Người lạ mặc áo trắng

(Ngày Nay) - Mấy năm trước, một phóng viên người Mỹ hỏi tôi, đại ý, rằng tại sao lại nhiệt tình tham gia vào việc truyền thông của ngành Y tế.
Nhà báo Đức Hoàng
Nhà báo Đức Hoàng

Thời ấy, tôi mới chuyển từ làm báo thể thao sang xã hội được đôi năm, hoàn toàn không có định hướng gì. Nói thật thà, là khi phóng viên mới vào nghề, vớ được chủ đề gì thì cố gắng tìm hiểu mà viết chủ đề đó, chứ cũng chẳng đủ quan hệ, uy tín mà lựa chọn. Cho đến trước đó, chính bản thân tôi cũng nghĩ rằng mình viết về ngành Y chẳng qua là vì ngẫu nhiên. Tôi ngẫu nhiên đến một trạm y tế ở Tây Nguyên để hiểu rằng còn nhiều bác sĩ nhận đồng lương cơ bản và thuyết phục đồng bào chữa bệnh bằng thuốc, chứ chẳng có cái “phong bì” nào. Tôi ngẫu nhiên có mẹ làm ngành Y và lớn lên trong môi trường ấy để hiểu nó. Tôi ngẫu nhiên đau ốm để trải qua những ca mổ mà sự kinh hoàng tới từ… nhà vệ sinh bệnh viện.

Đến khi anh phóng viên hỏi, tôi mới dừng lại, thực sự ngẫm nghĩ về động cơ của mình. Tôi phát hiện ra hành vi của mình không ngẫu nhiên. Và tôi trả lời anh: tôi cảm thấy việc tạo dựng niềm tin giữa ngành Y tế và người dân là một nghĩa vụ.

Anh đem đoạn trả lời về “duty” (nghĩa vụ) của tôi đăng liền mấy tờ tạp chí ở Anh và Mỹ, trong các bài viết về niềm tin giữa người dân với Bộ Y tế ở các nước Đông Á.

Lúc trả lời anh xong tôi cũng nghĩ hay là mình hồn nhiên quá. Rõ ràng mình làm báo, nơi mà sự khách quan được đề cao tuyệt đối, đằng này lại nói là mình có nghĩa vụ gì đó với ngành Y tế, người ta hoàn toàn có thể hiểu rằng mình thiên vị.

Nhưng đấy là một suy nghĩ chân phương. Như mọi đứa trẻ khác, người đầu tiên trong đời tôi trao đổi về thế giới xung quanh là mẹ. Ngày nhỏ, tôi nhớ tên nhiều biệt dược hơn là từ tiếng Anh giao tiếp, và chứng kiến những tiêu cực của ngành Y tế từ lúc còn chưa nhận thức được chúng là tiêu cực. Chính những người có mối gắn bó với ngành Y như tôi lại có xu hướng không thần thánh hóa nó. Nhưng cảm giác về nghĩa vụ vẫn được hình thành: khi chuyên mục Góc nhìn ra đời năm 2014, chủ đề đầu tiên tôi trao đổi với mẹ là về tiêm phòng. Khi đó, sau những tai biến liên quan đến vắc-xin, niềm tin trong dân đang lung lay. Mẹ kể rằng, ngay cả ở Hải Phòng, một thành phố lớn với mặt bằng dân trí cao, có nhiều quận nội thành mà tỉ lệ tiêm chủng hụt mấy chục phần trăm.

Không cần là một người quá quan tâm đến thời sự, bạn cũng có thể nhận ra sự hao hụt niềm tin đang biểu hiện cực đoan thế nào. Các bà mẹ không chỉ dè chừng với vắc-xin. Tôi từng gặp những phụ huynh có xu hướng từ chối nguyên cả nền y học hiện đại. Tôi đã gặp những đứa trẻ 6 tháng tuổi, tím tái vì viêm phổi, nhưng bị cha mẹ, với trình độ đại học, từ chối đưa đi bệnh viện mà đang chữa bằng một “phương pháp tự nhiên” nào đó. Hành hung bác sĩ là một biểu hiện khác của sự thiếu tin tưởng. Mô tả bác sĩ thành một khuôn mẫu gia trưởng nhận hối lộ cũng cho thấy sự mất niềm tin.

Câu hỏi đặt ra, nghĩa vụ của tôi trong bối cảnh ấy là gì?

Nghĩa vụ của tôi, suy nghĩ đến cùng, vẫn là đảm bảo sự khách quan của tin tức. Mâu thuẫn lớn nhất ở đây, trong sự mất niềm tin này, chính là việc hình thành một khái niệm rộng lớn gọi là “ngành Y tế” trong tâm thức người dân. “Bác sĩ” cũng bị gộp chung lại thành một ý niệm thống nhất. Và cuối cùng, chúng ta vô phương trong việc xử lý thông tin dựa trên việc quy tập khái niệm này.

Dưới mỗi bài viết về y tế trên báo, thường xuyên có tranh luận, người thì lên án, người thì bênh vực, bác sĩ bị đánh cũng có người đặt ra câu hỏi “không có lửa thì sao có khói”. Chủ thể của các tranh luận, của sự mất niềm tin, là một khối thống nhất gọi là “ngành Y tế Việt Nam”.

Không nhiều người nhận ra rằng việc phản biện và phân tích dựa trên khái niệm thống nhất “ngành Y tế Việt Nam” hay là “bác sĩ Việt Nam” này là vô vọng. Đó là một tập hợp hàng chục nghìn con người, làm việc ở hàng nghìn cơ quan khác nhau, tâm thế và điều kiện kinh tế khác nhau, bị điều chỉnh bởi một hệ thống chính sách nhằng nhịt bởi nhiều cơ quan chủ quản khác nhau. Ở đó, có những vụ án hình sự đã bị xét xử, nhưng cũng có bác sĩ vẫn đang sống bằng vài chục nghìn mỗi ngày tiền trực ở nơi núi cao, không phòng mạch tư, bệnh nhân không có nổi một nghìn. Gộp tất cả lại để xử lý thông tin là ta đã tự gạt đi sự khách quan, làm khó tư duy của bản thân.

“Mọi câu khái quát đều sai kể cả câu này”, Mark Twain nói. Sự khái quát hóa không phải là điều hiếm gặp trong tư duy phản biện. "Nghề báo" ở Việt Nam cũng là một thứ hay được khái quát hóa. Nhưng với ngành Y, sự khái quát đặc biệt nguy hiểm. Nó ảnh hưởng đến niềm tin vào thầy thuốc, và niềm tin này tác động trực tiếp đến sức khỏe và tính mạng con người.

Hôm nay, Ngày Thầy thuốc Việt Nam, tôi tất nhiên không thể nói rằng khái niệm lớn “ngành Y tế Việt Nam” không tồn tại. Nó tồn tại như một sứ mệnh cơ bản là chữa bệnh cứu người. Sứ mệnh này được thực hiện bởi hàng chục nghìn con người có suy nghĩ riêng. Những cá nhân tiêu cực cần được loại bỏ. Những chính sách sai lầm phải được sửa chữa. Chúng thậm chí có thể không phải thiểu số. Nhưng khi bạn quyết định rằng mình sẽ có thái độ gì đó với “ngành Y”, thì bạn đang mang thái độ về hàng chục nghìn người có cuộc đời độc lập. Bạn đứng trước nguy cơ mất niềm tin cả với những người xa lạ.

Người xa lạ mặc áo blouse trắng đó, một ngày không may mắn nào đó có thể gặp bạn. Và đó có thể là một người rất tử tế.

Theo Vnexpress
Chỉ với 208 câu thơ lục bát giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cuốn sách Lịch sử nước ta đã tái hiện hành trình hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc bằng cách kể gần gũi, giàu cảm xúc.
Cuốn sách "Lịch sử nước ta": Bài học yêu nước từ những vần thơ giản dị
(Ngày Nay) - Với diện mạo mới giàu tính trực quan và hình ảnh sinh động, cuốn sách "Lịch sử nước ta" do Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản, phát hành, hứa hẹn trở thành người bạn đồng hành gần gũi của bạn đọc, đặc biệt là các em nhỏ trong hành trình tìm hiểu lịch sử, nuôi dưỡng tình yêu và lòng tự hào về lịch sử dân tộc.
Sinh viên Trường đại học Giáo dục (Đại học Quốc gia Hà Nội) thực hành tại phòng Lab Công nghệ giáo dục.
Định hướng chiến lược cho giáo dục đại học Việt Nam
(Ngày Nay) - Tại Lễ kỷ niệm 120 năm Ngày truyền thống Đại học Quốc gia Hà Nội, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã giao bảy nhiệm vụ trọng tâm cho Đại học Quốc gia Hà Nội. Đây cũng là những định hướng chiến lược quan trọng cho sự phát triển của giáo dục đại học Việt Nam trong giai đoạn mới.
Bộ Công Thương công bố chuỗi 3 sự kiện quan trọng
Bộ Công Thương công bố chuỗi 3 sự kiện quan trọng
(Ngày Nay) - Thực hiện chỉ đạo của Bộ Công Thương, Báo Công Thương phối hợp cùng các đơn vị liên quan là Đảng ủy Bộ Công Thương, Cục Xuất nhập khẩu, Vụ Tổ chức cán bộ, tổ chức chuỗi 3 sự kiện quan trọng, bao gồm: Lễ phát động Cuộc thi chính luận về bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng trong ngành Công Thương năm 2026; công bố Đề án tổ chức Lễ tôn vinh và Trao giải thưởng “Công nghiệp, Thương mại, Dịch vụ Việt Nam”; công bố Ngày Logistics Việt Nam và Tuần lễ Logistics Việt Nam.
Hướng đi mới trong điều trị các bệnh đường hô hấp mạn tính
Hướng đi mới trong điều trị các bệnh đường hô hấp mạn tính
(Ngày Nay) - Ngày 15/5, bệnh viện tổng hợp thuộc Đại học Annam (Hàn Quốc) cho biết nhóm nghiên cứu do Giáo sư Sue In Choi và Giáo sư Eun Joo Lee thuộc Khoa Hô hấp, Dị ứng và Hồi sức tích cực chủ trì đã chứng minh giá trị lâm sàng của việc thu thập và trực quan hóa dữ liệu âm thanh phổi bằng thiết bị nghe kỹ thuật số.
Đức tham vọng dẫn đầu thế giới về công nghệ thu giữ và lưu trữ CO2
Đức tham vọng dẫn đầu thế giới về công nghệ thu giữ và lưu trữ CO2
(Ngày Nay) - Ngày 15/5, Thủ tướng Đức Friedrich Merz tuyên bố Đức cần trở thành quốc gia dẫn đầu thị trường thế giới trong lĩnh vực công nghệ thu giữ và lưu trữ carbon dioxide (CO₂), coi đây là hướng đi vừa phục vụ mục tiêu bảo vệ khí hậu, vừa mở ra cơ hội kinh tế mới cho doanh nghiệp Đức.
Tạ Quốc Kỳ Nam và gia đình trong buổi giao lưu sách “Bám váy mẹ” ở Đường Sách
“Bám váy mẹ” là cách chúng ta tìm lại yên vui
(Ngày Nay) -Đông đảo người thân, bạn bè và bạn đọc đã đến chia vui đầy cảm xúc với tác giả Tạ Quốc Kỳ Nam trong buổi giao lưu cùng tác phẩm đầu tay của anh: “Bám váy mẹ” (NXB Kim Đồng) tại Đường Sách TPHCM ngày 16/5.