y tế từ lúc còn chưa nhận thức được chúng là tiêu cực. Chính những người có mối gắn bó với ngành Y như tôi lại có xu hướng không thần thánh hóa nó. Nhưng cảm giác về nghĩa vụ vẫn được hình thành: khi chuyên mục Góc nhìn ra đời năm 2014, chủ đề đầu tiên tôi trao đổi với mẹ là về tiêm phòng. Khi đó, sau những tai biến liên quan đến vắc-xin, niềm tin trong dân đang lung lay. Mẹ kể rằng, ngay cả ở Hải Phòng, một thành phố lớn với mặt bằng dân trí cao, có nhiều quận nội thành mà tỉ lệ tiêm chủng hụt mấy chục phần trăm.

Không cần là một người quá quan tâm đến thời sự, bạn cũng có thể nhận ra sự hao hụt niềm tin đang biểu hiện cực đoan thế nào. Các bà mẹ không chỉ dè chừng với vắc-xin. Tôi từng gặp những phụ huynh có xu hướng từ chối nguyên cả nền y học hiện đại. Tôi đã gặp những đứa trẻ 6 tháng tuổi, tím tái vì viêm phổi, nhưng bị cha mẹ, với trình độ đại học, từ chối đưa đi bệnh viện mà đang chữa bằng một “phương pháp tự nhiên” nào đó. Hành hung bác sĩ là một biểu hiện khác của sự thiếu tin tưởng. Mô tả bác sĩ thành một khuôn mẫu gia trưởng nhận hối lộ cũng cho thấy sự mất niềm tin.

Câu hỏi đặt ra, nghĩa vụ của tôi trong bối cảnh ấy là gì?

Nghĩa vụ của tôi, suy nghĩ đến cùng, vẫn là đảm bảo sự khách quan của tin tức. Mâu thuẫn lớn nhất ở đây, trong sự mất niềm tin này, chính là việc hình thành một khái niệm rộng lớn gọi là “ngành Y tế” trong tâm thức người dân. “Bác sĩ” cũng bị gộp chung lại thành một ý niệm thống nhất. Và cuối cùng, chúng ta vô phương trong việc xử lý thông tin dựa trên việc quy tập khái niệm này.

Dưới mỗi bài viết về y tế trên báo, thường xuyên có tranh luận, người thì lên án, người thì bênh vực, bác sĩ bị đánh cũng có người đặt ra câu hỏi “không có lửa thì sao có khói”. Chủ thể của các tranh luận, của sự mất niềm tin, là một khối thống nhất gọi là “ngành Y tế Việt Nam”.

Không nhiều người nhận ra rằng việc phản biện và phân tích dựa trên khái niệm thống nhất “ngành Y tế Việt Nam” hay là “bác sĩ Việt Nam” này là vô vọng. Đó là một tập hợp hàng chục nghìn con người, làm việc ở hàng nghìn cơ quan khác nhau, tâm thế và điều kiện kinh tế khác nhau, bị điều chỉnh bởi một hệ thống chính sách nhằng nhịt bởi nhiều cơ quan chủ quản khác nhau. Ở đó, có những vụ án hình sự đã bị xét xử, nhưng cũng có bác sĩ vẫn đang sống bằng vài chục nghìn mỗi ngày tiền trực ở nơi núi cao, không phòng mạch tư, bệnh nhân không có nổi một nghìn. Gộp tất cả lại để xử lý thông tin là ta đã tự gạt đi sự khách quan, làm khó tư duy của bản thân.

“Mọi câu khái quát đều sai kể cả câu này”, Mark Twain nói. Sự khái quát hóa không phải là điều hiếm gặp trong tư duy phản biện. "Nghề báo" ở Việt Nam cũng là một thứ hay được khái quát hóa. Nhưng với ngành Y, sự khái quát đặc biệt nguy hiểm. Nó ảnh hưởng đến niềm tin vào thầy thuốc, và niềm tin này tác động trực tiếp đến sức khỏe và tính mạng con người.

Hôm nay, Ngày Thầy thuốc Việt Nam, tôi tất nhiên không thể nói rằng khái niệm lớn “ngành Y tế Việt Nam” không tồn tại. Nó tồn tại như một sứ mệnh cơ bản là chữa bệnh cứu người. Sứ mệnh này được thực hiện bởi hàng chục nghìn con người có suy nghĩ riêng. Những cá nhân tiêu cực cần được loại bỏ. Những chính sách sai lầm phải được sửa chữa. Chúng thậm chí có thể không phải thiểu số. Nhưng khi bạn quyết định rằng mình sẽ có thái độ gì đó với “ngành Y”, thì bạn đang mang thái độ về hàng chục nghìn người có cuộc đời độc lập. Bạn đứng trước nguy cơ mất niềm tin cả với những người xa lạ.

Người xa lạ mặc áo blouse trắng đó, một ngày không may mắn nào đó có thể gặp bạn. Và đó có thể là một người rất tử tế.

Theo Vnexpress
Cá voi lưng gù hồi sinh ngoạn mục ở ngoài khơi Brazil
Cá voi lưng gù hồi sinh ngoạn mục ở ngoài khơi Brazil
(Ngày Nay) - Từng bên bờ tuyệt chủng vào những năm 1980, cá voi lưng gù nay đang trở lại mạnh mẽ ở ngoài khơi Brazil với khoảng 35.000 cá thể tại Nam Đại Tây Dương, chiếm gần 50% tổng số cá voi lưng gù trên toàn thế giới.
Quyết liệt xử lý vướng mắc, bảo đảm tiến độ, chất lượng Dự án sân bay Long Thành
Quyết liệt xử lý vướng mắc, bảo đảm tiến độ, chất lượng Dự án sân bay Long Thành
(Ngày Nay) - Văn phòng Chính phủ vừa có Văn bản số 8871/VPCP-CN ngày 28/8/2026 truyền đạt ý kiến chỉ đạo của đồng chí Phó Bí thư Thường trực Đảng ủy Chính phủ, Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Phạm Gia Túc về việc triển khai ý kiến chỉ đạo của đồng chí Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đối với tình hình triển khai Dự án Cảng hàng không quốc tế Long Thành.
Ảnh minh họa
Hà Nội dự kiến miễn phí sách giáo khoa từ năm học 2027 - 2028
(Ngày Nay) - Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội cho biết, Thành phố dự kiến miễn phí sách giáo khoa từ năm học 2027 - 2028 và đảm bảo đến năm học 2029 - 2030, tất cả các học sinh, sinh viên học tại cơ sở giáo dục Thành phố quản lý sẽ được hưởng thụ chính sách.
Nghệ sĩ Mạc Can với thùng đồ nghề trên xe máy đi diễn ảo thuật hài kiếm cơm khi còn khỏe
“Ông ngoại” Mạc Can đùa đùa, thật thật
(Ngày Nay) -Nay ông 81 tuổi, vèo qua hơn hai mươi năm lần đầu tôi gặp ông ở một quán cafe cóc giữa trung tâm Sài Gòn. Có những người càng gặp càng thấy chán nhưng có những người càng gặp càng quý trọng, “ông ngoại” Mạc Can là một trong số những người đáng quý đó.
AI tìm ra cách in 3D hợp kim tên lửa của NASA với chi phí thấp hơn sau khi sàng lọc hơn 100 triệu khả năng
AI tìm ra cách in 3D hợp kim tên lửa của NASA với chi phí thấp hơn sau khi sàng lọc hơn 100 triệu khả năng
(Ngày Nay) - Các nhà nghiên cứu tại Đại học Bang Washington (Washington State University – WSU) đã sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để tìm ra một phương pháp in 3D nhanh hơn và tiết kiệm chi phí hơn đối với một hợp kim kim loại hiệu năng cao do NASA phát triển. Nhờ AI, nhóm nghiên cứu không cần phải thử thủ công hơn 100 triệu cấu hình in khác nhau để tìm ra điều kiện phù hợp.
Ảnh: Getty
Lực lượng cứu hộ Nepal chạy đua giữa nguy cơ lũ mới
(Ngày Nay) - Các đội cứu hộ sử dụng máy móc hạng nặng đào bới tại những thị trấn của Nepal bị tàn phá bởi trận lũ quét cách đây hai ngày, trong bối cảnh hy vọng tìm thấy người sống sót ngày càng mong manh. Trong khi đó, giới chức đang nỗ lực giảm nguy cơ xảy ra thêm một thảm họa lũ lụt.
Nguyễn Vũ An Chi, học sinh lớp 11 Trường THPT Lý Thái Tổ, Hà Nội.
Năm học mới và những “lớp học” trong chiếc điện thoại
(Ngày Nay) - Từ thời khóa biểu, tài liệu ôn tập đến những buổi học trực tuyến, chiếc điện thoại kết nối Internet đang hiện diện trong nhiều hoạt động học tập hằng ngày của người trẻ. Khi năm học mới bắt đầu, nhu cầu kết nối vì thế không chỉ gắn với liên lạc hay giải trí, mà ngày càng gắn với khả năng học tập chủ động và linh hoạt hơn.